- Thơ
- Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào. Từ hình ảnh người hát rong cô độc đến người chiến sĩ mang theo cây đàn giữa khói lửa, chùm thơ hai bài dưới đây là sự đan xen giữa đời sống và lý tưởng, giữa nỗi buồn riêng và âm vang lịch sử.
NGƯỜI HÁT RONG
Mọi người quay lưng đi qua
Mặc những đứa trẻ ngoái lại nhìn tôi
Tiếng sóng biển liên hồi
Gọi thuyền về gió lộng
Tôi hát một mình với con cá bống
Cùng nỗi nhớ về sự cô đơn
Những ông bà nơi thôn vắng
Và tiếng gà gáy cánh đồng khô hạn
Chợt có cô bé níu tay cha
Đứng lại
Tôi nghẹn ngào tê tái
Từng phím rưng rưng ký ức nhớ thương
Đôi mắt trong veo dù chẳng hiểu gì
Về sự thờ ơ quên lãng
Nhưng không hề bỏ đi
Mọi người vẫn nói cười, vội vã
Bỏ rơi tôi và đứa trẻ mộng du
Với những lời ca đồng hoang cỏ dại
Trên cung đàn bơ vơ
a.jpg)
Minh họa: AI
CHIẾN SĨ VỚI CÂY ĐÀN
(Tưởng nhớ nhạc sĩ Lưu Hữu Phước)
Cuộc đời ơi! Đâu có xá gì
Cây đàn cùng hành quân dặm xa vạn lý
Đi ta đi bao la đời chiến sĩ
Đường chân trời ước mộng tình yêu
“Xếp bút nghiên” bát ngát tiếng lá reo
Súng trên vai cùng cây đàn réo rắt
“Hận trường giang” nuôi chí bền đất nước
Chào quê hương vượt núi băng ngàn
Rừng chiến khu Việt Bắc ngân vang
Những cung tơ cùng cây đàn cao vút
Át tiếng bom rộn ràng câu hát
Đời chiến binh nhạc sĩ với cây đàn
Chiến dịch bừng lên nhịp điệu mùa xuân
Cây đàn rung bản hùng ca khói lửa
Những cung huyền, cung thương, cung nhớ
Hòa tan trong “Tình Bác sáng đời ta”
Cung đàn xanh mộng ước hòa ca
Giao hưởng non sông ngàn năm dào dạt
Dậy sóng trùng khơi Trường Sa biển khát
Giai điệu kiêu hùng reo khúc khải hoàn.

Tác giả: VƯƠNG TÂM
Hà Nội
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
