- Thơ
- Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.

Nhà thơ Lê Hưng Tiến
NGỤ NGÔN CỦA DẾ
Dế con đội gánh từng sợi đêm
Treo ngược thời gian
Rao rảo những bước cao vô vọng
Khản cả vầng trăng
Có nghe thút thít từ trong lòng đất
Tiếng xưa trở dạ lót mềm bóng mây
Dế con lốc vào lũ ăn mày
Vỡ lòng bài đồng ca
Khai nhịp thời không gian
Nơi tồn tại những ý nghĩ phù du
Có thể nẩy ra chân chân cần mẫn
Tay tay lùi lụi trong tĩnh tĩnh động động
Vêu vao mũi mũi mắt mắt
Sự sống hình hài ngón ngón thon thon
Be bé hòng họng
Cuộc chiến bản năng mất mất còn còn
Chùng lên những linh hồn vếu váo phù du
Treo ngược sợi đêm
Dế con lui cui từ trái tim thoát hiểm
Khi bình minh đo đỏ
Dế con chưa nghĩ được điều tối tăm tội vạ
NHỮNG NGÓN TAY ĐAU
Chĩa từng ngón tay lên không
Đôi mắt mở lòng
Những họng sương phả vào bình thủy tinh không đáy
Rơi từng ngón tay đau nhìn từ phía trời vụn vặt hồng hồng
Nhiều cái ngả nghiêng
Xiên đầy con mắt những hạt thiền thiền quái quái
Lạ từng ngón tay ám mùa động hưởng
Bay lạc đường biên làm lũ dơi đẻ ngày lạ trên nắng cháy
Trên nắng cháy
Lũ dơi không nhớ mùa động hưởng
Khói bay từ những tiếng súng thơm mùa quê kệch
Cả bầu trời âm ĩ những tiếng nói thinh không
Hơi thở từng ngón tay hờ
Chĩa lên không phẳng lặng mơ hồ
Tiếng nói bất lực
Ai cũng nghĩ đến chiến tranh từ lòng đất mở
Không đau thương
Không tương tàn
Không không khí nở
Nhân loại bắt đầu thở vô cảm trong bình thủy tinh không đáy
SỰ VIẾT HOA
Chân chim viết hoa
Sự đời mệt lử những cô hồn con chữ
Đường lên gân tái nhợn
Ý niệm viết hoa
Bản thể đã nhiều lần đánh cắp tư cách
Đêm lẩm nhẩm cái lục lạc leng keng
Bài thơ viết hoa
Đám mây rủ rỉ bầy trâu tơ về làm mưa
Mỗi hạt lúa hoang hoải chờ mùa
Người ta viết hoa
Mỗi khi thổi hồn em bằng giao cảm tích tịch tình tang
Trầm ca mênh mang tìm nguyên chất
Không ai viết hoa
Trần gian chẳng có huyền thoại Adam và Eva
Lịch sử chỉ là nguyên thuỷ
Ai không viết hoa
Những viên Cuội đè nặng giấc hôm
Bình minh rối rít thở hồng hộc hồng hộc.
HỘI AN PHỐ
Tôi đi tìm phố cho riêng tên mình
Những tiếng nói chào nghiêng cánh vẫy
Mỗi bước thậm thình trong phế tích
Âm xưa nhỏ giọt giọt trên từng cây số nhạc ngựa
Tôi hỏi bao người về đường ngói đỏ
Nơi sầm uất không phải là đô thị phố
Tên mỗi cây gọi vào núi quên lãng
Gọi vào địa chỉ không nhà không số
Tôi hỏi phố không mùa không ướt
Phố trả lời không phải trước và cũng không phải sau
Tên mình lẫn vào dòng chảy mới
Mỗi cuốc phố là mỗi cái tên quên mùa
ĐÀ LẠT CÁNH VẪY
Những con đường trải dài ý tưởng mây bay
Những đồi dốc không làm ngực núi to hơn
Những tầng không đêm lỗ chỗ hoa đèn chấp chới
Và những ngày tươi đổ sáng vào đôi mắt ướt
Tôi lặng bước vào thị trường nhớ
Nhớ xanh xưa bờ môi nợ chiếc hôn mặt trời
Mặt người đo đỏ lạc lối thung dung
Vó ngựa về thiếu cánh vẫy của ban mai
Giờ tôi trở lại những gì được mất
Những bước cỏ lặn mình trong xanh thắm
Cất công hoài những ngây dại mưng mủ
Thời gian đổ vào bình thủy tinh không khiết
Tôi giờ đây. Và Đà Lạt giờ kia
Hai ngữ cảnh chăm chăm mùa đỏ ức
Bên này khoảnh trống đánh thùng thịch ngực núi
Bên kia lũng nhớ thủng một lỗ cơ thể chọc trời
Lê Hưng Tiến