TIN TỨC
  • Thơ
  • Người đi – tình thơ còn ở lại

Người đi – tình thơ còn ở lại

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-31 17:56:07
mail facebook google pos stwis
649 lượt xem

Cựu chiến binh, nhà thơ Trần Trí Thông – hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Nhà văn TPHCM, người đồng hành nhiều năm cùng Câu lạc bộ Thơ Phương Nam – vừa rời cõi tạm vào tối 29/10/2025, để lại bao thương tiếc trong lòng bạn hữu.

Chùm thơ sau đây là những nén tâm nhang của các bạn thơ cùng thế hệ, cùng chiến tuyến, cùng một miền yêu chữ – những người đã từng sẻ chia với anh trong hành trình thơ và đời.

Mỗi bài một sắc độ: có người nghẹn lời trong hồi ức, có người hóa lặng trong chiêm nghiệm, có người chọn sự bình thản để gọi tên cái vĩnh hằng. Nhưng tất cả đều chung một nhịp: Người đi – tình thơ còn ở lại. Văn chương TP. HCM xin trân trọng chia sẻ cùng bạn đọc.

Nhà thơ Trần Trí Thông (bìa trái) hát cùng đồng đội.

 

Nhật Quỳnh

TIỄN BIỆT NGƯỜI! 
 

"Bắt đền sao được" người ơi

mắt người đã khép phía trời bão giông

Bỏ bờ, bỏ bến, bỏ sông

Người đi

Ừ nhỉ

nhẹ lòng người đi!

phút giây trước nẻo chia lìa

cớ sao nước mắt vẫn tê buốt lòng

đêm nay trăng khuyết nửa vầng

bàn chân ngồi khóc bàn chân ngậm ngùi

mưa hay nước mắt của trời

từ nay câu lục khép lời rưng rưng

lòng đau ngàn sợi tơ trùng

bàn tay vừa nắm lại buông hững hờ

kiếp tằm đã nhả hết tơ

đưa người qua tận bến bờ phù sinh

người đi khép lại bóng hình

còn nghe câu bát vặn mình trổ đau

đời như cổ tích không màu

câu thơ như ngọn cỏ lau cuối mùa

buồn này gửi hết cho ta

Người thành mây trắng bay qua cuối trời

ngậm ngùi ta tiễn biệt Người!
 

                         Saigon 29.10.2025

 

Minh Hạnh

TRƯỚC LÚC SINH TỬ

 

Anh nằm nghe gió bên thềm

Nghe chim gõ cửa gọi tên một người

Ánh nhìn lặng giữa khoảng trời

Như chưa hề biết cuộc đời sắp xa

 

Gió lay tóc trắng hiền hòa

Như mây trôi nhẹ, hồn nhòa sắc không

Một đời nhẹ gót thong dong

Mới hay hư thực chẳng mong cách rời

 

Nếu mai tới cõi luân hồi

Xin anh để lại nụ cười nhân gian

Một lần nắm lại bàn tay

Thấy thương… hương khói lan đầy thế gian

 

Anh đi nhẹ tựa mây ngàn

Trả thân cho đất, nắng vàng cho hoa

Một đời vui vẻ chan hòa

Một đời người lính khúc ca  quân hành 

 

Em ngồi nhìn nến cháy nhanh

Nhìn hương khói quyện… ngỡ anh trở về

Một miền tĩnh lặng lắng nghe

Thấy anh trong gió hương quê trở mình....
    

Phan Nhật Tiến

GIAO THỪA HAI CÕI

 

Ông trời sao thật phũ phàng

Để câu lục bát dở dang bộn bề

Cõi mênh mông bạn tìm về

Bụi trần trút sạch hẹn thề cùng ta

 

Vum tròn tay Mẹ đêm xa

Cho con ôm trọn tiếng gà hành quân

Đường xa nay đã đến gần

Nỗi lo ngày ấy cõi trần hôm nay

 

Niềm thương giờ lại dâng đầy

Anh về phía ấy nước mây mịt mờ

Trải lòng theo những vần thơ

Gởi người ở lại, vẫn chờ mai sau

 

Hương trầm khóe mắt ai đau

Để cho đời mãi nhắc câu ân tình

Xin yên lòng nhé nghe Anh

Bạn thơ xin hóa gió lành Thiên Tây

 

Nén nhang tiễn biệt từ đây

Bạn đang còn bận khâu mây vào trời

Thảo câu thơm chữ đầy vơi

Tạ từ nhau nhé trọn đời nhớ thương.

 

Phạm Trung Tín

KHÓC BẠN 5 CÙNG

            Tặng hương linh hồn nhà thơ Trần Trí Thông

Phạm Trung Tín và Trần Trí Thông cùng quê hương Hải phòng, cùng tuổi bính thân và cùng đơn vị huấn luyện quân chi viện chiến trường Nam bộ. Cả hai cùng đam mê sáng tác văn chương và cùng đảm trách cương vị bí thư chi bộ. 
Xin gởi vài câu thơ thay lời điếu tiễn bạn ta về miền mây trắng.

Cuồng phong từ biển xa ào ạt

Trút mưa ngàn chìm ngập lương dân

Chiều qua sét đánh thất thần

Bạn ta sảy bước phong trần ... biệt ly...

 

Giã biệt mẹ cha, đi chiến đấu

Năm mươi năm lưu dấu can trường

Chim bằng sải cánh ngàn phương

Chiến trường sinh tử - thương trường tỉnh mê

 

Cùng đơn vị, cùng quê, cùng tuổi

Cùng đam mê theo đuổi văn chương

Bạn thành danh chốn thi trường

Trời cho thơ phú toả hương bốn mùa

 

Giữa thế cuộc được - thua, còn - mất

Minh định danh phẩm chất nghĩa tình

Bốn mươi tuổi đảng trung trinh

Bí thư chi bộ hành trình đảm đương

 

Người đất Cảng can trường, tiết tháo

Chấp chi phường giá áo túi cơm

Hữu xạ tất tự nhiên thơm

Tằm ăn dâu sạch - kén ươm tơ vàng

 

Chẳng nao núng dù mang bạo bệnh

Sáu năm chí kiên định cứu người

Sinh - lão - bệnh - tử luật đời

Đành thôi mưa gió thay trời tiếc thương,,,

 

Người hiền đức lên đường viễn xứ

Tài hoa thơ dành tứ tặng đời

Thanh thản nhé Trí Thông ơi

Rượu biệt ly tiễn người rời trần gian.

 

Phạm Đình Phú

BẠN “ĐI XA” THẬT RỒI

 (Tiễn nhà thơ - CCB Trần Trí Thông)

 

Trần Trí Thông ơi!

Cuộc đời là những chuyến “đi xa”

Chặng đường bao la, rộng dài, mênh mông đấn vậy!

Và Trí Thông bỏ lại hiện sinh như cánh sao hồng

 

Mây ngơ ngác vấn vành khăn trắng

Gió nghẹn ngào ru nấc nhạc đưa

Khóe mắt bạn bè ngấn đọng những hạt mưa

Mỗi mình Trí Thông

Chỉ mỗi mình Thông tươi nguyên, thanh thản!

 

Đồng nghiệp thơ văn, người thân, gia đình, bè bạn

Đồng đội Thông – những chiến sĩ ngoan cường, một thời bên nhau

Chiến đấu nơi chiến hào, bom đạn

Tiễn người đồng chí “đi xa”

Dẫu là phận số vờn qua

Mãi trong xanh tình đời, lung linh lấp lánh

 

Hiểm nguy gian khổ đến tận cùng

Dép lốp ba lô, vượt Trường Sơn, góp sức cùng “Mùa xuân đại thắng”

Hành quân qua bao “Mùa cửa gió”

Thiếu đói xanh xao

Và “Những ngày cuối cuộc chiến tranh”

 

Gần “50” mùa xuân tuổi Đảng

Lý tưởng ước mơ

Chiến công rực rỡ

Tận tụy, hiếu trung

Không bất lực tước bao điều nhiễu nhương, ngang trái

 

Chứng bệnh nan y

Sức yếu

Luật trời đâu dễ tránh

Như nắng, như mưa, như lửa đạn, phong ba...

Thử thách Thông tròn đầy – lần sau cuối

Thăng hoa!

 

“Đi xa”, Trần Trí Thông chưa hề “vĩnh biệt”

Vẫn đọc thơ

Viết lời bình

Nụ cười tươi...

Ai cũng bồi hồi thương tiếc

Nỗi se thắt

Quặn đến nao lòng!

                     
30/10 /2025

 

Nguyễn Thị Phương Nam

KHÔNG CÓ MỘT PHÉP MÀU

(Vĩnh biệt Nhà thơ Trần Trí Thông)

 

Tôi với Thông thường nhắn tin qua lại

Trong những ngày ở Quân y viện 175

Tôi bị ốm và đưa chồng vào cấp cứu

Cùng các con cứ hồi hộp bất an.

 

Tôi với Thông thường nhắn tin qua lại

Để biết tình hình sức khoẻ ra sao

Còn nghĩ đến ngày Ra mắt sách:

Gió Phương Nam 4 -Câu lạc bộ thân yêu .

 

Thông bảo: “Còn mười hai ngày nữa chị

Chắc lúc đó mình về dự được chị ơi!”

Thông về nhà vài hôm quay lại viện

Sau 26 tháng 10 tin nhắn chẳng hồi âm.

 

Thông mệt rồi bên cạnh hai người thân

Em và con chăm nom chu đáo

Cơn bạo bệnh hành Thông ghê quá

“Em ăn không ngon, miệng cứ đắng nghét hoài”.

 

Từ ngày hai bảy, hai tám, hai chín tháng Mười

Chẳng hồi âm, chẳng hỏi han, tin nhắn

Sốt ruột quá mà không sao đến được

Vì không được rời người bệnh đang chăm

Chỉ một câu cầu chúc cho Thông

“Mong sao có một phép màu sẽ đến

Cho Trần Trí Thông được khoẻ mạnh như xưa”.

 

Thông nhắn lại: “Vâng xin cầu mong cho một phép màu chị ạ!”

Tin nhắn 26/10 ghi dấu ấn Thông ơi!

Đó là tin nhắn cuối cùng Thông gửi

Và tối 29/10 Thông mãi mãi ra đi

Không có phép màu, thất vọng quá Thông ơi!

 

Thông vội ra đi bản trường ca dang dở

Thông muốn viết thêm hồi ức một thời quân ngũ

Viết về những ngày tháng trên quê hương hoa phượng đỏ anh hùng

Nơi có cha mẹ già, bè bạn, người thân...

 

Thông nói với tôi

“Em sẽ hoàn thành kế hoạch

Bản Trường ca tiếp theo sẽ ra mắt nay mai!”

 

Thông vội vả ra đi! Ôi! Định mệnh cuộc đời

Sao nghiệt ngã, khắt khe với người thiết tha cuộc sống???

 

Thôi đành vậy, làm sao níu giữ được

Thanh thản đi về miền Cực lạc Thông ơi!

Vĩnh biệt Thông nước mắt chảy dài

Còn đâu ngày sinh hoạt định kỳ ra mở cửa

Còn đâu ấm trà thơm ngon mỗi bữa

Còn đâu những tin nhắn gọi hội viên

Còn đâu những buổi giới thiệu chương trình hấp dẫn

Bao kỷ niệm cứ ùa về -Nhớ lắm...!

 

Thôi Thông hãy đi nhẹ nhàng thanh thản

Hãy an yên đừng lo nghĩ gì nhiều

Vĩnh biệt Trí Thông với bao tình cảm thương yêu!
 

30/10/2025.

 

Đào Văn Sử

ANH ĐI, ĐỂ LẠI NGHĨA TÌNH

 

Thương đau quá,

                 anh Trần Trí Thông ơi!...

Anh đi để lại nụ cười

Nụ cười nhân ái của người thân thương

Anh đi để lại tấm gương

Tấm gương đoàn kết, nhịn nhường, giúp nhau

Anh đi để lại sắc màu

Sắc màu của Đảng thắm mầu tiên phong

Anh đi để lại tấm lòng

Tấm lòng rộng mở, sáng trong, nghĩa tình

Anh đi để lại dáng hình

Dáng hình cao đẹp, thư sinh, đường hoàng

Anh đi để lại tiếng vang

Tiếng vang trong Hội, họ hàng ngợi ca

Anh đi để lại Tiếng gà

“Tiếng gà gáy” ấy giao hòa… ba lô

Anh đi để lại hồn thơ

Hồn thơ lục bát mộng mơ, ngọt ngào

Anh đi để lại phong trào

Phong trào Đổi mới thấm vào lòng dân

 

Anh đi để đức chuyên cần

Chuyên cần việc Đảng, việc dân, việc nhà

Anh đi để lại bài ca

Bài ca phổ nhạc, thơ là của anh

Anh đi xa dòng sông xanh

Sông xanh Vàm Thuật anh lành nghề câu

Anh đi, đi mãi… về đâu?

Về đâu cũng viết những câu thơ tình…

 

Tập 5 Câu lạc bộ mình

Vẫn in thơ với tấm hình của anh!

--------
Bảy bài thơ trên đây được viết trong những ngày tiễn biệt nhà thơ Trần Trí Thông. Không đặt nặng yêu cầu về nghệ thuật và mong được xem như những nén hương lòng của bạn bè, đồng nghiệp gửi đến anh.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm