TIN TỨC
  • Thơ
  • Phạm Ngọc Sáng - Chùm thơ dự thi

Phạm Ngọc Sáng - Chùm thơ dự thi

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-09-17 10:27:55
mail facebook google pos stwis
1656 lượt xem


(Mời click vào icon để truy cập thư mục)


PHẠM NGỌC SÁNG

 

Thương quả đồi đuối nước

 

Ai làm mày buồn Vàng ơi?

Ai làm mày giận Vện ơi?

Mà thâu đêm mất ngủ

Ư ử mấy canh trường

Hay mày nhớ ai?

 

Hôm qua quả đồi sau nhà sập xuống

Hôm nay hóa thành cánh đồng chết trôi

Mày vô vọng nhìn theo bàn tay nhỏ xinh

Chới với, chơi vơi

Vẫy vẫy, rồi bỏ mày mà đi.

 

Con Nụ, con Hoa bữa rày đâu mất

Lông lá bết bùn nào ai vuốt ve?

Anh Tà, chị Cú cũng đi đâu mất

Ai dẫn mày theo lên nương?

Không còn quả đồi sau nhà để sục sạo con cuốc mồ côi nữa rồi

Hồn mày đuối nước.

 

Mày nhớ ai Vàng ơi?

Mày nhớ ai Vện ơi?

Mà ư ử hoài

Mày làm cả Miền Nam mất ngủ.

 

                                12.9.2024.

 

 

Ma cảnh giữa trăng tàn

 

Tôi nằm kiết già trên núi vắng

Đá mây ngàn tung hứng trăng rơi

Bắt đom đóm lập lòe phấn rũ

Tay luồn mây chạm đáy sông trời.

 

Hồn vô ưu nhập kim tự tháp

Hồn lất ngất dạt cổ thành xưa

Hoang vọng bãi sương mù Ai Cập

Bụi Sahara hắt đỏ tung mờ.

 

Tôi Pharaon yêng hùng muôn cõi

Em phi tần mỹ nữ lả lơi

Em trùng dương tròng trành sóng vỗ

Tôi sắt se cuộn đỏ mây trời.

 

Lòng hun hút hố đen vũ trụ

Xoay càn khôn vần vũ triền miên

Rũ cát bụi bạc đầu lốc xoáy

Gió xa em thông thốc mọi miền.

 

Thương tháng tư Sài Thành rực lửa

Cơn mưa rào chan đỏ gót chân

Em xõa tóc dặm trường mưa nắng

Gột cơn mê sạch bóng bụi trần.

 

Đêm nay tôi trăng tà vạn dặm

Gối tay em cung quế chị hằng

Môi gần lắm mà em xa lắm

Em thực tại và em mông lung.

 

Em ơi, sao xa quá đồi trăng?

Trăng non nay bỗng hóa trăng rằm

Em lộng lẫy mây trời ma ảnh

Trăng non ngàn một mảnh xa xăm. 

 

                                12.4.2021.

 

 

Chị tôi

 

Có một thời áo trắng, có một thời lưng ong

Có một thời cô giáo, có một thời chân son.

 

Hoa sim lim tím nở

Sát bãi bồi bên sông

Hoa sim đi cõng nắng

Chị tôi đi lấy chồng.

 

Ngày chị đi lấy chồng

Lông ngỗng rải triền sông

Má hồng thưa vạt nắng

Một vệt dài lênh đênh.

 

Sông Đắk BLa vào hạ

Nắng khát cả tầng không

Bóng chị vờn qua nắng

Trắng bãi bồi ven sông.

 

Thu hóa vào hoa cúc

Chị lạc vào heo may

Cánh chim trời vụng dại

Cánh bướm hoang lưu đày.

 

Ngang qua mùa đông giá

Lạc vào đời lặng thinh

Tiếng cú đêm thức giấc

Vọng giữa trời u minh.

 

Men theo dấu lông ngỗng

Rải dài trên bến sông

Chị ra đi, đi mãi

Xuân mắt ướt chờ mong.

 

Tóc chị rải triền sông

Gót son rải giữa đồng

Tiếc mây trời mùa hạ

Tiếng vọng chiều lênh đênh.

 

                 27.3.2008.


 

Ảo mộng Tà Xùa

 

Đỉnh Tà Xùa bến trăng vàng hoa mộng

Nhện giăng đêm sương lồng lộng tơ ngà

Sắc đào phai ma mị rợn giang hà

Sông mây ngợp thả mây vờn quanh núi.

 

Ly rượu nồng loang má hồng sóng sánh

Ngực phong phanh khuy gió ảo cài mây

Dạo tơ đàn khe khẽ hát mê say

Se chỉ hồng vai kề vai chất ngất.

 

Hong chân trần trên lửa hồng lay lắt

Mơ bàn chân gian díu chạm bàn chân

Trăng vờn mây đêm huyễn hoặc phân vân

Em tìm em giữa giòng đời cút bắt.

Tôi lạc tôi giữa giòng đời cút bắt

Tôi tìm tôi giữa hoang vắng sương mù

Em cõng đêm về muôn vạn cơn mơ

Tôi gặp em giữa Tà Xùa mây bạc.

 

Ngồi bên em đỉnh Tà Xùa mây bạc

Tận mù khuya say nắng tận trăng tà

Khói thuốc vẽ trời, vũ trụ bao la

Lạc tiểu thuyết đường đời em viết giở.

 

Say tiểu thuyết mây trời em viết giở

Tôi mơ hồ em xuân chín giêng hai

Hồn bay bay, bay bàng bạc sông bay

Hồn giăng giăng, giăng sương mù giăng mắc.

 

Hồn tôi nay, lỡ lạc trôi trời đất

Muôn phần bay bay trên cõi Tà Xùa

Một phần hoang du vào triệu cơn mơ

Mây tình, sương giăng, trăng mờ, ảo vọng.
 

                              3.2021.

 

Sắc hồng hoa ké

 

O xưa hồng hoa ké

Len cuội sỏi trần gian

O thân cò lặn lội

Mò sương gió đại ngàn.

 

Hoa ké vương đầy ngõ

Quả ké vãi đầy sân

Mắt ké xiêu vào gió

Rễ ké sần sùi.

 

Tay O đồi mồi rễ ké

Gót O nứt nẻ rễ cà

Mắt buồn run run tóc biếc

Hồ chiều tong tả lá khô

Đại ngàn ủ trắng hoa cà ướp vào tóc O

Tóc O nồng hương gió.

 

Chân O nồng hơi xăng, xe 50 xì khói

Trượt những vệt cong queo trầy trụa da đồi

Thương mấy ổ gà lồi lên lỏm xuống

O cân bằng động kiếp người thiên di.

 

Đêm nao nghe ễnh ương ỉ ôi bờ dậu

Đêm nay nghe bìm bịp tỉ tê khóc chồng

Chuột đồng nhớ thóc cào bụng xuyên đêm

Đêm cột vào đêm một vòng thầm lặng.

 

Ai đem hoa ké bọc kín da đồi?

Hồng phai ngập lối, bịt nẻo O về

Mõ chiều vô thanh, gõ đời im lặng.

 

Hai năm đời hoang phế

Khắc khoải tận tâm can

Đêm tàn khan tiếng cú

Khản đặc trời than van.

 

O tôi giờ hoa ké

Hồn muôn muốt hoa cà

Chỉ cách khoảng sân nhà

Mà muôn trùng chia xa.

 

                        4.2021.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm