- Thơ
- Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
VỀ QUÊ
Ta đã về đây vui nốt nhạc
Chân bước thấp cao ngỡ thác ghềnh
Quê hương nắng gió lòng ta hát
Núi vẫn chờ ta đứng chênh vênh
Phố bỗng dậy thì quanh ta lớn
Ta hái mắt em ở vườn nào
Có con bướm trắng xưa trinh trắng
Cánh mỏng qua thì cánh xanh xao
Vườn xưa ta đứng như lỡ bước
Run rẩy hoa tàn cánh xoan đâu
Giếng sâu, ánh trăng cho ai múc
Vỡ cánh hoa nhài, hương đêm thâu
Vườn cũ, đất bồi, ta xa lạ
Xuân thì thuở ấy sánh thủy ngân
Em cười gói tiếng trong hương ổi
Ngõ vắng, đêm hè, ấm bàn chân
Ta về theo ve khàn tiếng gọi
Phượng nở cánh hồng máu tim ta
Có ai ngô đồng đâu mà đợi
Ta nắm tay mình để xót xa
Bắt tay từng cây, ôm từng khóm
Hoan hỉ ta qua ngõ từng nhà
Người xưa còn đâu nhìn thưa bóng
Tiếng gạo rên chày thót tim ta
Quê hương cắm sào như đứng đợi
Chân ta khấp khởi bước mù loà
Ước gì quê hương là bó rạ
Tay cúi choàng ôm ấm hồn ta
Ta ước trời quê luôn luôn thắm
Như võng, như khoai, đón ta về
Có một triền đê hoang hoải lắm
Cỏ đắp lên mình ta ngủ mê.

XÁCH XE LÊN VÀ CHẠY
(Ký ức chuyến đi Nam Bắc)
Xách xe lên và chạy
Tôi là đứa trẻ háo hức lên đường
Tận mắt chứng kiến những kỳ quan
Con đường giải lụa
Những đám mây giải lụa
Sà vào lòng tay
Xung quanh là núi
Xung quanh là đồng
Bốn bề là những dòng sông
Những xóm làng trùm mình bằng rơm rạ
***
Đường
Đường Bắc Nam là cung đường ngang tàng, là gã say
Đụng nào núi
Chui qua núi
Đụng vào sông
Bay trên sông
Đụng vào những cánh đồng
Chia hương thơm thành hai nửa
***
Núi
Không núi nào bồng bềnh như Trường Sơn
Trường Sơn là đàn vú
Vỗ sóng chồng lên nhau
Trường Sơn là vạn đàn bà nằm xoã
Những người đàn bà dậy thì
Chọn Mặt Trời, chọn Trăng làm chồng
Chọn màu xanh sinh con
Chọn phong trần làm nhân cách
Hết núi lại tới núi
Người đi
Cầm núi đội lên đầu
Ẩn nấp đâu đây
Hàng trăm Phong Nha Kẻ Bàng
Hàng trăm động Thiên Đường
Ngủ vùi trong lòng đá
***
Đồng
Những cánh đồng làm lu mờ hội hoạ
Triệu triệu sóng vàng về đâu
Bút nào vẽ hết chiều sâu
Bút nào không gian khắc họa
Trùng trùng hương thơm gió phả
Cánh đồng
Đợi chờ mùa gặt
Bồn chồn tựa người yêu đợi người yêu
Hương lúa chín
Hương gái quê mười bảy
Màu gái quê
Màu vàng quay quắt
Màu vàng nán lại ở bình minh
Nán lại ở hoàng hôn
Hóa cầu vồng chín rực
Thóc vàng sẽ biến thành da thịt
Đất cày thai nghén hồn ta
Từ cánh đồng
Những mùa người cứ thế sinh ra
***
Sông
Đất nước của những dòng sông
Những dòng sông trần truồng huyền thoại
Đâu có sông là ơi ấy sinh ra người
Những dòng sông ôm ghì lấy xóm làng
Sông uốn lượn như đùa, như thật
Nơi dòng sông vặn dòng
Hoá thân thành câu hát
Sông là mây
Trôi trên mặt đất
Chao mùa khúc hát đầy vơi
***
Con người
Những chấm nâu trên bức tranh sơn thủy
Quyện trong khói sương
Quyện trong nước
Con người bước ra từ đất
Bốn mùa tổ quốc đi qua
Trút bỏ thiên thu, chỉ giữ lại con người
Con người của bốn mùa sau rất đất
Tên của họ là nông dân
Những tưởng
Những người nông dân vác núi đi
Vác sông đi
Vác những cánh đồng đi
Đặt vào đức tin no ấm
Họ không biết mệt là gì
Đất nước này sinh ra từ họ
Tôi ngắm nhìn những manh áo nâu
Lòng bồi hồi về Cha về Mẹ.
***
Cuộc đời là những chuyến đi
Bởi dừng là chết
Con đường là trang sách
Đất trời là tác giả tài hoa
Xách xe lên và chạy thật xa.
24.05.26
