TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ đăng Tạp chí Văn nghệ TP.HCM | Lê Minh Quốc giới thiệu

Chùm thơ đăng Tạp chí Văn nghệ TP.HCM | Lê Minh Quốc giới thiệu

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-12-28 08:30:25
mail facebook google pos stwis
9471 lượt xem

Bài đăng trên Tạp chí Văn nghệ TP.HCM số 05 (ngày 23-12-2021) kỷ niệm 40 năm thành lập Hội Nhà văn TP.HCM. Chùm thơ do nhà thơ Lê Minh Quốc chọn và giới thiệu .

 

Họ không còn trẻ. Chưa hẳn đã già. Ở độ tuổi này, tôi mường tượng đến mùa vàng hoa trái vừa chín tới. Chín của sự chỉn chu. Chín của sự chín chắn. Cố gắng từng câu. Chọn lọc từng chữ. Vận dụng nội lực như một cách làm mới lại chính mình. Làm mới những thể thơ đã quen. Những mong đem về sắc thái lạ. Những bài thơ này, do các tác giả tự chọn. Và, tiếp tục hứa hẹn một điều gì đó, ít ra cho chúng ta - những người luôn chờ mong sự tiếp nối của mùa này và mùa sau nữa…

LÊ MINH QUỐC (giới thiệu)

 

LÊ CÔNG SƠN

Ngang triền dốc nhớ em

                                

Thả bộ ngang triền dốc

Nhớ em đến nao lòng

Nắng chiều vàng hong tóc

Thả tình trong mắt trong

            

Con đường chạy song song

Dang dở trò cút bắt

Đồi nhấp nhô lòng vòng

Như hư mà như thật

 

Ngày xưa từng ước mong

Hạnh phúc về chung lối

Bỗng dưng anh có lỗi,

Cuộc tình thành… mồ côi

 

Đồi Thơm một mình tôi

Em theo chồng xa lắc

Nhưng tôi vẫn có đôi

Lúc tình về trong mắt…

 

 

NHẬT QUỲNH
Hình như anh đã ở đây

Em kể với anh nhiều về những ngày trở gió
Về những đêm mất ngủ
Về những cơn mưa hối hả Sài Gòn
Về những ngày biển động
Về những ngọn đèn đường im lặng
Mùi đàn bà cô đơn tràn qua bóng tối
Đã có lúc tuyệt vọng khi nỗi buồn chạm đáy
Chờ đợi những tiếng thì thầm quen thuộc
Chờ đợi âm thanh của bàn tay nắm lại bàn tay
Mái tóc anh mù sương trong buổi chiều bất tận
Điều bí mật trôi qua khi ta chạm môi trong căn phòng cũ
Khoảng cách như chưa từng tồn tại
hình như anh đã ở đây ngàn năm...
từ kiếp trước?
 

 

NGÔ NGUYỆT HỮU

Tựa

Mình buồn không biết tựa ai,
Tựa vào ngọn gió ban mai không đành?
Muốn về để tựa tóc xanh,
Thì ta ngày cũ đã thành hôm xưa.

Mình buồn, muốn tựa vào mưa
Thì cơn phùn ấy cũng vừa mới tan.
Tựa em, thì sợ đa đoan
Tựa nhớ thì khói đã vàng ngón tay.

Mình buồn, tựa vào cơn say
Tiếc thay bằng hữu lúc đầy khi vơi.

Mình buồn, tự tựa mình thôi
Để cho chiếc bóng nói lời ủi an.

Còn ai, đang tựa lỡ làng?!

 

 

TRẦN HOÀNG NHÂN

Về
 

Về nhà rồi sẽ về quê
Ngang qua hẻm cụt si mê hẻm dài
 

Về con đường cũ nhớ ai
Gió mùa đông nhắc một mai phai tình
 

Về đêm gặp lại bình minh
Màu trời nhuộm bạc áo mình đường xa
 

Về người dưng gặp người ta
Một hôm mây trắng nhớ nhà về đâu?

 

VƯƠNG THIÊN NGA

Bay theo tia nắng


Em đi lang thang

Vườn hoa cô độc

Chiếc lá thôi vàng

Đùa theo cơn lốc


Trần mùa bấc thổi

Hé nở đêm qua

Lặng nghe nín thở

Tuổi đời phôi pha


Chỉ em và em

Vườn hoa vừa mở

Hương chừng chưa quen

Mùa xao xác nhớ

 

Duyên nợ chờ mong

Nâng bàn tay trắng

Long lanh má hồng

Bay theo tia nắng.

 

TRẦN THANH BÌNH

Phiên bản Eva

 

Từ sao hôm đến sao mai

con đường tìm kiếm hay trở về?

 

Màu ẩm mốc

choàng sương chiều ngập lối

lòng bàn chân

gõ mảnh lõm bóng đêm

gió mẫn cảm

rùng mình

cây nến tắt

 

Lửa Prômêtê?

Không!

lửa nồng cháy trong tim

lửa thi ca tan màu ẩm mốc

ướp hương chiều thánh thoát giọt sương

 

Phiên bản em

phiên bản anh

hành trình cút bắt

em cắn vào trái táo

lời thì thầm lột xác

em cắn vào anh

tước bỏ uy quyền

 

Con đường tìm kiếm

em buông bỏ điều đã biết

rung động điều khám phá

sơ khai

 

Con đường trở về

lửa thi ca cưu mang tất cả

em nguyện cầu mình ngắm một vì sao

 

 

TRẦN MAI HƯỜNG

Không thể

 

Không thể nào vuốt mắt

Không thể nào phục sinh

Tình mình như nhánh lửa

Thành tro lúc đang xanh

 

 

MINH ĐAN

Cơn mơ phóng sinh

 

Những cơn mơ gói trong các hộp cạc-tông

nhốt tương lai dưới gầm cầu

biết có ngày mở mắt?

 

Những cơn mơ thiếu ôxy

thoi thóp vì đói khát

ngày ngày lên cơn co giật

liệu trình nào chữa vết thương?

 

Những cơn mơ 

bắn thẳng vào bốn bề gió lộng

mê sảng gọi món ăn ngon

loay hoay tìm nguồn sống

ngột ngạt lời phân bua

 

Những cơn mơ chầu chực trước cổng chùa

ngấu nghiến lời chay tịnh

ai bảo giấc mơ có cánh

sẽ bay đi?

 

Những cơn mơ vừa đáp xuống đời

tiếp tục làm trò mặt đất

tôi mở khóa bằng viên kẹo ngọt

cởi trói hộp cạc-tông

 

Những cơn mơ phóng sinh

                                  bay lên… bay lên…

 

 


LÊ VIẾT HÒA 

Lặng 

 

Hãy để mọi chuyện rơi vào quên lãng 

Bởi chân tình 

                        không dễ để trông mong 

Trên đường đời không thể bước chung đôi 

mọi chuyện tâm tình chẳng còn chia sẻ 

Thì lặng im...

 

Chẳng ai níu giữ những điều không thực

Thì oán trách gì hờ hững 

 

Tình cho nhau là chân thật 

Những lắng lo thao thức 

Mặn ngọt buồn vui

Tiếc đã rồi

                       thời gian cũng trôi qua 

 

Em hãy làm điều mong muốn 

Bận tâm gì chuyện đúng - sai

Mùa đã qua 

                     và mùa sẽ tới 

Hãy chọn cho mình một lối đi riêng

 

Một con đường vẽ ra bao ảo mộng 

Một ngọn nến hồng cháy được bao lâu 

Một trái tim đập sai bao nhiêu lỗi 

Co thắt từng nhịp thở 

nhớ - quên 

 

Thôi thì xem như duyên phận 

Một chặng đường 

Yêu thương...

 

 

KHÉT

Đi gặt giấc mơ

 

em hãy bày lên bàn những giấc mơ đi

ta sẽ đặt tên lại cho chúng

giấc mơ tuổi trẻ

giấc mơ tuổi già

giấc mơ con diều giấy và giấc mơ của đôi môi

 

em có biết sông cũng ngủ và mơ

những ngày sông chảy vào tôi ngồi lặng im như tràng hạt

tôi hái vì sao thảy vào con nước

sông chạy về phía sau lưng đồi

 

có những giấc mơ lẩn khuất

không ai dám gọi tên

làm gì có cổng trời nào trong tận sâu hồn cỏ

ta thừa sức bơi qua em như chạy điên cuồng trong bão

nhưng để làm gì

hay chỉ thở mà thôi

 

tôi thường đi gặt những giấc mơ gần giống người

nó đã chết khi mầm chưa kịp nảy.


 

LÊ HÒA

Cũ rồi ngày qua


Đám mây bay về thành phố
ta trú lòng mình giữa cơn mưa
tứ bề hoa bay tứ bề gió
cỏ vẫn xanh mềm phía mùa xưa

Ngoài kia tiếng người quá cũ
nhắc lại nữa ư? chán ngấy rồi
ngày lại tìm vui, ngày lành lặn
nhủ lòng: an trú cõi mình thôi!

Ta ngồi với ta thêm tí tẹo
vội vã đi đâu ghế trống mà
ta ngồi thênh thang giữa cõi lạ
để thấy cũ rồi những ngày qua...


 

 

HẠNH NGỘ

Em chải tóc

 

Em chải tóc

gió bay mây ngưng đọng

nắng cũng tàn bên giậu hoa khô

em chải tuổi thanh xuân trên chiếc lược tình

tình như gió như mây như nắng

 

Hoa bên giậu người đâu cần gìn giữ

của đất trời cánh tàn vẫn ngát hương

 

em chải tóc

đong tình bằng nước mắt

 

giọt mặn nào tưới những vết thương

ánh mắt ướt có khiến người xao động

 

em soi mình qua lần chải thời gian

 

em chải tóc

bay hàng hàng ký ức

 

gió có ngưng cùng mây ở trên đồi

một trời xuân.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm