TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ đăng Tạp chí Văn nghệ TP.HCM | Lê Minh Quốc giới thiệu

Chùm thơ đăng Tạp chí Văn nghệ TP.HCM | Lê Minh Quốc giới thiệu

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-12-28 08:30:25
mail facebook google pos stwis
7639 lượt xem

Bài đăng trên Tạp chí Văn nghệ TP.HCM số 05 (ngày 23-12-2021) kỷ niệm 40 năm thành lập Hội Nhà văn TP.HCM. Chùm thơ do nhà thơ Lê Minh Quốc chọn và giới thiệu .

 

Họ không còn trẻ. Chưa hẳn đã già. Ở độ tuổi này, tôi mường tượng đến mùa vàng hoa trái vừa chín tới. Chín của sự chỉn chu. Chín của sự chín chắn. Cố gắng từng câu. Chọn lọc từng chữ. Vận dụng nội lực như một cách làm mới lại chính mình. Làm mới những thể thơ đã quen. Những mong đem về sắc thái lạ. Những bài thơ này, do các tác giả tự chọn. Và, tiếp tục hứa hẹn một điều gì đó, ít ra cho chúng ta - những người luôn chờ mong sự tiếp nối của mùa này và mùa sau nữa…

LÊ MINH QUỐC (giới thiệu)

 

LÊ CÔNG SƠN

Ngang triền dốc nhớ em

                                

Thả bộ ngang triền dốc

Nhớ em đến nao lòng

Nắng chiều vàng hong tóc

Thả tình trong mắt trong

            

Con đường chạy song song

Dang dở trò cút bắt

Đồi nhấp nhô lòng vòng

Như hư mà như thật

 

Ngày xưa từng ước mong

Hạnh phúc về chung lối

Bỗng dưng anh có lỗi,

Cuộc tình thành… mồ côi

 

Đồi Thơm một mình tôi

Em theo chồng xa lắc

Nhưng tôi vẫn có đôi

Lúc tình về trong mắt…

 

 

NHẬT QUỲNH
Hình như anh đã ở đây

Em kể với anh nhiều về những ngày trở gió
Về những đêm mất ngủ
Về những cơn mưa hối hả Sài Gòn
Về những ngày biển động
Về những ngọn đèn đường im lặng
Mùi đàn bà cô đơn tràn qua bóng tối
Đã có lúc tuyệt vọng khi nỗi buồn chạm đáy
Chờ đợi những tiếng thì thầm quen thuộc
Chờ đợi âm thanh của bàn tay nắm lại bàn tay
Mái tóc anh mù sương trong buổi chiều bất tận
Điều bí mật trôi qua khi ta chạm môi trong căn phòng cũ
Khoảng cách như chưa từng tồn tại
hình như anh đã ở đây ngàn năm...
từ kiếp trước?
 

 

NGÔ NGUYỆT HỮU

Tựa

Mình buồn không biết tựa ai,
Tựa vào ngọn gió ban mai không đành?
Muốn về để tựa tóc xanh,
Thì ta ngày cũ đã thành hôm xưa.

Mình buồn, muốn tựa vào mưa
Thì cơn phùn ấy cũng vừa mới tan.
Tựa em, thì sợ đa đoan
Tựa nhớ thì khói đã vàng ngón tay.

Mình buồn, tựa vào cơn say
Tiếc thay bằng hữu lúc đầy khi vơi.

Mình buồn, tự tựa mình thôi
Để cho chiếc bóng nói lời ủi an.

Còn ai, đang tựa lỡ làng?!

 

 

TRẦN HOÀNG NHÂN

Về
 

Về nhà rồi sẽ về quê
Ngang qua hẻm cụt si mê hẻm dài
 

Về con đường cũ nhớ ai
Gió mùa đông nhắc một mai phai tình
 

Về đêm gặp lại bình minh
Màu trời nhuộm bạc áo mình đường xa
 

Về người dưng gặp người ta
Một hôm mây trắng nhớ nhà về đâu?

 

VƯƠNG THIÊN NGA

Bay theo tia nắng


Em đi lang thang

Vườn hoa cô độc

Chiếc lá thôi vàng

Đùa theo cơn lốc


Trần mùa bấc thổi

Hé nở đêm qua

Lặng nghe nín thở

Tuổi đời phôi pha


Chỉ em và em

Vườn hoa vừa mở

Hương chừng chưa quen

Mùa xao xác nhớ

 

Duyên nợ chờ mong

Nâng bàn tay trắng

Long lanh má hồng

Bay theo tia nắng.

 

TRẦN THANH BÌNH

Phiên bản Eva

 

Từ sao hôm đến sao mai

con đường tìm kiếm hay trở về?

 

Màu ẩm mốc

choàng sương chiều ngập lối

lòng bàn chân

gõ mảnh lõm bóng đêm

gió mẫn cảm

rùng mình

cây nến tắt

 

Lửa Prômêtê?

Không!

lửa nồng cháy trong tim

lửa thi ca tan màu ẩm mốc

ướp hương chiều thánh thoát giọt sương

 

Phiên bản em

phiên bản anh

hành trình cút bắt

em cắn vào trái táo

lời thì thầm lột xác

em cắn vào anh

tước bỏ uy quyền

 

Con đường tìm kiếm

em buông bỏ điều đã biết

rung động điều khám phá

sơ khai

 

Con đường trở về

lửa thi ca cưu mang tất cả

em nguyện cầu mình ngắm một vì sao

 

 

TRẦN MAI HƯỜNG

Không thể

 

Không thể nào vuốt mắt

Không thể nào phục sinh

Tình mình như nhánh lửa

Thành tro lúc đang xanh

 

 

MINH ĐAN

Cơn mơ phóng sinh

 

Những cơn mơ gói trong các hộp cạc-tông

nhốt tương lai dưới gầm cầu

biết có ngày mở mắt?

 

Những cơn mơ thiếu ôxy

thoi thóp vì đói khát

ngày ngày lên cơn co giật

liệu trình nào chữa vết thương?

 

Những cơn mơ 

bắn thẳng vào bốn bề gió lộng

mê sảng gọi món ăn ngon

loay hoay tìm nguồn sống

ngột ngạt lời phân bua

 

Những cơn mơ chầu chực trước cổng chùa

ngấu nghiến lời chay tịnh

ai bảo giấc mơ có cánh

sẽ bay đi?

 

Những cơn mơ vừa đáp xuống đời

tiếp tục làm trò mặt đất

tôi mở khóa bằng viên kẹo ngọt

cởi trói hộp cạc-tông

 

Những cơn mơ phóng sinh

                                  bay lên… bay lên…

 

 


LÊ VIẾT HÒA 

Lặng 

 

Hãy để mọi chuyện rơi vào quên lãng 

Bởi chân tình 

                        không dễ để trông mong 

Trên đường đời không thể bước chung đôi 

mọi chuyện tâm tình chẳng còn chia sẻ 

Thì lặng im...

 

Chẳng ai níu giữ những điều không thực

Thì oán trách gì hờ hững 

 

Tình cho nhau là chân thật 

Những lắng lo thao thức 

Mặn ngọt buồn vui

Tiếc đã rồi

                       thời gian cũng trôi qua 

 

Em hãy làm điều mong muốn 

Bận tâm gì chuyện đúng - sai

Mùa đã qua 

                     và mùa sẽ tới 

Hãy chọn cho mình một lối đi riêng

 

Một con đường vẽ ra bao ảo mộng 

Một ngọn nến hồng cháy được bao lâu 

Một trái tim đập sai bao nhiêu lỗi 

Co thắt từng nhịp thở 

nhớ - quên 

 

Thôi thì xem như duyên phận 

Một chặng đường 

Yêu thương...

 

 

KHÉT

Đi gặt giấc mơ

 

em hãy bày lên bàn những giấc mơ đi

ta sẽ đặt tên lại cho chúng

giấc mơ tuổi trẻ

giấc mơ tuổi già

giấc mơ con diều giấy và giấc mơ của đôi môi

 

em có biết sông cũng ngủ và mơ

những ngày sông chảy vào tôi ngồi lặng im như tràng hạt

tôi hái vì sao thảy vào con nước

sông chạy về phía sau lưng đồi

 

có những giấc mơ lẩn khuất

không ai dám gọi tên

làm gì có cổng trời nào trong tận sâu hồn cỏ

ta thừa sức bơi qua em như chạy điên cuồng trong bão

nhưng để làm gì

hay chỉ thở mà thôi

 

tôi thường đi gặt những giấc mơ gần giống người

nó đã chết khi mầm chưa kịp nảy.


 

LÊ HÒA

Cũ rồi ngày qua


Đám mây bay về thành phố
ta trú lòng mình giữa cơn mưa
tứ bề hoa bay tứ bề gió
cỏ vẫn xanh mềm phía mùa xưa

Ngoài kia tiếng người quá cũ
nhắc lại nữa ư? chán ngấy rồi
ngày lại tìm vui, ngày lành lặn
nhủ lòng: an trú cõi mình thôi!

Ta ngồi với ta thêm tí tẹo
vội vã đi đâu ghế trống mà
ta ngồi thênh thang giữa cõi lạ
để thấy cũ rồi những ngày qua...


 

 

HẠNH NGỘ

Em chải tóc

 

Em chải tóc

gió bay mây ngưng đọng

nắng cũng tàn bên giậu hoa khô

em chải tuổi thanh xuân trên chiếc lược tình

tình như gió như mây như nắng

 

Hoa bên giậu người đâu cần gìn giữ

của đất trời cánh tàn vẫn ngát hương

 

em chải tóc

đong tình bằng nước mắt

 

giọt mặn nào tưới những vết thương

ánh mắt ướt có khiến người xao động

 

em soi mình qua lần chải thời gian

 

em chải tóc

bay hàng hàng ký ức

 

gió có ngưng cùng mây ở trên đồi

một trời xuân.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn
Thơ Trần Đôn như một bức tranh cảm xúc nhiều gam màu về Tổ quốc - khi thì thổn thức với nỗi niềm biên viễn, lúc lại ngân nga khúc tình tự dân tộc.
Xem thêm
Tháng Tư - Ký ức và khát vọng – chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ mới 3 bài: Những người bạn tháng Tư; Sài Gòn ngọc sáng từ đâu; Hoa bằng lăng tháng Tư
Xem thêm
Cung bậc tình yêu – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Thơ Phạm Đình Phú mang đến một thế giới giàu cảm xúc, nơi hoài niệm hòa quyện cùng những triết lý về cuộc đời, tình yêu và lý tưởng.
Xem thêm
Từ quê đến phố – Chùm thơ Thùy Vy
Chùm thơ của Thùy Vy là những lát cắt về cuộc sống, với những suy tư về tình thân, nỗi niềm xa xứ, và nét đẹp của thiên nhiên, con người.
Xem thêm
Chùm thơ Đặng Tường Vy
Dẫu hoa đời không nở Lời khen chê cũng thừa Ngược dòng con bến lỡ Giữ tâm bình như chưa
Xem thêm
Hồn quê trong chùm thơ Nguyễn Bá Vượng
Chùm thơ 6 bài của một cây bút xứ Nghệ
Xem thêm
Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu
Mỗi bài thơ trong Những đám mây mùa thu như một nốt nhạc trong bản giao hưởng ký ức.
Xem thêm
Quảng Huệ với những câu thơ viết từ ký ức
Lũ chúng tôi! Bọn người trên bảy chục/ Ngày mẹ sinh, hơ trên lửa Napalm
Xem thêm
Phố Giang và bản giao hưởng tình yêu
Chùm thơ 5 bài của Phố Giang
Xem thêm
Hương sắc yêu thương – Chùm thơ Trần Kim Dung
Chùm thơ 5 bài rút từ tập Những dấu chân thơ
Xem thêm
Di chúc một người phương Nam | thơ Đào Phong Lan - nhạc Nguyễn Văn Thái
Ca khúc phổ từ bài thơ đoạt giải Nhì cuộc thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Giới thiệu thơ Lê Văn Hóa
Hương thời gian ngào ngạt bủa vây quanhTình trăng gió nồng nàn hương huyền diệuVới cuộc sống tình yêu không thể thiếuVì tâm hồn nguyên liệu của tình yêuChân lý cuối cùng, vẫn chỉ có bấy nhiêuTình bất diệt, yêu, yêu là lẽ sống.
Xem thêm
Chùm thơ Hồng Quang
Xa xôi biên ải phía trời tâySương giăng, nắng phủ ngủ vai gầyĐôi chân em bước nghiêng đồi núiThắp sáng tương lai mảnh đất này.
Xem thêm
Chùm thơ Biện Tiến Hùng
Xuyên qua lá trăng tràn khắp mọi nẻo,Gọi giao mùa theo mỗi bước chân đi,Xuân đang đến bên ngoài cánh cửaĐông bần thần vì chưa muốn ra đi.
Xem thêm
Tản mạn đầu năm - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chuông chùa từng tiếng bâng quơ/ Mà mênh mang gió, mà bơ vơ lòng
Xem thêm