TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ đoạt giải B sáng tác về bộ đội hậu cần kỹ thuật 2025

Chùm thơ đoạt giải B sáng tác về bộ đội hậu cần kỹ thuật 2025

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2025-11-23 16:26:04
mail facebook google pos stwis
520 lượt xem

PHÙNG VĂN KHAI

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Câu chuyện này tôi đã ấp ủ trong những ngày tháng ở Điện Biên trong đợt công tác dài ngày nhân dịp kỷ niệm 50 năm Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/2025 - 30/4/2025). Khi đó, tiếp xúc với các cựu chiến binh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ tuổi đều trên dưới 90, có cụ đã trên trăm tuổi được nghe những câu chuyện đã trở thành huyền thoại trong chiến tranh. Tôi rất nhớ có một cụ nguyên là chiến sĩ anh nuôi của đại đội Công binh trong Đại đoàn Công - Pháo đã kể lại câu chuyện khi đơn vị hành quân qua dốc Pha Đin đã phân công người dừng lại khi nghe tiếng kêu cứu của một phụ nữ người dân tộc sắp sinh con. Và người chiến sĩ Hậu cần vừa mới chưa tròn hai mươi tuổi đã bất đắc dĩ làm bà đỡ trong tiếng súng pháo giờ xung trận. Bài thơ ra đời từ bối cảnh trên.

 

Nhà văn Phùng Văn Khai

 

Chuyện ở dốc Pha Đin

 

Bộ đội hành quân qua dốc Pha Đin

Bỗng phía trước xôn xao dừng lại

Trong hốc núi có tiếng kêu hớt hải

- Các anh bộ đội ơi! Em sắp sinh con!

 

Đại đội trưởng khoát tay cho cậu lính hậu cần

Đặt chiếc chảo gang lù lù bên người mẹ

- Cậu hãy ở đây đợi quân y tới nhé!

Đơn vị ta sắp nổ súng rồi!

 

Anh lính trẻ măng má lấm vệt nhọ nồi

Chân tay như thừa ra bên người mẹ trẻ

Bỗng trong đùm váy nâu tiếng oe oe… em bé

Hai người loay hoay cắt rốn cho em.

 

Anh lính định bước đi người mẹ lại kêu lên:

- Anh gì ơi! Hình như… còn bé nữa…

Anh vội lấy chiếc chăn trấn thủ

Trải kín lòng chiếc chảo gang.

 

Tiếng súng ở đỉnh đồi đột ngột nổ vang

Đồng đội anh đã tới giờ xung trận

Tiếng oe… oe… vang lên cùng tiếng súng

- Trời ơi! Lại một bé trai…

 

Đặt hai bé sinh đôi trong lòng chảo anh nuôi

Anh lính khẽ nhoẻn cười bên người mẹ trẻ

Mấy cánh rừng ngoài xa bạt ngàn hoa ban nở

Có cánh rơi vào đậu trên chảo anh nuôi…

 

Đôi vai người lính

 

Trong dịp Lễ Quốc Khánh chào mừng 80 năm ngày thành lập nước (2/9/1945 - 2/9/2025), hình ảnh người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam càng trở nên thân thiết, máu thịt với nhân dân và Tổ quốc. Trong không khí hào hùng và thiêng liêng ấy, là một người lính, tôi hết sức tự hào về những gì mà nhân dân và Tổ quốc dành cho chúng tôi và mỗi người lính chúng tôi luôn phấn đấu hết mình vì nhân dân, Tổ quốc. Bài thơ đã ra đời như một sự tri ân.

 

Mùa Quốc Khánh tám mươi niên sắc vóc

Sắc cờ bay trong nắng sớm Ba Đình

Sông Hồng đỏ sắc phù sa như lửa

Sắc quân đi điệp điệp, trùng trùng.

 

Triệu ánh sao trong mắt người bùng cháy

Trời biển của ta, sông núi nước non ta

Từng chiến hạm uy nghiêm tung sóng nước

Từng chiếc tàu ngầm vang tiếng hát Quốc ca.

 

Bầu trời xanh bao la! Phi đội ta xuất kích!

Rừng cờ hoa trong buổi sớm mai

Từ buổi đầu ba mươi tư chiến sĩ

Đến dài rộng vẹn toàn Tổ quốc hôm nay!

Những em bé rung rinh cờ đỏ

Những mẹ già tóc trắng như mây

Ngực áo em căng sao vàng lấp lánh

Đều in hình trong đôi mắt mê say.

 

Này biển, này sông, này núi đồi bát ngát

Em bé ơi! Các mẹ của con ơi!

Người lính chúng con đôi vai mình thầm nhắc

Đều sinh từ nhân dân - nguồn cội muôn đời.

 

Đôi vai chúng con thuộc về Tổ quốc

Về cột mốc rừng khuya, biển đảo trùng khơi

Về tiếng hát mỗi vành nôi tơ tóc

Như cờ đỏ vàng sao thắm thiết giữa mây trời.

 

Nhà văn Phùng Văn Khai ký tặng sách cho độc giả

 

Nửa thanh lương khô trên tay em bé Nam Xu Đăng

 

Ngày Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh còn sống, ông luôn rất tâm huyết với lực lượng gìn giữ hòa bình của Việt Nam ở Nam Xu Đăng và các vùng đất có bộ đội Việt Nam tới tham gia theo sự phân công của Liên Hợp Quốc. Sau này, nhiều lần tôi trò chuyện với bạn Hằng Nga, một nữ sĩ quan tiêu biểu thường có mặt trong lực lượng gìn giữ hòa bình ở Nam Xu Đăng nghe bạn ấy kể những câu chuyện rất cảm động về bộ đội Việt Nam giúp đỡ nhân dân, nhất là trẻ em ở vùng chiến sự nóng bỏng. Nghe chuyện, xem những bức ảnh, với sự cảm thông sâu sắc với các em nhỏ Nam Xu Đăng, tôi đã hình thành tứ thơ và thực hiện bài thơ Nửa thanh lương khô trên tay em bé Nam Xu Đăng.

 

Như màu tóc em xoăn lấp lánh mặt trời

Như màu da em nâu vương bụi đất

Thanh lương khô trên tay em có thật

Sao em như không tin ở mắt mình?

 

Người nữ sĩ quan trong sắc phục hòa bình

Hai chữ “Việt Nam” đỏ thắm trên ngực áo

Đôi tay mảnh mai cầm tay em khẽ bảo:

- Để chị giúp em cách mở lương khô.

 

Các bạn nhỏ xúm vào tròn cặp mắt non tơ

Có đứa bảo trông giống như thuốc nổ

Ngày trước cũng vật này đã giết cha mẹ nó

Sao chị Việt Nam này lại bảo để ăn?

 

Vừa xoa đầu em chị vừa bẻ chia phần

Một phần nhỏ chị đưa lên miệng nhấm  

Những mắt trẻ đổ dồn núm đồng tiền lấm tấm

Long lanh cười trong ánh nắng Xu Đăng.

 

Những mái tóc xoăn, chân đất, thân trần

Miệng thơm nức mùi lương khô bộ đội

Bên sắc đỏ sao vàng tươi roi rói

Các em cười hô vang tiếng: Việt Nam!

 

Có một em nhỏ nhất cứ ngập ngừng

Thanh lương khô em chỉ ăn một nửa

Chị dỗ thế nào em cũng không ăn nữa

Chỉ nhìn mãi lá cờ, nước mắt khẽ chảy ra.

 

Bởi vì em nhớ tới mẹ ở nhà

Đã mười ngày không còn lương thực

Nửa thanh lương khô trên tay em cầm chặt

Để dành phần cho mẹ em ăn.

 

Người nữ sĩ quan đến bế em lên

Nước mắt đã rịn ra nhòe đôi má

Nửa thanh lương khô trong bàn tay nhỏ bé

Như mầm cây mang thông điệp hòa bình.

 

Nói với con

(Tặng chị Đỗ Thu Hương, vợ liệt sĩ Vũ Anh Dũng - Trung đoàn 664 - Cục Xăng dầu)

Cách đây mấy năm, khi tham gia thực hiện phim tài liệu về liệt sĩ Vũ Anh Dũng, tôi đã hết sức xúc động trước cảnh chị Đỗ Thu Hương bên con nhỏ mới vài tháng tuổi khi chị lật giở từng trang ảnh trong album chị và ảnh bố trong tiếng cười bi bô của cháu. Trong căn phòng nhỏ ấy còn có ban thờ với tấm ảnh chân dung liệt sĩ Đỗ Anh Dũng trong nghi ngút khói hương. Những cảnh trong phim khi trình chiếu đã tạo ấn tượng mạnh với người xem và ban giám khảo. Phim đã đoạt giải cao trong liên hoan phim truyền hình toàn quân và được phát trên sóng các kênh truyền hình. Nhiều năm sau, cho đến tận hôm nay, chị Hương vẫn ở lại nhà chồng nuôi con nhỏ. Tôi đã từ lâu muốn viết bài thơ về người vợ liệt sĩ trẻ ấy. Và nó đã đến trong một đêm khuya…

 

À ơi con ngủ cho ngoan

Ngoài kia mưa rụng hoa xoan tím trời

Nhìn con giấc ngủ trong nôi

Hương thơm đỏ, ánh mắt cười tóc tơ...

 

Con hai tháng tuổi ngây thơ

Mẹ hai tám tuổi ước mơ căng đầy

Cung đàn đột ngột ngưng dây

Cây bỗng đổ, sét đánh ngay nhà mình.

 

Cha thành bức ảnh lặng thinh

Để lại con giữa thời bình con ơi!

Con hai tháng tuổi mồ côi

Mồ côi con lại nhoẻn cười trong mơ.

 

Môi hồng, má phấn ngây thơ

Cha cho máu đỏ, bây giờ cha đâu

À ơi con ngủ cho lâu

Nhang đèn mẹ thắp nguyện cầu cha con.

 

Cầu cho con lớn con khôn

Ngôi sao trên mũ dẫn đường con đi

Bộ quân phục ấm hơi kia

Đặt bên con gọi cha về bên con...

 

Từ đôi mắt ảnh trên tường

Nói với con lẽ thiệt hơn ở đời

Rằng người chiến sĩ con ơi!

Thân dâng Tổ quốc, biển trời, nhân dân...

 

Làm người phải giữ nghĩa, nhân

Như cây mọc thẳng mười phân vẹn mười

Rằng người chiến sĩ con ơi!

Máu xương dâng để cho đời bình yên.

 

À ơi con ngủ giấc hiền

Mai sau con lớn giữa miền cỏ hoa

Những nơi người lính đi qua

Có phần thơm thảo của cha bên trời.

 

Gửi em người chiến sĩ quân trang

 

Tôi nhiều lần đi các nhà máy, xưởng may quân phục của Tổng cục Hậu cần. Lần nào cũng hết sức ấn tượng với các bạn nữ công nhân chăm chỉ, thoăn thoắt bên hệ thống máy móc ngày càng hiện đại. Ở các xưởng sản xuất mũ, giày, thắt lưng, quân trang cũng là những đôi mắt ấy, đôi bàn tay nữ công nhân chăm chút từng đường kim, mũi chỉ. Rất muốn viết về những hình ảnh thân thương, lung linh sắc vóc, nhất là khi chính mình thường ngày mặc quân phục đến làm việc tại cơ quan. Vậy mà tận đến khi nhìn đội ngũ duyệt binh hùng tráng trong Lễ kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2025), tôi vô cùng xúc động và bật ra tứ thơ Gửi em người chiến sĩ quân trang.

 

Má em hồng thơm vạt nắng non xanh

Anh đã đứng bồn chồn trong xưởng máy

Đôi mắt ấy ngàn lần sao vẫn vậy

Như sao trời lấp lánh giữa trời cao.

 

Ngày duyệt binh cờ lồng lộng vàng sao

Nhạc hùng tráng quân đi như nước chảy

Trăm sắc vóc trang nghiêm tươi tắn ấy

Có bàn tay em người chiến sĩ quân trang.

 

Từng ngôi sao lấp lánh dưới nắng vàng

Chiếc mũ tai bèo ngân nga câu hát

Bộ quân phục tinh tươm và thơm mát

Có trái tim em người chiến sĩ quân trang.

 

Anh lính Hải quân sắc trắng hiên ngang

Anh lính Không quân xanh da trời Tổ quốc

Anh lính Đặc công trộn sắc màu bùn đất...

Như năm ngón tay em người chiến sĩ quân trang.

 

Những chiếc thắt lưng cũng đứng thẳng hàng

Từng đôi giày mũi hướng về phía trước

Trên nắp áo Huân, Huy chương đỏ ngực

Sáng như niềm vui em người chiến sĩ quân trang.

 

Anh đang nghe đây tiếng nước sông Hồng

Hòa sóng nước Cửu Long cuồn cuộn chảy

Lời trái tim yêu đang hát lời lửa cháy

Gửi về em người chiến sĩ quân trang.

 

Mái nhà lính thợ

(Tặng cán bộ, chiến sĩ, công nhân viên Xưởng X1 - Cục Kỹ thuật Binh chủng - Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật)

 

Năm 1994, sau khi hết thời gian ba tháng huấn luyện tân binh tại Trung đoàn 421 - Sư đoàn 325, tôi về học thợ sửa chữa xe tăng một thời gian ngắn tại Trường Quân sự Quân đoàn 2. Sau đó, cuối năm 1994, tôi chuyển về Tiểu đoàn 1 (nay là Xưởng X1) thuộc Cục Kỹ thuật - Binh chủng Tăng - Thiết giáp (nay thuộc Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật).

Ngày ấy, Trung đội Vệ binh chúng tôi với công việc canh gác kho xưởng của đơn vị, chăn bò và đóng gạch, cấy lúa, trồng cây rất vất vả. Đầu năm 1997, sau khóa học lái xe, tôi được nhận về Truyền hình Quân đội nhân dân vẫn thi thoảng về đơn vị cũ làm phóng sự truyền hình, sau này là viết bài trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Vậy mà thấm thoắt đã trên ba mươi năm.

Khi đơn vị chuyển về Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật, trong đợt sáng tác thơ văn về Tổng cục năm 2025, tôi rất nhớ đơn vị. Bởi vậy, Mái nhà lính thợ đã ra đời.

 

Từ nơi ấy, các anh ra đảo nhỏ

Bàn tay khét dầu tóc cháy râu ngô

Nòng khẩu súng vươn cao trời xanh biếc

Ụ pháo nóc hầm đêm trăng sáng ngâm thơ.

 

Từ nơi ấy, các anh lên biên giới

Bãi mìn hoang con suối cạn cây khô

Từng mạch đất đường biên xanh ấm lại

Xóm bản nghèo vang tiếng trẻ bi bô.

 

Xưởng nhỏ thân thương - Mái nhà lính thợ

Tôi dời đi thấm thoắt ba mươi năm

Dốc Sỏi - Đồi Ngô giờ thành cao tốc

Thủ trưởng họ Mai xanh nấm cỏ yên nằm.

 

Em gái nhỏ Ấp Vuông từ độ ấy

Trên Núi Đôi dạy tôi hái sim rừng

Môi em tím môi tôi cũng tím

Em ở đâu? Xào xạc gió rưng rưng...

 

Chín anh em trong ngôi nhà Cảnh vệ

Ba mươi năm chưa họp đủ một lần

Lò gạch cũ vườn cam sai trĩu quả

Ai về thắp hương anh Tấn  với tôi không?

 

Xưởng X1 - Mái nhà lính thợ

Vẫn vẹn nguyên xanh thắm tóc hoa râm

Mái ấm vươn cao, rộng dài, vững chắc

Tôi bỗng thấy mình từ cội rễ bâng khuâng...

P.V.K

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm