TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ dự thi của Lê Anh Phong

Chùm thơ dự thi của Lê Anh Phong

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2021-08-15 18:02:49
mail facebook google pos stwis
2011 lượt xem

LÊ ANH PHONG

Xôn xao… từng hẻm nhỏ Sài Gòn!

                                                         

Đôi lần có dịp lang thang

Những hẻm nhỏ Sài Gòn như mê trận

Có một Sài Gòn khang trang, hào phóng

Còn có một Sài Gòn thân thuộc, bình dân.

 

Hẻm nhỏ, hẻm to, hẻm nhánh, hẻm cành

Sâu hun hút những cung đường mạng nhện

Nơi cuộc sống cứ hồn nhiên, thân thiện

Hơi thở thị dân sinh động đời thường.

 

Dẫu vẫn còn chật chội, lắm dọc ngang

(Trong hẻm chật, hẵn còn nhiều gian khó?)

Đã lột xác, trở trăn từng ngõ nhỏ

Từ mỗi chậu hoa tươi, từng viên đá lót đường.

 

Những ngõ nhỏ sình lầy, những đen đúa kênh mương

Đang hối hả chỉnh trang và cải tạo

Từng khối phố, xóm, phường thay diện mạo

Ngõ hẻm xôn xao tươi mới từng ngày.

 

Nghĩa xóm, tình phường gắn bó, chung tay

Khối phố toan lo, nghiệp nghề tạo dựng

“Ngõ bún bánh”, “ngõ hàng may”, “hàng gốm”…

Những tên riêng bao tha thiết ân tình …

 

Lang thang… cùng hẻm nhỏ Sài Gòn

Ta ngơ ngác trước những đổi thay chóng mặt

Sài Gòn khang trang không chỉ nơi quảng trường, đại lộ

Sài Gòn trở trăn từng con hẻm nhỏ thân quen …

 

Hẻm nhỏ Sài Gòn – nơi cuộc sống bình dân

Hiện hữu điều cao xa: Thể chế

Khi “dân biết, dân bàn, dân làm chủ …”

Mọi đổi thay, hội công sức muôn dân.

 

Hào phóng, nghĩa tình, năng động – đất phương Nam

Sài Gòn lớn lao… ngay trong từng ngõ nhỏ yêu thương …!

 

Ảnh: Internet.
 

Trong “cách ly”…

 

Trong “cách ly”, điện thoại réo nhiều hơn

Bè bạn hỏi thăm, ngoài quê nhắn gửi

Ngày thường mãi công lên, việc tới

Mấy khi để ý chuyện ở, ăn?

 

Trong “cách ly”, chợt nghe vợ phân vân

Đong đếm gạo cơm, nắm rau lọ muối

Ngày thường, em vẫn lo đầu lo cuối

Mà sao ta lơ đễnh lãng quên?

 

Trong “cách ly”, phố xá vắng tanh

Trên mặt báo, ít tin tai nạn

Không khí trong hơn, kẹt xe thuyên giảm

Thiên nhiên thanh thản thở phào.

 

Trong “cách ly”, tiết chế… mọi lao xao

Thiên hạ gói gom những “nhu cầu thiết yếu”

Lòng ta cũng hồn nhiên thơm thảo

Cùng cộng đồng, bao hối thúc, lo toan…

 

Trong “cách ly”, được phút tĩnh tâm

Ta nhấm nháp tình người nhân hậu

Ngày thường mãng công danh bận bịu …

Lúc nguy nan, người hay nhớ đến người.

 

Dẫu “cách ly” mà gần gũi, người ơi !

Nơi chưa dịch, hướng về vùng dịch nặng

Người yên ổn, lo cứu người gặp nạn

Ta gặp khó khăn, biết thương bao người còn khó khăn hơn.

 

Trong “cách ly”, co nén nhịp đời thường

Dồn tâm lực cho cuộc chiến đầy sinh – tử

Nén cái tôi, vì cái ta cao cả

Mỗi lòng người – một ý chí trung kiên.

 

Trong “cách ly”, ta gần mọi người hơn

Khi được sống vì người, vì ta bằng mỗi suy nghĩ, việc làm dẫu nhỏ nhoi, đơn lẻ …!

 

Hừng hực Sài Gòn – đêm nén căng!

 

Những dãy phố rộng dài cửa đóng then cài

Những ngã ba ngã tư cắm chốt, căng dây chống dịch

Thành phố mùa “cách ly - Covid”

Mọi nguồn lực dồn nén vào trong.

 

Chỉ đạo, giao ban… trực tuyến thâu đêm

Các cấp chỉ huy không rời điện thoại

“Khu phong tỏa”, “khu cách ly”, “bệnh viện dã chiến”

Xuyên ngày, trắng đêm chống chọi với dịch loang…

 

Thành phố lặng tanh nhịp sống ngày thường

Nín thở, mắm môi trằn qua mùa dịch

Đêm nén căng, dốc lòng quyết liệt

“Chiến thắng Cô – vi ”, mệnh lệnh mỗi tim người.

 

Ta đã từng nén quân dưới hầm sâu

Nén mọi thương đau thắng bão giông, giặc giã

Nay, “cuộc chiến chống Cô – vi” không tiền lệ

Thành phố nén mọi nhu cầu, quyết chiến thắng dịch loang.

 

Nén vào lòng, dồn sức nổ nghìn cân

Co kéo trong những “nhu cầu thiết yếu”

Dồn mọi tiềm lực, khả năng vào cao trào chống dịch

Kiên nhẫn, tự tin là sức sống Sài Gòn.

 

Ơi Sài Gòn, nén căng những đêm suông

Cấp tốc mọc lên những “khu cách ly, phong tỏa”

Sân bóng, chung cư bỗng chốc thành “bệnh viện giã chiến”

Trận địa trong tim ta, vũ khí giữa tim ta.

 

Sài Gòn đêm thanh vắng – vẻ ngoài

Trong mỗi tim người bừng sôi nhiệt huyết

Trận quyết chiến dập tan Covid

Mỗi người dân – một chiến sĩ giữa đời thường

“Thành phố đầu tàu” nén “sức mạnh kiên cường”

Thắng dịch bệnh, vang hồi kèn quả cảm …!

______

Mời độc giả xem tiếp chùm thơ chủ đề “Nhân nghĩa đất phương Nam” bằng cách click vào hashtag #nhannghiadatphuongnam ở phía dưới góc phải trang.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm