TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Trần Huy Minh Phương

Chùm thơ Trần Huy Minh Phương

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-02-18 17:20:36
mail facebook google pos stwis
1956 lượt xem

TRẦN HUY MINH PHƯƠNG


Cảm tác Côn Lôn đảo
 

113 năm sóng biển mặn máu trào

địa ngục trần gian Côn Lôn đảo

người đi dọc biển trăng treo sóng

nhẹ dấu chân thôi… đất còn đau!

 

bao nhiêu hòn đá xây cầu cảng

914 hồn vương sóng trắng

dưới trời nhang đỏ

                              người nay khóc

gửi đến tiền nhân mặn hương lòng

 

thời gian ấn dấu bi thiên sử

sóng chồm lên bãi ôm hàng dương

hoa lê ki ma mùa mãi trổ

tưởng như giọng hát CHỊ còn đây…

 

nghĩa trang Hàng Dương – tôi đứng khóc

lớp lớp mồ thiêng ươm chất ngọc

vào lúc 0 giờ cơn gió rít

ngỡ tượng đài đạp đất vút đỉnh trời

144 bức phù điêu

dát quanh

lấp lánh

linh khí núi sông đêm này

huyết mạch Rồng Tiên trao anh, trao tôi…

 


Côn Đảo
 

Những giấc mơ nối dài quá khứ

tiếng đập đá vẫn dội vào sóng biển

tiếng va của gông cùm từ trại giam

tiếng rơi của vôi bột trộn vào vết thương da thịt lở loét từ những chuồng cọp

tiếng giày đinh tuần tiễu suốt đêm ngày

tôi chưa qua khỏi giấc mơ đêm nay…

 

113 năm vạn vạn triệu triệu vong hồn còn vương

những cuộc trốn chạy

những lần bất thành và phải chết

những chí sĩ, chiến sĩ, đồng bào người còn, kẻ mất

đến tận thiên thu vẫn còn đau

 

Tượng đài liệt sĩ đâm thẳng lên trời

như ngọn bút ấn dấu thiên thư

như lưỡi gươm đang vạch trần tội ác

như hồn thiêng sông núi hội về qua 144 bức phù điệu tạc vào tượng đài

nghĩa trang Hàng Dương còn nhiều lắm những nấm mồ chưa rõ tên

 

Đến đảo không phải để nghỉ dưỡng

đảo là trường học của lịch sử giống nòi vươn lên từ tù đày tăm tối

đảo minh chứng cho tội ác của giặc và tay sai

giở trang sử, nghe anh thuyết minh viên kể giữa trưa nắng tháng tám

giọt nước mắt mặn nóng cứ lăn tròn

những cái tên quá đỗi thân quen

những chí sĩ Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng

những chiến sĩ ưu tú Tôn Đức Thắng, Lê Hồng Phong, Nguyễn Duy Trinh, Lê Văn Lương và hàng vạn vạn tên tuổi những anh hùng bất khuất

họ ngã xuống cho Tổ quốc bay lên

 

anh cùng em ngắm hoàng hôn trên đảo / sóng vẫn cồn cào

nghe tiếng bàng khuya rơi từ cánh dơi chập choạng gió

núi Chúa, núi Nhà Bàng sừng sững dáng uy nghiêm

vẫn màu xanh bạt ngàn

chiến sĩ biên phòng canh gió suốt ngày đêm

ta từ đất liền ra với đảo

nỗi nhớ về theo trang sử hùng

ơi! Côn Đảo!

Côn Đảo ơi…

 

 

Cánh cung thời đại
 

đường Hoàng Sa, Trường Sa như cánh cung giương thành vòng cong đẹp

mũi tên bay thẳng vào thời đại

dòng Nhiêu Lộc khoác màu áo xanh miên man

mới mây trời

 

sao khéo lạ kì con đường uốn mình tựa cây đàn Lia

như những nốt nhạc đập vào sóng

bao cảm xúc thăng hoa cuốn ngày qua vội

bao dòng kênh nối nhịp sông Sài Gòn

ra đại dương hòa bài ca lớn hát cùng biển Mẹ

 

Sài Gòn hướng về biển Đông qua cung đường

mang thông điệp anh hùng qua những cái tên

hơn bốn mươi năm hòa bình, phát triển

ngỡ cứ như mơ

giấc mộng tầm cao nối không ngừng

 

cây đàn Lia đang rung lên giai điệu thanh bình

anh bên em ngắm mây trên dòng Nhiêu Lộc

cá đã quẫy hớp sóng mặt trời

đường đã xanh nối tiếp hẹn hò

trăng đêm này ta hát mê say

 

đường Hoàng Sa, Trường Sa như cánh cung giương thành vòng cong đẹp

mũi tên bay thẳng vào thời đại

giấc mơ đêm qua sáng nay đã cũ rồi

thành phố tôi yêu

lấp lánh từ những phôi thai táo bạo, thăng hoa phút sáng tạo dâng đời…

 

cánh cung thời đại đã giương cao

tôi của hôm qua – hôm nay – ngày mai giong thẳng

tự hủy gương mặt mình của buồn vui vặt vãnh

nhặt lại chút nắng vàng thắp giọng hót sơn ca…

 

 

Võ Thị Sáu
 

Trong Hiến pháp thực dân không có chương, điều nào xử tử nữ nhân

ở nghĩa trang Hàng Dương điều ấy ngược lại

mười chín tuổi trước họng súng giặc thù

chị yêu cầu không bịt mắt để ngắm quê hương trước khi hòa vào đất Mẹ

chị vẫn dõng dạc hát “Tiến quân ca”

nhìn thẳng lũ giặt giữa pháp trường

chị hô to ba lần rung chuyển cả Côn Lôn

- Đả đảo thực dân!

- Hồ Chủ tịch muôn năm!

- Việt Nam muôn năm!

nhiều mũi súng phải rùng mình khiếp sợ

nhiều tiếng khô khốc rơi vào im lặng không – trúng – mục tiêu…

vội bước chân, súng kề sát thái dương và bắn

hồn thiêng chị hòa cùng sông núi

 

Ở nghĩa trang Hàng Dương mộ không thẳng hàng

lớp lớp chất chồng xương máu dầy trên đảo

mộ đủ hướng Đông – Tây – Nam – Bắc

ngỡ như người vừa mất mới hôm qua

 

Từ Đất Đỏ lê ki ma ru người bài ca bất tử

vượt cánh sóng, níu tiếng gió, hàng dương bấu chặt cát

che mộ anh hùng tỏa mát quanh năm

 

Nửa khuya tôi bật dậy

tưởng tiếng búa rìu đập đá tóe máu đau

tưởng tiếng reo hò vùng lên vạn vạn anh hùng

trước mộ chị: phải – quấy, đúng – sai, thiện – ác, lẽ thật hiển bày

bát hương chưa tắt lửa bao giờ…

 

người dân đảo tôn Bà thành Thánh

tôi nguyện Bà sớm được siêu sanh…

 

 

Vàm Lũng mênh mang
 

Anh có cùng em về Vàm Lũng

nghe sóng khơi xa nắng vàng như mật

xuống câu vọng cổ ngọt lịm

khà li đế men cay nồng

câu chuyện râm ran suốt đêm

 

những đoàn tàu rẽ sóng biển xa

lặng lẽ tiến về nơi đất mũi

những chuyến hàng quân khí mang tên 962

chiến tích năm xưa Rạch Gốc còn ghi

 

Vàm Lũng! Vàm Lũng!

đường Hồ Chí Minh trên biển

thơm mãi tên anh hùng Bông Văn Dĩa, Lê Văn Một…

nhớ thầy giáo Hiển khởi nghĩa Hòn Khoai

em kể anh nghe trọn đêm chưa hết chuyện

 

Cà Mau vươn khơi buồm căng lộng gió

kênh rạch dọc ngang như bàn tay hằn chỉ

con nít nơi nầy biết bơi từ ngày trong bụng mẹ

trắng nõn bồn bồn phơi nỗi nhớ người xa

 

hoa tràm không mùa, bất tận, sinh sôi…

thương những chân trần ám phèn đầy móng

thương những ngôi nhà đầy gió, lưng lửng nước

mùa bão đi qua, nỗi buồn hôm trước

mãi đến bây giờ góa phụ còn đau

sóng biển va nhau hay nỗi nhớ bạc đầu

biển ơi! Biển ơi!

 

ta sẽ về cùng em mùa trở gió

dựng lại mái nhà lợp những yêu thương

em lại kể ta nghe về Vàm Lũng

và những giấc mơ chưa cạn xứ nầy…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm