TIN TỨC
  • Thơ
  • Trầm tích một nụ cười | Chùm thơ Bùi Phan Thảo

Trầm tích một nụ cười | Chùm thơ Bùi Phan Thảo

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-02-06 12:57:51
mail facebook google pos stwis
1857 lượt xem

BÙI PHAN THẢO


& CHÙM THƠ XUÂN 2024
 

Trầm tích một nụ cười

 

Những ngọt ngào lời đã trôi cùng mây nguồn

bàn tay trong ngày hoang mang cỏ trên thảo nguyên

ngón héo tiếng đàn ý nghĩ anh bất động

Ở nơi sơn cùng thủy tận chỉ hẹn hò với nắng mưa

sợi tóc chao dòng nhớ em thơm và một hoa cười

huyền sử theo trầm tích thẳm sâu một sự tình

Anh về phố gặp gã trai xưa cùng nỗi hân hoan

nhưng anh rẽ sang lối khác

nơi bóng đứng khóc thầm đợi một bàn chân

đóa hoa bên vách đá đã hóa cùng tuyệt thu

chỉ còn nghe mùi hương gửi lại lời diễm thảo…
 

(Báo Văn nghệ, số ra ngày 27/01/24)


 

Tiếng gà trưa ga vắng

 

Dội về mùa xưa trưa trong veo

ga vắng buồn thiu nỗi niềm quang gánh

người ngược rừng thương biển thương em

 

Không mang theo gì ngoài ánh mắt

em yên hàn năm tháng khẽ khàng trôi

 

Tiếng gà trưa vẫn xao xác góc trời

neo thẳm sâu một miền xưa chưa trọn

thị xã nhỏ đã lên thành phố lớn

những ngả người trăm nẻo có tìm nhau?

 

Trưa trong veo gửi lại những ngày sau

lời thật thà dắt qua dâu bể

tiếng trẻ cười sông xanh ngập gió

dịu lòng thôi thương nhớ ngủ yên nào…                      
 

(Tạp chí Sông Lam Xuân Giáp Thìn)

 

Lòng trôi mấy nẻo

 

Tôi về buổi nắng mênh mang

tơ trời óng ánh trải vàng mặt sông

xôn xao con nước lớn ròng

nhớ ai tím lặn vào trong lục bình

 

Cái thời má đỏ môi xinh

lời chào ngọt lịm đốn tim

đâu rồi

khăn rằn giấu mắt có đuôi

thời gian giấu biệt bóng người nhạt phai

 

Lá rơi bến vắng sông dài

lòng trôi mấy nẻo lạc loài phù sa

nắng tàn

ngày cũng rời xa

chuông chùa níu lại phôi pha

tóc người.
 

(Tạp chí Văn nghệ Tiền Giang Xuân Giáp Thìn)

 

Cúc hoa

 

Đơn sơ giữa ngày hạnh ngộ

làn hương e ấp dịu dàng

nắng nâng cành khoe hàm tiếu

đơm bông chúm chím nụ vàng

Một hôm nở òa bất chợt

vươn mình trong gió thu sang

em bỗng như người thiếu phụ

biết yêu thì đã muộn màng…

 

Điệu ru buồn của phố   

 

Cứ nghĩ mình đánh rơi điều gì đó

khi bước trên những con đường quen với hàng cây già hơn xưa thăm hỏi rì rào

cứ nghĩ mình tìm một điều gì đó

ngậm ngải mà tìm từ một vết thương được gió mơn man tự làm lành lặn

hình như tôi từng ước mơ về một ngày mai

nhưng khi những giấc mơ đó cháy lên

những ngọn đèn đường chạy vào bóng tối

khi ngọn gió không còn sau lưng

mới biết mình đã để lại cho nơi đây quá nhiều

 

Bây giờ

không thể nhận ra hình hài một nụ cười của ngày tháng cũ

Váng vất điệu ru buồn của phố

hạt mưa dưới tháp chuông nhà thờ ngã sáu không kịp vuốt mặt

sợi tóc bay về phía hồ xa trắng cả màu chiều

Đêm tôi rời Ban Mê chỉ có những vì sao tiễn đưa

và đám mây sũng nước...
 

(Báo Đà Nẵng cuối tuần, 12/2023)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm