TIN TỨC
  • Thơ
  • Giới thiệu thơ Nguyễn Linh Khiếu

Giới thiệu thơ Nguyễn Linh Khiếu

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-08-19 14:08:07
mail facebook google pos stwis
9072 lượt xem

Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu sinh năm 1959 tại Thái Bình, tốt nghiệp khoa Triết học, Đại học Tổng hợp Hà Nội vào năm 1983. Anh từng nghiên cứu Triết học tại Viện Triết học, nghiên cứu Xã hội học tại Viện Gia đình và giới thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam. Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu từng làm việc tại Tạp chí Cộng sản, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, Phó giáo sư, tiến sĩ Triết học. Anh đã xuất bản 7 tập thơ và nhận nhiều giải thưởng văn học trong nước. Văn chương phương Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ anh đến với bạn đọc.

Nhà thơ Nguyễn Linh Khiếu

 

Kiều mạch

 

thăm thẳm trong sương

cánh đồng kiều mạch

đá sắc nhọn miên man nở bông hoa dịu dàng tinh khiết

một mình một mùi hương

một nhan sắc

một cao nguyên đá

một cổng trời Quản Bạ heo hút chênh vênh

 

kiều mạch vời vợi phương Nam

em nhớ ta không

ta giữa vô vàn đá sắc

sơ hở đá xẻ thành nhiều mảnh

mảnh nào cũng đầm đìa máu tươi nhớ em quay quắt

đá tua tủa muôn vàn lưỡi dao

lơ là đá thái thành từng miếng

miếng nào cũng vuông chằn chặn nhớ em đứt ruột

 

nhớ em đành lòng

bí mật động trời mình em biết   

trong đá hoa dịu dàng tinh khiết

bầy ong rù rì làm mật

họa mi hót chót vót đỉnh trời chia li

nhớ em biền biệt cuối đất

 

kiều mạch nở trong sương

hoang hoải Mèo Vạc Đồng Văn Yên Minh Quản Bạ

tiếng họa mi chuông vàng ngân nga đỉnh đá

núi đá gọi tên em

hoa cỏ gọi tên em

mật ong gọi tên em

tên em vang vọng vách đá xòe cánh hoa li ti

mong manh thắt lòng

những mối tình cách xa bao giờ cũng ngổn ngang rừng hoa li biệt

bao giờ cũng đau đớn

bao giờ cũng ứa nước mắt

bao giờ cũng tắt lửa

đêm đông đá lạnh buốt cao nguyên

 

con đường dốc đứng chon von

cheo leo vách đá

bạt ngàn kiều mạch

nỗi buồn xòe cánh run rẩy khắp cao nguyên

vô vọng nhớ một người con gái

sững sờ đá tua tủa trần gian

 

kiều mạch nở trong sương

buồn bã mùa đông

bản chiều nghi ngút

tiếng họa mi tan trên đỉnh núi

tầm tã như mưa

ta là chú ngựa già buông cương thập thững

những nẻo đường quanh co đá quanh co người quanh co kiều mạch

quanh co nông nỗi Cổng trời

mùa người vời vợi.

 

Mùa người

 

sinh ra nơi cửa biển

ngỡ mình là biển cả

chân trời nước mê mải rong chơi

đánh đu với sóng bạc đầu

thủy triều thăm thẳm

nước mặt chát tâm hồn thấm muối

đẫm mùi hoang hoải biển khơi

 

sinh ra nơi cửa biển

ngỡ mình là sông lớn

phẳng lặng dịu ngọt mát lành

mênh mang lũ lụt

chảy xiết muôn nẻo chìm nổi lênh đênh

triền sông ngát hương mùa gieo hạt

những ngọn cờ lúa non hy vọng mùa người ấm no

 

sinh ra nơi cửa biển

cuộc đời ngập ngụa lũ lụt bão tố

đời người như nước

dịu dàng mãnh liệt

lưu luyến vô tâm

biền biệt vô vọng

mùa màng tay không

 

chỉ biết quăng chài

chỉ biết buông lưới chỉ biết cày cấy chỉ biết gieo trồng

biết mình không phải biển

không phải sông

không phải đất

 

biết mình mặn chát

biết mình cuồn cuộn

biết mình mỡ màu

đời người đắng cay ngằn ngặt

người đời không cho sống

ta phải sống một cuộc đời

những người sinh ra nơi cửa biển

không bỏ cuộc người

 

sinh ra nơi cửa biển

bời bời gặp gỡ chia ly

bời bời đói nghèo loạn lạc

bời bời ân oán ghét yêu

biết mình trong mùa bão tố

trong mùa lũ lụt

trong mùa người

 

mùa người nhân từ

mở mặt nụ cười

mùa người hiểm ác

cuộc đời đầm đìa nước mắt.

 

Sen nâu

 

nở tĩnh lặng trong ngôi nhà của ta

những đóa sen nâu âm thầm kiêu hãnh

líu díu chân cầu thang méo mó nơi chiếu nghỉ tần ngần một xó xỉnh nào

thì thào ngôn ngữ thất truyền

những đóa sen nâu ngân nga giai điệu gì

những đóa sen nâu thở than nguyện cầu hay hoan hỉ

 

những đóa sen nâu

đến từ đâu

những lò gốm châu thổ khói im tro lạnh lâu rồi

lớp men sa hồng rì rào sóng nước

 

những đóa sen nâu

lăn lóc ngàn năm binh lửa loạn lạc

tàn phá hủy diệt lầm than

xác xơ bần hàn khốn khó

bầm dập tan nát đau thương

thiêng liêng phong lưu đài các

khát vọng phấp phỏng sống còn

 

lớp da nâu liêu xiêu vết chân sâm cầm

lớp men rạn chi chít vết mỏ hồng hạc

chi chít vẩy ốc vây cá đuôi tôm

chi chít bàn tay ếch nhái nứng tình

hông tròn nở nang ríu ran tiếng sẻ đồng vỗ cánh

đôi môi hồng hu hu giai điệu gọi mùa

 

những đóa sen nâu châu thổ sông Hồng

sóng sánh sa hồng lênh láng nước nổi

tinh khiết bông khởi trinh ban mai sương sớm

ảo huyền bông linh thảo rợp trời đêm trăng non

nồng nàn miên hương bóng ngày chạng vạng

dịu dàng lam hạnh mảnh mai hương biển biếc xanh

 

đi đâu rồi cũng trở về

đặt bàn chân bâng khuâng một miền châu thổ

sông Hồng phồn sinh của ta

sa hồng nâu đỏ rạo rực của ta

ta là ngôn nhân của châu thổ sông Hồng

râm ran tiếng dế

trong veo tiếng ếch

véo von tiếng sáo đen mỏ vàng

nồng nàn tiếng thiết tha trâu mộng

thì thầm ta gọi những đóa sen nâu thức dậy xòe cánh tỏa hương

khởi sinh một mùa người

 

những đóa sen nâu

nở miên man trong ngôi nhà của ta

tĩnh lặng một linh hương thăm thẳm

đằm thắm một nhan sắc thăm thẳm

đầm đìa một giai điệu thăm thẳm

bâng khuâng một linh khiếu thăm thẳm

 

ta đã yêu và ta đã biết

ta đã hy vọng và ta đã biết

ta đã sống và ta đã biết

những đóa sen nâu

thăm thẳm mùa người châu thổ sông Hồng.

 

Nguyễn Linh Khiếu

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm