TIN TỨC
  • Thơ
  • Giới thiệu thơ Phạm Vân Anh

Giới thiệu thơ Phạm Vân Anh

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-06-06 12:08:14
mail facebook google pos stwis
3564 lượt xem

(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Nhà thơ Phạm Vân Anh sinh năm 1980 tại Hải Phòng, Thạc sĩ chính trị, Hội viên Hội nhà văn Hải Phòng, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hiện chị đang công tác tại báo Biên Phòng, là sĩ quan QĐNDVN với cấp hàm trung tá. Chị đã xuất bản 4 tập thơ, 2 tập truyện ngắn, 3 tập bút ký, 1 tiểu thuyết và đoạt nhiều giải thưởng văn học trong nước. Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ chị đến với bạn đọc.

Phùng Hiệu chọn và giới thiệu
 

Nhà thơ Phạm Vân Anh

Huyễn hoặc mình

 

Ta gối đầu lên một ban mai nhuốm máu
Vũ trụ hân hoan bữa tiệc sắc màu
Đám tinh thể căng mình nổ tung
Cơn bạo cuồng từ triệu triệu lỗ đen tham lam nuốt chúng rơi liểng xiểng vào khoảng không vô tận của bãi rác vũ trụ
Đợi Bigbang tái sinh

Cõi người
Treo lơ lửng bằng lực hút mặt trăng
Ăm ắp thuỷ triều lên xuống
Mang đầy rẫy nhưng lỗ đen tham vọng
Ha hả cười!
Rưng rức khóc!
Nỗi đau và niềm vui huyễn hoặc
Thật giả khó phân bì

Dưới lớp xương sườn
Trái tim đầy vết nhăn hằn học
Và đôi mắt biết cười đồng loã lưỡi dao
Xương sườn rung lên vì trận cười thoả mãn
Chúng nín thở nhìn li bia sánh vàng tuôn từ
vòm miệng xuống dạ dày rồi cãi nhau chí tử để tìm ra cái gì đang chảy trong các mao mạch
Nhầy nhợt nước đồng co thắt bốn ngăn tim

Mây vần vũ trên cái gọi là bầu trời
Trồi sụt những vết thương loác miệng đang cắn mủ
Nữ Oa thở dái thả đá xuống biển Đông

Ta tập làm con thạch sùng lười
Tự cắn đuôi mình
Tặc lưỡi kêu đau
Rỏ nước mắt xót thương lũ ruồi đang bị tiêu hoá
và tặc lưỡi hoan hỉ vì đã không chết đói

Dòng xe ầm ầm chạy
Tiếng máy gầm gừ khó nhọc
Những Trương Ba chở thịt lông nhông vào phố...
Vũ trụ cứ xoay, hành tinh cứ nổ, tầng ôzôn cứ thủng, trái đất cứ mang mầm bệnh lên cơn co giật đùng đùng...
Con thạch sùng tặc lưỡi thở dài trước càn khôn bĩ cực...

 


Lá bàng lại rụng


Cha tôi sinh ra trên xứ sở này rồi trở về trong đất
Ngày cha đi, tuổi không còn trẻ để có quá nhiều nuối tiếc
và cũng chưa đủ già để chiêm nghiệm xưa sau
Ngày cha đi, ông nội tôi ngồi rất lâu bên gốc bàng đỏ lá
Lá thắm lên trời những giọt bầm
Buồn như đôi mắt ông nội tôi
Nhỏ máu

Rất có thể
Những người sinh ra cha tôi cũng nằm lại nơi này
Để lại mảnh khăn lữ khách xơ xác bay hoang nắng
Rất có thể
Người đàn ông, đàn bà xa lạ ấy đang dạo chơi
trong đồn điền cao su nơi mặt trời vỡ bóng
Không mảy may bận tâm về một vùng đất đã từng qua
Trong tôi
Khái niệm nào về họ cũng mơ hồ như rừng đêm u uẩn

Kí ức tôi mãi mãi là một người đàn bà răng nhưng nhức hạt na
Tấp tởi ngược Tuyên Hà, chao chát xuôi Thanh Nghệ
Tóc vấn trần kể truyện thơ thâu đêm ru cháu ngủ
Miếng cơm búng thơm se sẽ vị chè bồm
Quở: “Thánh họ đứa nào chê cháu tôi đen đủi”

Kí ức tôi mãi là một người đàn ông guồng chân khuya sớm
Bận mải bên những khung dệt mành mành
Cả đời một món ngon: mắm tôm bác trứng
Khoản tiền còm chi chút cháu học thêm
Đêm nằm đếm cột kèo mà nhắc tên bọn trẻ
Thương cháu con như muối mặn ngoài đồng

Chiều nay bất chợt gặp lá bàng lại rụng
Xoay trong mùa Vu lan
Bến nước quê tôi giờ thưa vắng chân người
Tôi chỉ gặp những cụ bà vừa đấm lưng vừa gom lá

Nhận ra mình tuổi nào thơ bé
Vụt lớn lên từ ống khói bếp mùn
Ông bà tôi cời lửa những chiều hôm.

 

Bay trong ánh sáng

 

Bay trong ánh sáng tìm anh
Những xoáy sâu vô tận bật mở ngàn con ngươi lân tinh
Từng thiên thể soi rọi mình đơn lạnh
Hoang mang chờ chết.

Trong nhau
Ta là tình yêu!
Mở cho em con đường vô tận
Con đường không cánh cửa
Để em rót đầy anh, tràn ngập anh rồi mê mải chảy
Lấp loá mùa trăng gầy.

Hiển lộ trên mắt anh lời mời
Biên giới hợp loãng
Tập làm hòn cuội  đáy sâu đồng nhất

Đại dương đổ về sông
Sẽ thấm vào anh từng giọt lành, từng giọt em trìu mến
Sẽ đắm trong anh vô điều kiện
Ta là tình yêu!

Trong tĩnh lặng
Tình yêu mang ngôn ngữ riêng mình
Vượt e dè, sợ hãi
Mở con đường đến tận cùng nhau.

 


Biên cương gửi nhớ


Ở nơi này tìm thấy một tình yêu
Trong thế núi dáng sông
Bên nhà dựng sát nhà, mái kề liền mái
Dưới vầng mặt trời ngày lại ngày giục con gà gáy sáng
Trên con đường sắc đỏ trải mênh mông

Con phải là muối mới ướp được lòng người
Lời mẹ sáng đường rừng
Con tập làm người trai mường cho thấu bụng mường
Thử làm người trai bản cho tường lòng bản

Quân hàm xanh lấm đỏ đất đồi
Cơn sốt xua võ vàng ngang mặt
Đã hiểu vía rừng qua vạt váy phơi
Đã quen hồn núi qua chùm lá buộc(1)

Thấy dấu lá lối mòn biết hiểm hung đang đợi
Nhìn đường ong bay hiểu điều nhẫn nhục
Lội giữa dòng trôi hiểu sự miệt mài
Gặp những bà mế một đời trán căng lù cở hiểu câu an phận
Nhận về bụng mường rộng rừng già
Tỏ lòng bản thật mái rạ
Thảo thơm khoai lúa làng ta

Ngắt nắm tai chua nhớ giàn tầm bỏi
Hái chùm mắc kham nhớ quả dâu da
Thấy nếp sàn nghiêng nhớ dáng cha dặm ngói
Gặp mặt trời ngái ngủ nhớ thóc mẹ phơi
Chạm màu cúc quỳ thảng thốt
Chào mào đường quê inh ỏi
Nắng đã vàng rơm, sen đã hoa?

Phạm Vân Anh

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm