- Thơ
- Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Ngủ đông
Cánh võng thời gian
ru chiếc bóng tôi
Nữ thần Hera* nhíu mày
chẳng biết điều gì xảy ra.
Nếu có lạc đường
xin ngoảnh lại
nhìn vào mắt tha nhân
nhìn vào quầng sáng ngọn nến.
Đi chậm hơn một chút
chờ cơn mưa trở dạ
chờ ngọn bấc tàn hơi
chờ năm ngón tay hấp hối.
Tôi từ giã tôi
cơn lốc bụi
cuốn
xoắn
xoay tít
đảo chiều.
Cầm một cọng sen tàn
dạo chơi mùa thu
Ôm một làn cúc trắng
ngủ đông cùng con gấu già.
Và khi tỉnh giấc
có tia nắng đầu xuân
bụng đói
Tôi cắn vài hạt dẻ
lượm trong rừng nguyên sinh.
* Hera: được mệnh danh là nữ thần thị phi.

Nhà thơ Nguyên Bình
Đánh rơi
những ngón tay thời gian
mở cửa mùa hạ
bằng vài cọng sen non nhu nhú trên mặt hồ
đánh thức mùi hương còn sót lại
trong khứu giác tình yêu
năm ngoái năm kia hay một quãng đời nào đó
em đánh rơi chiếc dù xanh che chung
đánh rơi mùa hạ
chạy về phía những nụ hôn bình minh hư ảo
anh lục tìm hết con đường mùa thu mùa đông mùa xuân
hai chiếc bóng tan chảy trên lối mòn
chẳng biết có nên đi nhặt
chiếc lá sen khô
ghi chép những kí tự buồn
ghép thành câu thơ vô nghĩa
che đậy tâm hồn mình
hằn xước những vết dao
mùa hè năm nay
tia nắng hôm qua khúc xạ thành cảm thức vô hình
sắc xanh trống rỗng
chiếc lá khô nằm im trong ý nghĩ
anh vừa vớt được trên mặt hồ
chỗ năm xưa hò hẹn.

Nắng xuân
Ngày chở nắng hôn mùa xuân đang tới
ta chở tình lên đỉnh gió non cao
kí thác đời nhau nơi sơn cùng thủy tận
con suối uyên ương khao khát dâng trào.
Chất trái tim lên chuyến xe phiêu bạt
ta đưa em trở lại kỷ băng hà
nơi dòng sông chảy thành dòng lệ
nơi nỗi buồn trang điểm áng mây xa.
Em cười giòn tan, vỡ tia nắng ngọc
nụ tầm xuân chớp mắt trộm nhìn
Ơ! có lẽ sau đêm dài héo rũ
đóa hoa lòng thắm lại uyên nguyên.
Hôn màu nắng ửng vàng trên mái tóc
em tinh khôi nưng nức sớm xuân đầy
mùa sắp chín thả hồn lên mắt biếc
cánh mai vàng vừa bung lụa sáng nay.
Nghe mình
Lắng nghe huyền diệu tịnh an
sương mai
khóm trúc
đôi làn gió xuân
Lắng nghe đồng vọng thanh âm
hồi chuông bát nhã
cởi lòng
sông trôi
Lắng nghe cánh hạc lưng trời
huyền vi
trăm cội thông
ngời ngợi xanh
Mai sau trong cõi vô minh
ta gặp ta
cuối viễn trình
Phật tâm.
NGUYÊN BÌNH
