TIN TỨC
  • Thơ
  • Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý

Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-26 16:35:39
mail facebook google pos stwis
1350 lượt xem


Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm. Thơ anh không ồn ào, không phô diễn, mà bền bỉ đi tìm sự thật cảm xúc, đặt ra những câu hỏi nghiêm cẩn về yêu thương, đau đớn và trách nhiệm của thi ca trước đời sống. Nhân dịp Lễ tổng kết, trao giải thưởng và kết nạp hội viên mới, Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ này của anh.
 

Nhà thơ HOÀNG QUÝ

Có những lúc

                   Cho Liên
 

Có những lúc

Lòng khô đá

Con chim bay bay qua khung ngỏ

Hót một tiếng không

 

Có những lúc

Gió và mưa dội xiết ở bên lòng

Thèm một câu đầm đìa lá cỏ

Em! Ồ em, em có biết chăng

Nỗi câu thúc áo cơm buồn bã

 

Em - con chim nhỏ của tôi cánh không ngơi nghỉ

Một đời chiu chít bên tôi

Có những lúc

Tôi bỏ mặc tiếng chim rồi thiếp ngủ

Mơ cơn mơ ích kỷ, quên đời...

 

Nhưng dẫu thế hỡi chim yêu quý

Em vẫn đi về chở nắng cho tôi!

 

 

Hãy biết yêu rồi hãy đau

                                          Gửi CNT
 

Anh nói liên miên về đau đớn ở đời

Về những dòng sông cằn khô

Về những mùa trăng đổ vỡ

Anh nói về cha, về em, rồi về mẹ

Anh gồng mình

Và, anh đếm đo

 

Người tạc nên tượng Chúa để tưởng hình

Cái bụng tượng có rỗng tuênh, có ngoằn ngoèo

hình hài ấy vẫn hình hài Chúa

Ý thức hệ lặng thinh xô các chiều va đập

Có khi lại nằm ngoài hình thức chủ quan kia

 

Tôi tìm mãi vòng trời anh vỗ cánh

Tìm mãi cái đường bay anh mường tượng trong thơ

Con ong trước lúc lấy được một phần nghìn gram phấn hoa về gieo giọt mật

Nó phải vòng vo đo đếm trăm lần rồi mới lao đi

Mà cái hưng nó bay cái vệt nó lao trong trời hun hút ấy

Thiếu gì những quạ đen và chim cắt rình chờ

Nó vẫn lao đi

Dù chỉ để kiếm tìm cái phần nghìn gram phấn hoa thơm thảo ấy

Cái sự lao và tìm là rất gớm ghê

Thế mà, điều anh viết về mẹ, về cha, về em, về giọt mật phấn hoa nhẹ bẫng

Muốn soi tận trăng sao hun khói um trời

Khói che mắt

Khói vây ngạt thở

Cái giọt ngọt mía đường chỉ sớt ở đầu môi...

 

Trước khi vẽ trời

Người họa sĩ phai mon men ba vạn sáu ngàn ngày kiếp luân hồi cái đã

Trời bát ngát chín tầng cao

Ta hữu hạn phù du

Muốn mấp mé mon men cái phù du hữu hạn

Hãy nhón bàn chân ướm cỏ dưới chân mình

Trước khi vẽ bầu trời hãy nghe lòng đóng mở

Hãy lắng tiếng lá mầm tách vỏ... Thưa anh!

 

Đừng nỡ nói tôi yêu mẹ yêu cha yêu em theo cái cách của tôi

Cái cách yêu nào cũng phải từ máu thịt

Cái cách yêu nào khi hóa vào thi ca cũng tận cùng day dứt

Chưa day dứt tận cùng anh chỉ mới yêu anh

 

Cứ khóc tréo tru lên nào có ra gì

Khi yêu đến đớn đau vốn lòng thường tĩnh lặng

Cái tĩnh lặng ngàn cân hun hút trong sâu

Ngày mẹ nhận tin chồng báo tử

Mắt thất thần tóc rối hoa lau

 

Khi Nguyễn đau nỗi Kiều bạc phận

Cái phận bạc kiếp Kiều câu chữ có còn đâu

Chỉ nghe tiếng tơ đồng rỏ máu

Trên những đầu ngón ngọc mà đau

 

Sao anh viết lằm điều to tát quá

Cỏ vẫn nguôi ngoai mây lớp lớp trên đầu

Hãy đọc Chúa rồi hãy dò bụng Chúa

Chớ khóc mãi những Nguyệt Cô Hóa Cáo ở trong đầu

Trời rộng lắm những ba ngàn thế giới

Hãy học yêu rồi hãy đau!

 

 

Ghi ở biển

 

Không có em kề bên

Bờ cát dài lễnh loãng

Nón trời ai bỏ quên

Cuối trùng thăm thẳm tím

 

Em ạ - đã mấy chiều

Anh ngồi canh giấc gió

Cuống quýt những mặt người

Xòe tay mà thấy lạ

 

Cát có buồn của cát

Sóng chứa buồn của trời

Kiễng mắt nhìn qua biển

Chỉ chiều hun hút trôi...

 

 

Mùa đông

 

Có thiêm thiếp tiếng chim gọi bạn

Có ngôi sao vụt sáng xanh trời

Có đám mây thình lình trĩu xuống

Có một người đăm chiêu

Mùa Đông!

 

Một chú bé chiều chiều ngước gió

Có một hôm chân vấp mẹ về

Có chú gà thơm tho bột nặn

Có tiếng cười nhòe ướt như mưa

 

Có đứa trẻ gày gò sáu tuổi

Gánh cói xanh trĩu tuổi thơ xanh

Có tiếng ho. Bàn tay bợt nước

Có năm ròng rơm trấu rưng rưng

 

Có sớm ấy ba lô đi mãi

Có trưa mưa khóc bạn ven rừng

Có cơn sốt thất thần tuổi trẻ

Có một ngày ngẩn ngơ bình yên

 

Có đứt gãy tật nguyền bưng kín

Có sương vây mai mỉa trêu người

Có trang giấy trắng dòng trắng chữ

Có dặm trường bạc xóa như vôi...

 

Rồi bất chợt tiếng chuông tao hạnh

Vút lên trong hoang hoải một ngày

Em nhóm lửa

Và, em giữ lửa

Tin mùa còn

Tin tay cầm tay!

 

Con chim có bạn về ngủ thiếp

Ngôi sao xanh xanh phiêu miên xanh

Đám mây trĩu chìm đi bất chợt

Có một người mơ mộng

Mùa đông!...

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm