- Thơ
- Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm. Thơ anh không ồn ào, không phô diễn, mà bền bỉ đi tìm sự thật cảm xúc, đặt ra những câu hỏi nghiêm cẩn về yêu thương, đau đớn và trách nhiệm của thi ca trước đời sống. Nhân dịp Lễ tổng kết, trao giải thưởng và kết nạp hội viên mới, Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ này của anh.

Nhà thơ HOÀNG QUÝ
Có những lúc
Cho Liên
Có những lúc
Lòng khô đá
Con chim bay bay qua khung ngỏ
Hót một tiếng không
Có những lúc
Gió và mưa dội xiết ở bên lòng
Thèm một câu đầm đìa lá cỏ
Em! Ồ em, em có biết chăng
Nỗi câu thúc áo cơm buồn bã
Em - con chim nhỏ của tôi cánh không ngơi nghỉ
Một đời chiu chít bên tôi
Có những lúc
Tôi bỏ mặc tiếng chim rồi thiếp ngủ
Mơ cơn mơ ích kỷ, quên đời...
Nhưng dẫu thế hỡi chim yêu quý
Em vẫn đi về chở nắng cho tôi!

Hãy biết yêu rồi hãy đau
Gửi CNT
Anh nói liên miên về đau đớn ở đời
Về những dòng sông cằn khô
Về những mùa trăng đổ vỡ
Anh nói về cha, về em, rồi về mẹ
Anh gồng mình
Và, anh đếm đo
Người tạc nên tượng Chúa để tưởng hình
Cái bụng tượng có rỗng tuênh, có ngoằn ngoèo
hình hài ấy vẫn hình hài Chúa
Ý thức hệ lặng thinh xô các chiều va đập
Có khi lại nằm ngoài hình thức chủ quan kia
Tôi tìm mãi vòng trời anh vỗ cánh
Tìm mãi cái đường bay anh mường tượng trong thơ
Con ong trước lúc lấy được một phần nghìn gram phấn hoa về gieo giọt mật
Nó phải vòng vo đo đếm trăm lần rồi mới lao đi
Mà cái hướng nó bay cái vệt nó lao trong trời hun hút ấy
Thiếu gì những quạ đen và chim cắt rình chờ
Nó vẫn lao đi
Dù chỉ để kiếm tìm cái phần nghìn gram phấn hoa thơm thảo ấy
Cái sự lao và tìm là rất gớm ghê
Thế mà, điều anh viết về mẹ, về cha, về em, về giọt mật phấn hoa nhẹ bẫng
Muốn soi tận trăng sao hun khói um trời
Khói che mắt
Khói vây ngạt thở
Cái giọt ngọt mía đường chỉ sớt ở đầu môi...
Trước khi vẽ trời
Người họa sĩ phai mon men ba vạn sáu ngàn ngày kiếp luân hồi cái đã
Trời bát ngát chín tầng cao
Ta hữu hạn phù du
Muốn mấp mé mon men cái phù du hữu hạn
Hãy nhón bàn chân ướm cỏ dưới chân mình
Trước khi vẽ bầu trời hãy nghe lòng đóng mở
Hãy lắng tiếng lá mầm tách vỏ... Thưa anh!
Đừng nỡ nói tôi yêu mẹ yêu cha yêu em theo cái cách của tôi
Cái cách yêu nào cũng phải từ máu thịt
Cái cách yêu nào khi hóa vào thi ca cũng tận cùng day dứt
Chưa day dứt tận cùng anh chỉ mới yêu anh
Cứ khóc tréo tru lên nào có ra gì
Khi yêu đến đớn đau vốn lòng thường tĩnh lặng
Cái tĩnh lặng ngàn cân hun hút trong sâu
Ngày mẹ nhận tin chồng báo tử
Mắt thất thần tóc rối hoa lau
Khi Nguyễn đau nỗi Kiều bạc phận
Cái phận bạc kiếp Kiều câu chữ có còn đâu
Chỉ nghe tiếng tơ đồng rỏ máu
Trên những đầu ngón ngọc mà đau
Sao anh viết lằm điều to tát quá
Cỏ vẫn nguôi ngoai mây lớp lớp trên đầu
Hãy đọc Chúa rồi hãy dò bụng Chúa
Chớ khóc mãi những Nguyệt Cô Hóa Cáo ở trong đầu
Trời rộng lắm những ba ngàn thế giới
Hãy học yêu rồi hãy đau!
Ghi ở biển
Không có em kề bên
Bờ cát dài lễnh loãng
Nón trời ai bỏ quên
Cuối trùng thăm thẳm tím
Em ạ - đã mấy chiều
Anh ngồi canh giấc gió
Cuống quýt những mặt người
Xòe tay mà thấy lạ
Cát có buồn của cát
Sóng chứa buồn của trời
Kiễng mắt nhìn qua biển
Chỉ chiều hun hút trôi...
Mùa đông
Có thiêm thiếp tiếng chim gọi bạn
Có ngôi sao vụt sáng xanh trời
Có đám mây thình lình trĩu xuống
Có một người đăm chiêu
Mùa Đông!
Một chú bé chiều chiều ngước gió
Có một hôm chân vấp mẹ về
Có chú gà thơm tho bột nặn
Có tiếng cười nhòe ướt như mưa
Có đứa trẻ gày gò sáu tuổi
Gánh cói xanh trĩu tuổi thơ xanh
Có tiếng ho. Bàn tay bợt nước
Có năm ròng rơm trấu rưng rưng
Có sớm ấy ba lô đi mãi
Có trưa mưa khóc bạn ven rừng
Có cơn sốt thất thần tuổi trẻ
Có một ngày ngẩn ngơ bình yên
Có đứt gãy tật nguyền bưng kín
Có sương vây mai mỉa trêu người
Có trang giấy trắng dòng trắng chữ
Có dặm trường bạc xóa như vôi...
Rồi bất chợt tiếng chuông tao hạnh
Vút lên trong hoang hoải một ngày
Em nhóm lửa
Và, em giữ lửa
Tin mùa còn
Tin tay cầm tay!
Con chim có bạn về ngủ thiếp
Ngôi sao xanh xanh phiêu miên xanh
Đám mây trĩu chìm đi bất chợt
Có một người mơ mộng
Mùa đông!...
