TIN TỨC
  • Thơ
  • Lục bát tán hoa – Thơ Nhật Chiêu

Lục bát tán hoa – Thơ Nhật Chiêu

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-01-19 00:12:06
mail facebook google pos stwis
2753 lượt xem

 

Nhà thơ Nhật Chiêu – Ảnh: Thiên Kim

 

Mùa đi sóng vỗ Giao Thừa 

(Lục bát tán hoa)

Mùa đi sóng vỗ

Giao Thừa

chân chưa buông xuống

xuân vừa lung linh

cùng em

ta bỗng trùng sinh

đêm dung dáng lụa

em hình hài tơ

      Và ta trở lại dại khờ

*

Nửa đời nửa mộng đầy thơ

em ngân thân hát

ta chờ áo bay

uống em nhan sắc thực này

uống em chút ảo

uống đầy mây mưa

        Và ta uống cả bây giờ

*

Mốt mai mà cách đôi bờ

sông xa sẽ hát

lời ngơ ngẩn dài

mây thì

trắng mộng mà bay

ta thì

trắng mộng mà say

        Và ta hát với tàn phai

Mùa đi sóng vỗ mà ai

giao thừa

 

Chiên đàn hương ơi

(Lục bát tán hoa 2)

Chiên đàn nghiêng lá

thơm

xa

bên em hương lửa

trà pha ráng chiều

ửng màu

sương khói ta yêu

tà dương

thoáng một niềm kiêu

nhìn em

một thoáng cũng liều

trà đưa hương lạ

mây dìu ta đi

mà chi

em ơi

mà chi

mà chi em ơi mà chi

chiên đàn hương ấy

thầm thì hương ai

mà say em ơi

Say

 

Thương rau Thì Là

(Lục bát tán hoa 3)

Thì là

em hái cho ta

chợt xanh mướt

bóng chiều tà trên mi

chợt thơm

tóc thả xuân thì

đầy

dư vị đắng trong ly

đầy

dư vị đắng mà chi

một mai em hái

rau thì là không

*

     ai thì Là

    ai thì Không

   ai rực hồng

   ai long đong

trông xa em bước

buồn trông một đời

*

cách ta

là một trùng khơi

sóng trôi

tự thả mình trôi

lá rơi

tự thả mình rơi

ráng chiều

tự tắt mình rồi

thì là rau đắng người ơi

Thì Là

 

Có khi sa mạc 

(Lục bát tán hoa 4)

Có khi

sa mạc tôi ngồi

có khi không có

hoa rơi vào mình

có khi

trời đất lặng thinh

bỏ em vào xứ vô hình

tắt lời gió hát làm tin

có khi sa mạc

tôi tình tự tôi

*

Có khi

sa mạc tôi chơi

với trăng buốt lửa

với đời cuồng đông

có khi

sa mạc phiêu bồng

lan vào vô tận bên trong

lời ca hát của hư không

có khi sa mạc

tôi trồng ngược tôi

*

Để khi

trở lại với đời

thánh ca Mưa

lại

Ru tôi tuyệt trần

và tôi hồi

đáp rằng Vâng

và tôi sẽ

hát Ái ân

và tôi múa

với Nữ thần

là em

 

Như chiều ẩn nắng 

(Lục bát tán hoa 5)

Như

chiều ẩn nắng

trong mây

ẩn hương nồng hạ

trong dài đêm ngơ

*

tóc huyền

em ẩn niềm mơ

vì trăng

ẩn sáng trong hồ

như ta ẩn một hồn thơ

ở nơi vai ấm

đôi bờ buồn vui

Cõi em xin ẩn một người đìu hiu

tàn mùa

chưa tàn cuộc yêu

*

Như

mây ẩn nắng

trong chiều

em ơi…

 

Bốn mùa thân thể ca ngân

(Lục bát tán hoa 6)

Ôi môi nắng Hạ

lặng lờ

tóc mưa Thu thả

qua bờ

ngực Xuân

mù sương Đông

tan dưới chân

*

Bốn mùa thân thể ca ngân

bốn mùa hoa trái tình dâng

bốn mùa giao cảm vô ngần

bốn mùa mây ảo

rủ trần gian chơi

*

Từ em

rũ áo qua người

rực tình

giai điệu bờ môi

bàn tay

gạt nhẹ lá rơi

bốn mùa lên

bốn mùa vơi

trong mình

*

Bốn mùa ai trọn lung linh

một tia mỏng

nắng

xin đền đáp nhau

ai não nùng

ai nao nao

 

Gương nhìn theo bóng

(Lục bát tán hoa 7)

Người đi

từng bước xa gương

xuyên không gian lạnh

mờ sương

bàn tay ta

lênh lang buồn

ánh nhìn ta lướt vô phương

gương nhìn

theo bóng ai dường như

tan

gương nhìn theo

một

chút tàn tro bay

gương là

một cõi mơ phai

là như chiếc cốc

nghe đầy hư không

thân em từng đã

rượu hồng

rót long lanh cốc

mà rong ruổi tình

ta là tường vách lung linh

cho em có thể

tựa mình mỏi mê

người đi

một vé chiều đi

như không có một chiều về

con đường sắt

chạy lê thê

đôi hàng cây đứng

tái tê

này gương

đứng lại bên lề

mù sương soi bóng

bốn bề không ai

và gương

thành kẻ lưu đày

tự gương soi lấy mặt mày mình

thôi

 

Ta về lại phố Nhật Chiêu 

(Lục bát tán hoa 8)

Làng hoa xưa ấy bên hồ

khoác tên phố mới

ai ngờ như ta

Nhật Chiêu là phố

thế a?

tiền thân mình chắc là hoa

phố nghiêng thùy liễu la đà

đón người thơ từ phương xa

em đưa ta bước

như là trong mơ

*

này em

biết mấy tình cờ

biết bao sen ngó dưới hồ

không lìa ngó ý

tìm tơ

tóc mai em đã

lặng chờ ngàn năm

tóc mai ngời nắng mai xanh

vọng thanh từ gió vô thanh

bờ vai trắng mọng

em thành mây trôi

à không

ở lại làm người

làm người em ạ đáng yêu

*

ta về lại phố Nhật Chiêu

nhìn sen nụ hé

đợi chiều nắng phai

chừng em nghe động tóc mai

là ta lại đến Hồ Tây

tìm người

dù xa mà chẳng xa xôi

vì em đã hát

người ơi

lại về

 

Giọt sương bừng chiếu 

(Lục bát tán hoa 9)

Giọt Sương

người gái đăm chiêu

đạp thanh một thoáng

mà liều trăm năm

*

Giọt Buồn

ấm nóng từ tâm

thì thầm cỏ dại

bên dòng

bụi hồng

níu gió lên không

nến lau thắp nắng

cỏ bồng tà dương

chiều buông

một bóng xuân buồn

dấu rêu lạnh bước

khói hương lần về

*

Giọt Kiều

rơm rớm hàng mi

Giọt Thương

sẻ nửa xuân thì

*

Giọt Mùa

vẽ bóng người đi

*

Giọt Sương

bừng chiếu

bởi vì…

giọt sương 

N.C

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tháng Ba và những tiếng thơ nữ
Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của mười nữ tác giả – hội viên Hội Nhà văn TP.HCM.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Phùng Hiệu
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Xem thêm
Thức với biển | Thơ Nguyễn Đình Tâm - Nhạc: Nguyễn Ngọc Trường
Nhân Ngày thơ Việt Nam 2026 - Thức với biển” là một khúc ca trầm lắng nhưng giàu nội lực về người lính biển và những con tàu ra khơi giữ chủ quyền Tổ quốc.
Xem thêm
Chợt nhớ sông Cầu | Thơ: Hoàng Quý - Nhạc: Đỗ Thanh Khang
Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu ca khúc cùng tên do nhạc sĩ Đỗ Thanh Khang vừa sáng tác từ bài thơ Chợt nhớ sông Cầu này của ông.
Xem thêm
Ca khúc “Tiếng gọi đô thị mới”.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Xem thêm
Thơ Thành phố Hồ Chí Minh nhìn lại một dòng chảy nhiều ưu tư
Thành phố Hồ Chí Minh nơi hội tụ người muôn phương, nơi đất lành chim đậu. Nơi đây hàng triệu người sinh ra trên vùng đất lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Bình Dương - Bà Rịa Vũng Tàu hợp thành. Nơi này cùng hàng triệu người sinh ra lớn lên ở khắp mọi miền đất nước, cả ở nước ngoài, hội tụ về đây sinh sống làm việc, công tác và học tập, trên thành phố anh hùng. Thành phố đã tạo nên cuộc sống mới năng động và sáng tạo phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cao nhất toàn quốc. Thành phố 40 năm đổi mới đã làm nên dòng chảy thi ca thấm đượm cảm xúc nhân văn nghĩa tình với niềm tin vào sự phát triển đi lên cùng đất nước. Chính vì cái hay, cái đẹp của đất nước, của thành phố mới đã tạo nên sức sống mới ở những con người thơ. Từ đó nhà thơ đã tạo nên những bài thơ, trang thơ, tác phẩm thơ, tuyển tập thơ để lại những cảm xúc đẹp về con người đất nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm