TIN TỨC
  • Thơ
  • Minh Đan với chùm thơ tưởng nhớ các nạn nhân qua đời vì đại dịch Covid-19

Minh Đan với chùm thơ tưởng nhớ các nạn nhân qua đời vì đại dịch Covid-19

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-08-09 15:12:28
mail facebook google pos stwis
1359 lượt xem

Mạng sống con người bình đẳng như nhau. Nhưng, với nhà thơ Minh Đan, những nạn nhân qua đời vì Covid-19 không người thân, không kèn trống, không nhang đèn, không vòng hoa đưa tiễn… vẫn luôn là nỗi ám ảnh, day dứt. Là một tác giả, đồng thời cũng là một chứng nhân, tham gia trực tiếp đường dây nóng hỗ trợ lương thực – thực phẩm cho người dân khó khăn trong tâm dịch Covid-19 tại TP.HCM năm 2021, nhà thơ Minh Đan hiểu rằng mình cần có trách nhiệm đưa Thơ cất tiếng đồng hành cùng lương tri. Có thể, chùm thơ nhỏ này chỉ là những lát cắt tâm trạng cá nhân, chưa phản ánh hết hiện thực nỗi đau nhân loại. Nhưng, nhà thơ Minh Đan hi vọng việc chia sẻ như một sự tự nhắc nhở bản thân và cả con cháu mai sau không được phép quên quá khứ đau thương. Và hơn hết, là biết nâng niu, trân trọng và gìn giữ những điều quý giá còn lại sau đại dịch Covid-19. Đó chính là TÌNH THƯƠNG & SỰ TỬ TẾ cần được nuôi dưỡng trong mỗi con người, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Văn chương TP.HCM trân trọng gửi đến những gia đình có người thân qua đời vì Covid-19 chùm thơ của Minh Đan, thay cho nén hương lòng sẻ chia để tưởng nhớ 3 năm ngày mất của các nạn nhân qua đời vì đại dịch Covid-19.
 


 

MINH ĐAN


Xét nghiệm

Một vạch rồi hai vạch
Chiếc khẩu trang ngơ ngác
Nỗi lo ngập lụt phố

Từ rào chắn, dây giăng
Cái tên F0
Đóng đinh lên hàng hàng lớp lớp phận người
Có người đi không trở lại
Sương trắng những mái đầu
Sương khô như cát                               

Tôi dương tính với virus nghĩa tình
Hạt gạo cứu đói

Mơ màng hiện lên ý nghĩ
Những chiếc lá vàng âm tính với thu.

 



Khi tôi là F0

Trên chiếc sô fa
Lần đầu tiên tôi nằm dài nhiều ngày

Toàn thân chìm vào đại dương bao la
Mười ngón tay đầy nước
Trong tôi không còn cảm giác
Thị lực mờ đi
Thính giác chẳng truyền tín hiệu gì
Khứu giác vô tri
Vị giác cũng rời bỏ mùi hương
Mọi ý thức đóng kín thanh âm bên ngoài

Tôi hoang mang cả trong giấc mơ
Không một hơi gió níu giữ
Kiệt dần kiệt dần
Rồi lịm đi
Như một miếng chanh xác xơ

Nằm giữa căn phòng rộng
Tôi cần chiếc hôn nóng
Hít đầy vào lồng ngực

Nhìn quanh không một ai
Bốn bức tường lạnh lẽo
Đang nuốt chửng bầu trời

Nắng ngủ ở phương nào?
Tôi như con mèo hen
Thất thần trống rỗng.



Thu trắng

Từ trong nhà quàn
Thi hài lá rụng mùa thu

Mảnh buồn mọc rễ chân tôi
Nhích đi nặng một kiếp người

Bao nhiêu nước mắt gột sạch nỗi đau
Bao nhiêu câu thơ hóa vàng giải thoát

Xin giữ lại hơi thở em, anh
Chiếc lá xanh cuối cùng
Trong ngày bỗng nhiên héo úa

Lời nguyện cầu vô danh

Trên con đường thênh thang
Bồ câu say sưa mổ thóc
Hoa dại điềm nhiên tỏa hương

Từng lớp người đi sương lạnh
Thơ tôi run run khánh kiệt.

 




Nghe nhạc

Bản nhạc không lời dỗ tôi
Bằng sự cố gắng vô hình
Hi vọng xoa dịu thành phố ngập ngụa trong dòng sông nước mắt

Tiếng nhạc nước êm êm
Chảy tràn qua hồn tôi
Rượt đuổi những lời kêu cứu
Ai đó đói lả sau những rào chắn, dây giăng

Trên chiếc container vô cảm kia
Có bao nhiêu bọc nilong trắng chờ hỏa táng?
Xin nhẹ tay kẻo làm đau người mất
Họ đã đi, đừng để chết hai lần

Nếu đêm nay là tận thế
Hãy ru tôi trong giấc mơ thiên thần
Bên những linh hồn tìm đường về cõi Niết

Câu thơ thay tôi khâm liệm những đớn đau.



Di cư

Làm sao đào thoát khỏi nỗi đau
Mỗi lỗ chân lông như có kim châm chích vào
Ánh trăng dẫn đường xác lá
Tả tơi lối về

Làm sao xem như chẳng có gì
Mỗi hơi thở trĩu nặng bước chân người rời phố
Giếng làng sẵn chờ nơi xa
Đợi hôn đứa con còn vương bụi gió

Làm sao vượt qua nghịch cảnh
Học mầm cây vươn lên mặc mưa nắng đội đầu
Học ngọn cỏ lông chông đuổi nhau trên cát

Dưới mặt trời là hi vọng mai sau.


Sài Gòn - 2021

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn
Thơ Trần Đôn như một bức tranh cảm xúc nhiều gam màu về Tổ quốc - khi thì thổn thức với nỗi niềm biên viễn, lúc lại ngân nga khúc tình tự dân tộc.
Xem thêm
Tháng Tư - Ký ức và khát vọng – chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ mới 3 bài: Những người bạn tháng Tư; Sài Gòn ngọc sáng từ đâu; Hoa bằng lăng tháng Tư
Xem thêm
Cung bậc tình yêu – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Thơ Phạm Đình Phú mang đến một thế giới giàu cảm xúc, nơi hoài niệm hòa quyện cùng những triết lý về cuộc đời, tình yêu và lý tưởng.
Xem thêm
Từ quê đến phố – Chùm thơ Thùy Vy
Chùm thơ của Thùy Vy là những lát cắt về cuộc sống, với những suy tư về tình thân, nỗi niềm xa xứ, và nét đẹp của thiên nhiên, con người.
Xem thêm
Chùm thơ Đặng Tường Vy
Dẫu hoa đời không nở Lời khen chê cũng thừa Ngược dòng con bến lỡ Giữ tâm bình như chưa
Xem thêm
Hồn quê trong chùm thơ Nguyễn Bá Vượng
Chùm thơ 6 bài của một cây bút xứ Nghệ
Xem thêm
Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu
Mỗi bài thơ trong Những đám mây mùa thu như một nốt nhạc trong bản giao hưởng ký ức.
Xem thêm
Quảng Huệ với những câu thơ viết từ ký ức
Lũ chúng tôi! Bọn người trên bảy chục/ Ngày mẹ sinh, hơ trên lửa Napalm
Xem thêm
Phố Giang và bản giao hưởng tình yêu
Chùm thơ 5 bài của Phố Giang
Xem thêm
Hương sắc yêu thương – Chùm thơ Trần Kim Dung
Chùm thơ 5 bài rút từ tập Những dấu chân thơ
Xem thêm
Di chúc một người phương Nam | thơ Đào Phong Lan - nhạc Nguyễn Văn Thái
Ca khúc phổ từ bài thơ đoạt giải Nhì cuộc thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Giới thiệu thơ Lê Văn Hóa
Hương thời gian ngào ngạt bủa vây quanhTình trăng gió nồng nàn hương huyền diệuVới cuộc sống tình yêu không thể thiếuVì tâm hồn nguyên liệu của tình yêuChân lý cuối cùng, vẫn chỉ có bấy nhiêuTình bất diệt, yêu, yêu là lẽ sống.
Xem thêm
Chùm thơ Hồng Quang
Xa xôi biên ải phía trời tâySương giăng, nắng phủ ngủ vai gầyĐôi chân em bước nghiêng đồi núiThắp sáng tương lai mảnh đất này.
Xem thêm
Chùm thơ Biện Tiến Hùng
Xuyên qua lá trăng tràn khắp mọi nẻo,Gọi giao mùa theo mỗi bước chân đi,Xuân đang đến bên ngoài cánh cửaĐông bần thần vì chưa muốn ra đi.
Xem thêm
Tản mạn đầu năm - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chuông chùa từng tiếng bâng quơ/ Mà mênh mang gió, mà bơ vơ lòng
Xem thêm