TIN TỨC
  • Thơ
  • Ngỏ với hoa mai - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh

Ngỏ với hoa mai - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-02-03 18:05:51
mail facebook google pos stwis
1474 lượt xem

Tác giả Nguyễn Văn Mạnh, bút danh Phương An, sinh ngày 27 tháng 12  năm 1956  tại Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Xuất thân là một người lính tại chiến trường miền Nam, sau giải phóng tác giả tiếp tục học tập và  trở thành luật sư, nhà báo chuyên nghiệp với trên 30 năm tuổi nghề. Anh đến với thơ ca từ những năm 80 của thế kỷ 20 và có nhiều chùm thơ đăng trên các báo Quân đội Nhân dân, Văn nghệ trẻ, Tác phẩm mới… và đã đạt giải thưởng: Giải 4 về đất nước Nga với tác phẩm:  Nước Nga tình yêu và nỗi nhớ.

Tác phẩm của Nguyễn Văn Mạnh đã xuất bản: Miền hoa phượng (Thơ – NXB Văn học năm 2022); Dấu thời gian (Thơ – NXB Hội Nhà văn năm 2023) và tập Phóng sự-ký Theo dấu chân cuộc sống (NXB Hội Nhà văn năm 2024).

Thơ Nguyễn Văn Mạnh là tiếng lòng anh vang lên trung thực trước cảnh, trước tình ở mọi miền đất nước và nỗi đau của con người đặc biệt số phận của những người yếu thế. Trong đó đồng đội và những người thân yêu, thày cô, bè bạn thưởt học trò được tái hiện bằng những cảm xúc trào dâng, nhiều khi nấc nghẹn. Đọc thơ Nguyễn Văn Mạnh dễ nhận ra dấu ấn cảm và nghĩ thật  trong thơ tác giả trước sắc màu, hơi thở cuộc sống khá cao. Tác giả mạnh về thơ tự do, câu thơ khoáng đạt, nhiều hình ảnh lạ đặc biệt có nhiều câu thơ bài thơ giàu sức triết luận về thời, về đời. Thơ Nguyễn Văn Mạnh đã được nhiều nhà phê bình và các nhà văn nhà thơ đánh giá cao.

Nhà thơ Nguyễn Văn Mạnh đã được kết nạp Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2024.

     Nhà thơ NGUYỄN ĐÌNH MINH giới thiệu

Ngỏ với hoa mai

 

Ngỡ trăng tan, rụng xuống vườn khuya

Hóa ra nghe tiếng mùa mà thức dậy

Trên những nhành mai gầy

Chùm sao bạc nở dần trong sương khói

Thoảng hương vào gió đêm

 

Vươn qua lụi tàn buốt giá mùa đông

Vặt những đóa thơm màu trinh nguyên

Đậu vào bàn tay biếc lá

Thầm thì thề hẹn mùa xuân…

 

Như cánh bướm trời muôn kiếp mỏng manh

Có phải vì đất không mà trở lại

Để một thoáng sáng bừng rồi tàn lụi

Để như mất như còn, như có như không?

 

Giờ hoa như mưa rụng trước hiên

Cánh vàng đẫm mùa qua dần rã vào cát bụi

Lòng thảng thốt nghe mơ hồ hơi nắng hạ

Hồn hoa đã hóa mây bông?

 

Cảm tạ

 

Hạt nước rơi vào vòng xoáy hành tinh

Có lúc cô đơn giữa trời xanh

Làm một hạt hơi trôi qua nóng lạnh

Quăng quật tả tơi trên những thác ghềnh

Rồi ngâm đời vào biển mặn.

 

Có khi bị giam trong mảnh ao tù đóng váng

Lại có khi được chọn làm nước mắt hoa hồng

Rong chơi chốn gác tía lầu son

Và bị chôn vùi

Trong những nấm mồ câm lặng.

 

Vẫn cảm tạ những gì không vĩnh viễn

Những biến hóa, tụ tan giữa cõi vô thường

Những phút cởi lòng mở gió yêu thương

Những năm tháng hồn nghẹn ngào uất hận

 


Tranh của họa sĩ Trần Thắng.

Những điều vô nghĩa

 

Mặt trời cháy thêm lửa vào cũng vậy

Thương kẻ nào mượn gió bẻ trăng cong

Mặt nước đục sóng xô ngờ cá quẫy

Vẫn ôm cần chờ đợi hoá thành không.

 

Nếu lấy đá ném vào núi đá

Có dấu tay núi cũng chẳng chuyển mình

Sao dại dột đâm đầu đi bới lá

Đến bao giờ bới hết đại ngàn xanh.

 

Trái đất quay như tự xưa vẫn thế

Xin chớ khát khao bắt trái đất dừng

Nhặt được vàng chỉ có nơi chuyện cổ

Nếu không tu trọn kiếp nhớ đừng mong.

 

Cỏ

 

Buồn vui bám chặt đất này

Xe lăn và những đế dày đi qua

Cháy hạn nắng,úng ngập mưa

Lòng dù có héo như dưa cũng đành

Người ta xoè tán vươn cành

Cỏ xum vầy sống yên lành bên nhau

Đan tay, quấn quýt mái đầu

Thênh thang gió cả dưói bầu trời xanh

Người ta lên luỹ lên thành

Cỏ lan mặt đất phong phanh giữa đời

Trăm năm thế sự chuyển dời

Một lòng bám đất mặc thời bể dâu

Gò hoang,cồn cát bạc màu

Sinh tồn bòn giữa thẳm sâu cỗi cằn

Đắng cay chua mặn nhọc nhằn

Thở than cùng gió âm thầm cùng sương

Đày thân ở giữa đời thường

Ngậm ngùi phận mỏng tơ vương bụi trần

Nhỏ nhoi một kiếp thảo dân

Nghìn năm lời cỏ rì rầm xót xa.

 

Cảm thức đêm quê

 

Trăng không còn đậu cành tre đêm trời trong văn vắt

tiếng cuốc thôi cầm canh

không còn một không gian đầy hương lúa

tiếng chào mời vồn vã chợ quê.

 

Chim di trú giật mình

làng đổi thay thành phố

cửa sắt khoá lặng im. Nắng cháy trưa hè

về đâu rồi hồn tre xanh, con đường làng mướt cỏ

nước với quán đầu làng… ai phậm phạch quạt mo?

 

Ta bỗng hóa người dưng dẫu sinh ra ở đó

cuống rốn tan vào những đồng chuối, đồng khoai

gió vô cảm chạm vào lòng gai lạnh

quê kiểng ngày xưa thành mây trắng giữa trời

 

Những cao ốc, tiện nghi, đồng tiền không bao giờ có tội

ta lẩn thẩn rồi chăng thương tủi thuở ngày xưa

vẫn mảnh đất ta gọi bằng đất mẹ

nhưng hồn làng theo gió mới vẹt đi.

 

NGUYỄN VĂN MẠNH

Nguồn: https://vanvn.vn/

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm
Khói bay, lời ở lại – Chùm thơ Bùi Xuân Tứ
Mở đầu cho loạt tác phẩm qua vòng sơ khảo, Ban Tổ chức xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Bùi Xuân Tứ – những câu thơ đi ra từ miền núi, mang theo lời ru, bếp lửa và mùi khói, như một cách nhắc nhớ: trong hành trình bước vào đô thị, con người vẫn luôn cần một nơi để trở về.
Xem thêm