TIN TỨC
  • Thơ
  • Người ơi, đừng hát cung trầm | Chùm thơ Lương Tử Miên

Người ơi, đừng hát cung trầm | Chùm thơ Lương Tử Miên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-14 08:37:01
mail facebook google pos stwis
933 lượt xem

LƯƠNG TỬ MIÊN

Đại tá Lương Tử Miên (90t)

 

NGƯỜI ƠI, ĐỪNG HÁT CUNG TRẦM
 

Ở nơi chen chúc ra vào

Nụ cười thì mượn, lời chào cũng vay 

Vẫn đang tìm một bàn tay

Dìu nhau qua những phút giây lặng thầm

Người ơi, đừng hát cung trầm

Tẻ vui một nửa khúc ngâm bẽ bàng.

Đời người phỏng độ mấy gang

Mà đi chưa trọn cung đàn tơ vương 

Rối bời những giận rồi thương

Những ghềnh những thác con đường chông gai

Tưởng đâu êm ấm lâu dài

Giọt cà phê vẫn đắng hoài, người ơi! 

 

 

GỬI EM NGƯỜI CON GÁI BẾN TRE
 

Quê hương em, anh đến một lần rồi

Qua bài hát bao nhiêu năm về trước

Khi chiều xuống bổng trầm theo tiếng nhạc

Trải lòng mình lắng giai điệu say mê

 

Đằm thắm ân tình: Dáng đứng Bến Tre

Anh đến quê em theo con đường sách vở

Mà sao vẫn hằn sâu bao nỗi nhớ

Về một miền sông nước rất thân thương

 

Anh chưa từng đặt chân đến Hàm Luông 

Ngắm lục bình trôi dập dềnh sóng nước

Chưa về Cổ Chiên tấp nập ghe mành xuôi ngược

Mà sao vẫn bâng khuâng khi bìm bịp kêu chiều

 

Chắc hai đầu nỗi nhớ gọi thương yêu!?

Anh biết mình khó một lần về được 

Cái miệt rừng dừa bao la sông nước

Bởi còn lo toan bề bộn đời thường.

 

Những nhọc nhằn bươn chải gió sương

Rồi khoảng cách của độ dài đường sá

Những núi, những sông và bao cản ngăn không hình hài em ạ!

Thôi em về đi – Rồi đứng dưới rừng dừa

 

Cho anh ngắm nhìn dáng đứng năm xưa

Để hòi tưởng lại một thời đi đáng giặc.

Dọc đường hành quân vẫn ngân nga câu hát 

Lý giao duyên với những ầu ơ

Những ví dầu cầu ván – Viết thành thơ!

 

 

CHỊ TÔI
 

Nhận tin chị sắp đi xa

Bần thần ngồi giữa canh ba nặng nề

Soạn xong hành lý về quê

Đường xa ngàn dặm em về, kịp không?

 

Tuổi xuân gồng gánh theo chồng

Lỡ làng duyên phận, sang sông hai lần

Nhà nghèo cơm hẩm muối rang

Dưa cà bữa sáng dành sang buổi chiều

 

Trần thân vớt tép băm bèo

Quanh năm lặn lội liêu xiêu giữa đồng

Làng ta đất chật người đông

Đắng cay cứ lẫn vào trong ngọt bùi

 

Chẳng bao giờ thấy chị vui

Gặp em chị vẫn nụ cười héo hon

Kể từ cái thuở còn son

Đến khi mái tóc chẳng còn màu xanh 

 

Chị tôi chẳng biết thị thành

Một mình lam lũ, một mình quê xưa

Điệu buồn theo những nắng mưa

Đau câu ví dặm dò đưa, ơi người!

 .

Chị nay đã di xa rồi

Cũng là khép lại kiếp người đa đoan

Hai Vai(*) bóng đổ chiều sang 

Khói hương bay mãi con đường chị đi …

 

(*) Hai Vai một ngọn núi đá ở quê tôi


                                                 Lèn Hai Vai (Diễn Châu, Nghệ An)

 

MƯA NẮNG HAI CHIỀU
 

Ở nơi mình trời vẫn nắng chói chang

Nghe phương ấy đang chuyển mùa gió lạnh

Chuyện thời tiết như nỗi buồn ám ảnh

Như chơi vơi nỗi nhớ đến khôn cùng

 

Vẫn những giải mây bay trên đỉnh núi chập chùng

Nghe gió hát những nỗi niềm muôn thuở

Rừng trút lá giữa một chiều ráng đỏ

Tiếng đôi chim lạc bạn gọi nhau hoài 

 

Đã rất xa rồi trong trẻo những ban mai

Cứ ríu rít những bàn tay vẫy gọi

Ở đâu đó vẫn âm vang giọng nói

Mà thân thương gửi những đợi những chờ

 

Mình lần tìm những ký ức xa xưa

Trong góc khuất của một thời nông nổi

Một thời bung biêng giữa hai miền sáng tối

Lối đi về trong mưa nắng ngược chiều 

 

Nhận ra mình, xa lắm những miền yêu !
 

 

CHI NÊ, THƯƠNG LẮM MÌNH ƠI !
 

Bãi bờ nước biếc non xanh

Lắng trong câu hát ân tình năm nao

Một miền nắng thấp mưa cao

Chiến tranh bom đạn thét gào xác xơ

 

Mình đi - mình vẫn ngóng chờ

Dấu trong lông ngực bài thơ dặn dò

Thương ai, chiều ấy xuôi đò

Trời mưa nặng hạt, đàn cò ngang sông

 

Mình đi gió núi mênh mông

Thổi nghiêng câu hát niềm mong bần thần

Mình về phai nhạt tuổi xuân

Quê hương đau đến mấy lần vọng phu

 

Cheo leo phía ấy sương mù

Cho lòng vương vấn lời ru êm đềm

Tưởng gần hóa lại xa thêm

Bản Mường ánh lửa đêm đêm bập bùng.
 

(*) Chi Nê : một thị trấn của huyện Lạc Thủy (Hòa Bình) nơi có nông trường chè Sông Bôi

Mời nghe cụ Lương Tử Miên đọc thơ của một nhà thơ cùng họ:

Rút từ tập Lam Hồng 7 của Hội thơ Nghệ Tĩnh tại TPHCM (Nxb Hội Nhà văn, 2022).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Ngô Minh Oanh – Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Chùm thơ Bùi Thu Hằng
Chiều cong cong tiếng chuông ngânĐền thiêng thánh thót giọt trầm giọt thăngBến Nghiêng đổ rượu vào trăngNgả tôi lại phía sóng dằng dặc khơi
Xem thêm
Chùm thơ Huệ Thi
Anh đi rồiChỉ còn lại tháng baBước chân nghiêng thả em về phố cũChập chờn giấc ngủBờ không anh hoang hoác xót xa cười
Xem thêm
Nguyễn Công Bằng – Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Nhà thơ nhà báo Minh Đan với chùm thơ nhân ngày 21-6
Chùm thơ 3 bài: Ngẫm, Mê lộ và Đọc báo
Xem thêm
Hà Nguyên Cát – Thơ dự thi (chùm 2)
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Kiều Huệ - Chùm thơ dự thi
Tôi yêu Sài Gòn đất chật người đôngYêu những bước chân giữa lòng thành phốNhân nghĩa phương Nam - tâm hồn rộng mởThành phố tôi yêu hiếu khách thật lòng
Xem thêm
Dương Vũ - Chùm thơ dự thi
Con thòi lòi ôm cây đi tìm giấc mơ Leo xương dừa nước cắn rách mặt trời Cho đêm huyền thoại trăng Cho bán đảo hóa ngọc bừng sáng
Xem thêm
Chùm thơ thiếu nhi của Nguyễn Thanh
Đầu tròn - hột vịt Đuôi tựa cuống cà Đêm mở mắt ra Cửa nhà bừng sáng
Xem thêm
Chùm thơ Trần Thế Vinh
Cám ơn vũ trụ rộng xaĐã tạo dựng chùm hoa mây nở vàng mùng một Tết
Xem thêm
Đinh Ngọc Diệp – chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2.
Xem thêm
Chùm thơ về hồ của Trần Kim Dung
Chùm 4 bài thơ: Hồ Gươm, Hồ Tây, Hồ Ba Bể, Hồ Tràm.
Xem thêm
Nguyễn Vũ Quỳnh - Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” lần 2
Xem thêm
Trần Thanh Bình – Thơ dự thi (chùm 2)
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm
Dự cảm Thu | thơ: Bích Ngân - nhạc: NSND Cao Hữu Nhạc - thể hiện: NSƯT Khánh Trang
Thơ: Bích Ngân/ Nhạc: NSND Cao Hữu Nhạc/ Trình bày: NSUT Khánh Trang
Xem thêm
Hồ Huy Sơn – Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi “Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2”
Xem thêm
Thanh Hoàng – Chùm thơ dự thi
Thơ dự thi Nhân nghĩa đất phương Nam lần 2
Xem thêm