TIN TỨC
  • Thơ
  • Người ơi, đừng hát cung trầm | Chùm thơ Lương Tử Miên

Người ơi, đừng hát cung trầm | Chùm thơ Lương Tử Miên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-14 06:49:49
mail facebook google pos stwis
2282 lượt xem

LƯƠNG TỬ MIÊN

Đại tá Lương Tử Miên (90t)

 

NGƯỜI ƠI, ĐỪNG HÁT CUNG TRẦM
 

Ở nơi chen chúc ra vào

Nụ cười thì mượn, lời chào cũng vay 

Vẫn đang tìm một bàn tay

Dìu nhau qua những phút giây lặng thầm

Người ơi, đừng hát cung trầm

Tẻ vui một nửa khúc ngâm bẽ bàng.

Đời người phỏng độ mấy gang

Mà đi chưa trọn cung đàn tơ vương 

Rối bời những giận rồi thương

Những ghềnh những thác con đường chông gai

Tưởng đâu êm ấm lâu dài

Giọt cà phê vẫn đắng hoài, người ơi! 

 

 

GỬI EM NGƯỜI CON GÁI BẾN TRE
 

Quê hương em, anh đến một lần rồi

Qua bài hát bao nhiêu năm về trước

Khi chiều xuống bổng trầm theo tiếng nhạc

Trải lòng mình lắng giai điệu say mê

 

Đằm thắm ân tình: Dáng đứng Bến Tre

Anh đến quê em theo con đường sách vở

Mà sao vẫn hằn sâu bao nỗi nhớ

Về một miền sông nước rất thân thương

 

Anh chưa từng đặt chân đến Hàm Luông 

Ngắm lục bình trôi dập dềnh sóng nước

Chưa về Cổ Chiên tấp nập ghe mành xuôi ngược

Mà sao vẫn bâng khuâng khi bìm bịp kêu chiều

 

Chắc hai đầu nỗi nhớ gọi thương yêu!?

Anh biết mình khó một lần về được 

Cái miệt rừng dừa bao la sông nước

Bởi còn lo toan bề bộn đời thường.

 

Những nhọc nhằn bươn chải gió sương

Rồi khoảng cách của độ dài đường sá

Những núi, những sông và bao cản ngăn không hình hài em ạ!

Thôi em về đi – Rồi đứng dưới rừng dừa

 

Cho anh ngắm nhìn dáng đứng năm xưa

Để hòi tưởng lại một thời đi đáng giặc.

Dọc đường hành quân vẫn ngân nga câu hát 

Lý giao duyên với những ầu ơ

Những ví dầu cầu ván – Viết thành thơ!

 

 

CHỊ TÔI
 

Nhận tin chị sắp đi xa

Bần thần ngồi giữa canh ba nặng nề

Soạn xong hành lý về quê

Đường xa ngàn dặm em về, kịp không?

 

Tuổi xuân gồng gánh theo chồng

Lỡ làng duyên phận, sang sông hai lần

Nhà nghèo cơm hẩm muối rang

Dưa cà bữa sáng dành sang buổi chiều

 

Trần thân vớt tép băm bèo

Quanh năm lặn lội liêu xiêu giữa đồng

Làng ta đất chật người đông

Đắng cay cứ lẫn vào trong ngọt bùi

 

Chẳng bao giờ thấy chị vui

Gặp em chị vẫn nụ cười héo hon

Kể từ cái thuở còn son

Đến khi mái tóc chẳng còn màu xanh 

 

Chị tôi chẳng biết thị thành

Một mình lam lũ, một mình quê xưa

Điệu buồn theo những nắng mưa

Đau câu ví dặm dò đưa, ơi người!

 .

Chị nay đã di xa rồi

Cũng là khép lại kiếp người đa đoan

Hai Vai(*) bóng đổ chiều sang 

Khói hương bay mãi con đường chị đi …

 

(*) Hai Vai một ngọn núi đá ở quê tôi


                                                 Lèn Hai Vai (Diễn Châu, Nghệ An)

 

MƯA NẮNG HAI CHIỀU
 

Ở nơi mình trời vẫn nắng chói chang

Nghe phương ấy đang chuyển mùa gió lạnh

Chuyện thời tiết như nỗi buồn ám ảnh

Như chơi vơi nỗi nhớ đến khôn cùng

 

Vẫn những giải mây bay trên đỉnh núi chập chùng

Nghe gió hát những nỗi niềm muôn thuở

Rừng trút lá giữa một chiều ráng đỏ

Tiếng đôi chim lạc bạn gọi nhau hoài 

 

Đã rất xa rồi trong trẻo những ban mai

Cứ ríu rít những bàn tay vẫy gọi

Ở đâu đó vẫn âm vang giọng nói

Mà thân thương gửi những đợi những chờ

 

Mình lần tìm những ký ức xa xưa

Trong góc khuất của một thời nông nổi

Một thời bung biêng giữa hai miền sáng tối

Lối đi về trong mưa nắng ngược chiều 

 

Nhận ra mình, xa lắm những miền yêu !
 

 

CHI NÊ, THƯƠNG LẮM MÌNH ƠI !
 

Bãi bờ nước biếc non xanh

Lắng trong câu hát ân tình năm nao

Một miền nắng thấp mưa cao

Chiến tranh bom đạn thét gào xác xơ

 

Mình đi - mình vẫn ngóng chờ

Dấu trong lông ngực bài thơ dặn dò

Thương ai, chiều ấy xuôi đò

Trời mưa nặng hạt, đàn cò ngang sông

 

Mình đi gió núi mênh mông

Thổi nghiêng câu hát niềm mong bần thần

Mình về phai nhạt tuổi xuân

Quê hương đau đến mấy lần vọng phu

 

Cheo leo phía ấy sương mù

Cho lòng vương vấn lời ru êm đềm

Tưởng gần hóa lại xa thêm

Bản Mường ánh lửa đêm đêm bập bùng.
 

(*) Chi Nê : một thị trấn của huyện Lạc Thủy (Hòa Bình) nơi có nông trường chè Sông Bôi

Mời nghe cụ Lương Tử Miên đọc thơ của một nhà thơ cùng họ:

Rút từ tập Lam Hồng 7 của Hội thơ Nghệ Tĩnh tại TPHCM (Nxb Hội Nhà văn, 2022).

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm