TIN TỨC

Những vần thơ cánh phượng 

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
175 lượt xem

Trần Thế Tuyển 

Khoảng giữa năm 2008, một buổi chiều, phòng lễ tân của  báo Sài Gòn giải phóng gọi cho tôi, bảo rằng có một vị khách  tìm tổng biên tập. Từ tầng ba tòa nhà cũ tại số 432 Nguyễn Thị Minh Khai tôi vội bỏ đống bài vở chạy xuống. 

Tại phòng khách, một người đàn ông luống tuổi, trang phục giản dị, mặt hóp, da nhăn, mái tóc hoa râm, vài sợi phủ trán đang đợi. Người khách tự giới thiệu là Hải Như. "Được tin anh mới về nhận công tác tại báo SGGP, tôi ghé thăm. Chúc mừng anh nhận trọng trách". 

Tôi đỡ nhà thơ nổi tiếng ngồi xuống ghế. 

Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi thật gần gũi ấm áp, khi tôi nói với nhà thơ Hải Như rằng cha tôi là người Nam Định, mẹ tôi là người Hải Phòng và đặc biệt, tôi có quen con trai ông...

Đã đọc thơ Hải Như từ lâu, đặc biệt những bài thơ viết về Bác Hồ và Hải Phòng- Thành phố Hoa phượng đỏ, tôi ngưỡng mộ nhân cách và bút pháp của nhà thơ.

Nhà thơ Trần Thế Tuyển phát biểu trong buổi tọa đàm tưởng nhớ nhà thơ Hải Như

Với tư cách người hằng ngày đọc báo SGGP, nhà thơ Hải Như mạnh dạn góp ý về nội dung và hình thức tờ báo của Đảng bộ, chính quyền và nhân dân thành phố; đặc biệt trang Văn hóa văn nghệ chủ nhật. Tôi chăm chú lắng nghe. Tôi nhớ mãi, ông kiến nghị cần cải tiến trang văn nghệ, nên chăng phát động cuộc thi thơ, truyện ngắn về thành phố mang tên Bác. Là nhà thơ sở hữu các tác phẩm" đi cùng năm tháng", ông góp ý thơ đăng báo SGGP phải chân thực, dễ đi vào lòng người, gần gũi, ai cũng có thể thưởng thức được, nhất là người lao động. Trước khi ra về, nhà thơ Hải Như trao cho tôi bài thơ mới viết về Bác Hồ và bến cảng Nhà Rồng. Giọng khiêm nhường, có phần rụt rè: "Anh đọc và cho ý kiến nhé". Tuyệt nhiên, không có lời nào gửi gắm để cho đăng bài thơ này trên báo SGGP. Một cử chỉ chạm tới trái tim người cầm bút. 

Tiễn nhà thơ Hải Như ra về, nhìn cái dáng liêu xiêu của ông trên hè phố, lòng tôi nặng trĩu. Quả thực, đất nước ta, đã có một thế hệ văn nghệ sĩ như thế. Họ ra đi làm cách mạng chỉ với một mục đích được phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Các tác phẩm của họ luôn vì lợi ích chung, bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ, bảo vệ nhân dân mà hàng triệu con dân nước Việt đã ngã xuống mới có được.

Có lẽ như thế, Hải Như là một trong những nhà thơ hàng đầu đất nước ( sau Tố Hữu ) viết về Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ trái tim mẫn cảm, Hải Như không thần thánh hóa lãnh tụ. Cứ để Bác xuất hiện trong tác phẩm văn chương, nghệ thuật như chính cuộc đời mộc mạc, giản dị, chân quê của Người:

Bác Hồ đi dép lốp cao su

Đâu chỉ vì giản dị

Mà vì lẽ cao hơn.

Ta lười nghĩ chẳng tìm thêm

Khi trái đất này còn những trê em

Chưa có đủ giày đi

Người không sao sống khác.

( Đâu chỉ vì giản dị ) 

Sau này được gặp ông trong các dịp sinh hoạt nghiệp vụ, nhà thơ Hải Như đã tâm sự như thế.

Bên cạnh mảng đề tài về Bác Hồ, Hải Như viết nhiều về quê hương, đất nước; trực tiếp là mảnh đất Nam Định, nơi quê cha đất tổ và thành phố cảng Hải Phòng, nơi nuôi dưỡng, tạo cảm hứng cho nhà thơ sáng tác những tác phẩm để đời. Ca khúc " Thành phố hoa phượng đỏ " nhạc sĩ Lương Vĩnh phổ bài thơ cùng tên của ông đã trở thành di sản văn hóa không chỉ riêng thành phố Hải Phòng mà còn là của cả dân tộc. Trên 100 ca khúc đã phổ hoặc phỏng thơ Hải Như cũng như hàng ngàn bài thơ in sách, đăng báo, phát sóng trên đài phát thanh, truyền hình trung ương và các địa phương là tài sản vô giá mà không phải người sáng tác thi ca nào cũng có được. Hải Như luôn canh cánh với hồn quê:

 

Qua tiếng Dạ hiện lên hình đất nước

Tiếng Dạ như giọt đàn ai đó ta mê

Xin thú thật trong phút đầu bắt gặp 

Ta lo hoài em đánh mất hồn quê.

( Tiếng Dạ quê hương )

 

Nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà thơ Hải Như, với sự giúp đỡ của gia đình, NXB Hội Nhà văn đã xuất bản tuyển tập thơ Hải Như mang tựa đề: Thơ và Tiểu luận. Đây là món quà quý ghi nhận sự đóng góp, với vị trí xứng đáng của nhà thơ Hải Như trong nền văn học Việt Nam hiện đại nói chung và thơ Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh, nói riêng.

Điều không thể không nói, ấy là nhân cách, đức độ của nhà thơ. Đúng như dân gian truyền khẩu: "Khiêm tốn bao nhiêu cũng còn ít; kiêu căng một tý đã là thừa" . Nhà thơ Hải Như là một mẫu người như thế.

Những vần thơ của nhà thơ Hải Như như cánh phượng rực cháy, còn mãi với thời gian.

 

Hải Phòng, cuối năm 2023 

T.T.T

Bài viết liên quan

Xem thêm
Phép màu đã không đến với chị, chị Hồng Oanh ơi!
Chia sẻ của nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Vào vườn hương
Thành phố Cần Thơ đất rộng người thưa không chỉ có gạo trắng nước trong để níu chân người và du khách bốn phương. Tây Đô còn là mảnh đất văn hiến với không hiếm những trang anh hùng hào kiệt yêu nước và nghệ sĩ phong lưu tài hoa nhân cách. Kế thừa truyền thống văn chương của Phan Văn Trị, Bùi Hữu Nghĩa, Huỳnh Mẫn Đạt … và các bậc văn nghệ sĩ đàn anh: Kiều Thanh Quế, Lưu Hữu Phước, Hoài Sơn, Mai Văn Bộ, Trần Kiết Tường, …đã có không ít thế hệ đàn em kế thừa xứng đáng trên lĩnh vực văn học nghệ thuật.
Xem thêm
Suy ngẫm về “chữ” của “một thời vang bóng”_ Tản mạn của Quốc Tuấn
Người xưa, dẫu không biết chữ nhưng khi thấy một mẫu giấy có vết mực sẽ lượm lên, mang về cất giữ. Điều đó thể hiện sự “sùng chữ” (trân trọng giá trị của văn chương, chữ nghĩa) của ông cha. Những người không biết chữ đã biết đối xử với con chữ bằng tấm lòng trân quý như thế, thì dễ hiểu các trí giả đời trước họ sống với chữ nghĩa sâu sắc đến độ nào.
Xem thêm
Má tôi
Bài đăng báo Người Lao động Xuân Giáp Thìn 2024
Xem thêm
Xuân yêu thương - Tết sum vầy
Phút giao thừa, nhìn ngắm dòng người “tống cựu”, “nghinh tân”, cảm nhận trong mắt mỗi người lấp lánh ánh nhìn hạnh phúc, nhất là khi trên bầu trời đêm pháo hoa rực rỡ...
Xem thêm
Ngày cuối năm... - Tản văn Lê Thiếu Nhơn
Kẻ tha phương dù mải mê danh lợi cũng bất giác bần thần trước mênh mông tiếng gọi quê nhà ngày Tết. Tháng Chạp bao giờ cũng vội vàng trong mắt kẻ tha phương. Tháng Chạp bao giờ cũng hấp tấp trong lòng kẻ tha phương. Vì vậy, càng nhiều tuổi, tôi càng thấy sốt ruột khi thời gian nhích dần vào khoảnh khắc tất niên mà mình chưa kịp trở về ngôi nhà thơ ấu.
Xem thêm
Ngoảnh lại…
Tản văn của nhà văn Bích Ngân trện Người Đô Thị Tết Giáp Thìn 2024
Xem thêm
Nhà văn Lê Văn Duy với “Đồi giáng hương”
Kỷ niệm của nhà văn Bích Ngân với nhà văn, đạo diễn Lê Văn Duy
Xem thêm
Vùng đất Tân Phú: Những điều cảm nhận
Một buổi trưa nắng vàng rực rỡ, chúng tôi đặt chân tới Văn phòng Vườn Quốc gia Cát Tiên tại huyện Tân Phú, tỉnh Đồng Nai, khởi đầu cho chuyến về nguồn đầy cảm xúc. Thời gian thực hiện cuộc hành trình tuy không dài nhưng vùng đất tươi đẹp và hữu tình này đã để lại trong lòng mỗi người những dấu ấn thật đậm nét.
Xem thêm
Về với sự biết ơn và tấm lòng lành
Bài đăng Người Lao động số Xuân 2024
Xem thêm
Beijing lá phong vàng (1) – Tùy văn Nguyễn Linh Khiếu
Buổi trưa có một đợt tuyết đầu mùa rơi nhẹ. Không ai ngủ được. Người nào cũng háo hức xem tuyết rơi. Các bạn Beijing nói tuyết đầu mùa bao giờ cũng mang may mắn tới mọi người.
Xem thêm
Những đường thẳng không người kẻ
Tác phẩm giải nhất thể loại Tản văn, Giải thưởng Văn học trẻ Đại học Quốc gia TP.HCM lần 2, năm 2023
Xem thêm
Nhớ mẹ - Tạp bút Quốc Tuấn
Ngày tốt nghiệp, tôi được vinh dự đứng trên lên bục nhận thưởng và gửi lại đôi lời tri ân. Tôi đã kể câu chuyện về người mẹ quả cảm, can trường cả đời chống đói khổ để con cái được học hành nên người. Đưa ánh mắt nhìn thầy cô, bạn bè, tôi thấy có sự lặng lẽ cúi đầu, dường như thể hiện niềm trân trọng với người phụ nữ xa lạ đó. Lòng tôi nẩy nở chút tự hào thiết tha.
Xem thêm
Đón xuân, nhớ đến những bài thơ xuân
Xuân đến, Tết về, lòng người hả hê, say mê với cảnh trí xuân và quây quần đón Tết. Đón xuân, đón tết, trước hết, nhiều người lại thích đọc lại thơ xuân.
Xem thêm
Một mùa xuân nho nhỏ - Bút ký của Tạ Vĩnh Hải
Cứ mỗi độ xuân về tết đến, trong cái se sắt của thủa mùa đông, nhìn những mầm non tý tách đâm trồi nảy lộc, hòa trong thanh âm lảnh lót trong veo vẻo như pha lê của cô sẻ quạt, trước con mắt mơ màng, ngơ ngác của thược dược và sự thẹn thùng, e lệ của hồng nhung, khi mấy nàng gió tung tảy kéo chị đào đi chảy hội, nhất là khi giai điệu bài hát “Một mùa xuân nho nhỏ” của nhạc sỹ Trần Hoàn vang lên, là trong tôi bỗng trào dâng những cảm xúc nhói nghẹn nơi con tim, khi nhớ tới những đồng đội xưa, những người đã vào sinh ra tử, cống hiến tuổi thanh xuân và cả những giọt máu hồng, cho cánh đào thêm thắm.
Xem thêm
Chơi chữ Việt Nam nhìn từ bài hát See tình
Dạo này tôi đi Grap hoặc là đi taxi, miễn là tài xế biết tôi là người Trung Quốc sẽ hỏi một câu “ Ủa, em là người Trung Quốc hả? Thế em có biết ca sĩ Chi Pu không? Chị ấy đang tham gia chương trình bên Trung Quốc đấy.”
Xem thêm
Bàn tay của Chúa Trời…
Nguồn: Báo Văn Nghệ - trang 50 số: 2+3+4 (2023) Tết Quý Mão.
Xem thêm
Con người miền Nam, Sài Gòn - Bút ký Hà Tuyết Giảo
Nói đến Sài Gòn, chuyện quan trọng nhất là con người miền Nam. Trong ấn tượng đầu tiên của mọi người là con người miền Nam phóng khoáng, có đồng nào xài hết đồng đấy, có một lối sống không suy nghĩ cho ngày mai. Tôi cảm thấy cách nói này khá chủ quan, không công bằng cho người miền Nam. Mỗi người sẽ có một cái cách suy nghĩ và lối sống tùy theo mọi người, một tập thể có thể mang một xu hứng chung nhưng không thể tuyết đối như mọi người nói.
Xem thêm
Người Hậu Giang
Chiều nay, vợ chồng tôi có việc đi trên con đường quen thuộc này. Con đường có tên gọi là Quốc lộ 61C. Đây là tuyến đường nối thành phố Vị Thanh tỉnh Hậu Giang với thành phố Cần Thơ, có điểm đầu tại nút giao giữa Quốc lộ 1A với đường dẫn cần Cần Thơ, điểm cuối giao với Quốc lộ 61, có tổng chiều dài tuyến hơn 47 km, rộng 11,5 m. Quốc lộ 61C đi qua Quận Cái Răng, huyện Phong Điền (thành phố Cần Thơ), huyện Châu Thành A, huyện Vị Thủy và thành phố Vị Thanh (tỉnh Hậu Giang).
Xem thêm