TIN TỨC
  • Truyện
  • Ông nội tôi | Nguyễn Thu Mát

Ông nội tôi | Nguyễn Thu Mát

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
975 lượt xem

  CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

NGUYỄN THU MÁT

Theo bước đường công tác của bố, nhà tôi chuyển nhiều lần. Bố tôi - một kĩ sư xây dựng cầu đường. Những cây cầu mới, những con đường cao tốc chạy tít tắp có công ông đóng góp. Năm nay tôi vào lớp 8, gia đình tôi lại chuyển nhà lần nữa. Bà tôi (là cô giáo nghỉ hưu) an ủi:

- Con vào học ở ngôi trường mang tên một danh nhân Văn hóa thế giới đấy! Trường Phổ thông cấp II Nguyễn Du.

Đó là ngôi trường ở miền Trung đất nước. Bố tôi về đó xây dựng cây cầu bắc qua sông giữa Hà Tĩnh và Quảng Bình. Còn niềm đau đáu mong chờ nữa, bà tôi không nói ra. Tôi biết về đây, gia đình được gần ông nội tôi hơn. Ông đang nằm ở Nghĩa trang Đường Chín. Bà hay kể về ông, một sinh viên quê lúa Thái Bình. Đang học khoa Toán năm thứ ba Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, ông tôi xếp sách vở xung phong lên đường vào Nam đánh Mỹ. Ông chỉ huy trung đội trinh sát trên mặt trận Tây Nguyên và hi sinh lúc bố tôi mới gần 2 tuổi.          

Năm nay, toàn dân tộc kỉ niệm 40 năm ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước. Cô chủ nhiệm lớp 8A chúng tôi phát động trong lớp phong trào Đi tìm địa chỉ đỏ. Tìm đến các bác cựu chiến binh đã tham gia đánh Mỹ và nghe những câu chuyện chiến đấu chính họ kể lại. Chúng tôi vô cùng hào hứng, sôi nổi lao vào nhiệm vụ. Một tuần, hai tuần trôi qua. Những địa chỉ, những bài viết với những cái tít vô cùng hấp dẫn đăng dày đặc trên bảng tin của lớp. Trước khi tan học, cô dành 15 phút để các bạn đọc những câu chuyện đã ghi chép được. Chúng tôi đón chờ giờ ấy với rất nhiều niềm vui. Nhiều câu chuyện các bạn kể lại rất ấn tượng. Có bạn còn mượn được những tấm ảnh các ông chụp ở mặt trận. Những tấm ảnh thật quý, ghi chép hình ảnh người lính sẵn sàng lao vào đạn lửa. Niềm vui vẫn ánh lên trong mắt các chiến sĩ. Lòng tôi nóng như lửa đốt. Trong tôi, ông nội là một vị anh hùng. Đêm đêm tôi cố hình dung ra ông đã chiến đấu và hi sinh anh dũng như thế nào. Tôi hỏi bố và bà nhưng cả hai người đều không biết gì ngoài tờ giấy báo tử, ghi ông mất tại MẶT TRẬN PHÍA NAM. Tôi mang tấm ảnh của ông đến lớp.  Cô giáo trịnh trọng dán tấm ảnh lên bảng tin. Ông ngồi đó, tươi cười trong bộ quân phục màu xanh cỏ úa, cái mũ tai bèo thả sau vai áo. Ông trẻ lắm, trẻ và đẹp hơn cả thầy giáo dạy môn Thể dục trường tôi nữa kia. Mặc dù tấm ảnh đã ngả màu nhưng vẫn rõ nét mặt cương nghị với mái tóc chải lệch rất thư sinh. Dưới tấm ảnh của ông vẫn còn trắng tinh chưa có một dòng chữ nào. Đám con gái trong lớp kín hở với nhau rằng, tôi cố tình cho lớp một phen bất ngờ. Và rằng, câu chuyện tôi kể về ông chắc chắn hấp dẫn lắm (tôi là học sinh giỏi văn mà). Mấy bạn trai trong lớp tỏ vẻ nghi ngờ. Thằng Thịnh ác mồm nói bô bô:

- Hay là tấm ảnh đi xin ở đâu ấy! Của ông nội gì mà sao mãi không kể được?

Tôi giận quá. Hôm ấy, tôi đến lớp sớm. Nó vênh vênh nhìn tôi như khiêu khích. Máu chạy trên thái dương rần rật, tôi đấm thẳng vào mặt nó. Máu mũi Thịnh chảy xuống cổ xuống áo đồng phục một vệt đỏ lòm. Cả lớp nhốn nháo. Ông bảo vệ chạy vào, vội dùng bông nhét lỗ mũi cho Thịnh. Cô chủ nhiệm đến, hỏi đầu đuôi câu chuyện. Ông bảo vệ vừa nghe các bạn trình bày vừa chăm chú nhìn tấm ảnh ông nội tôi. Nét mặt còn xúc động, ông quay lại. Đôi mắt ông ngấn nước. Giờ ra chơi, ông nói với cô chủ nhiệm những gì lâu lắm.

Tối hôm ấy, nhà tôi có khách. Vị khách chính là ông bảo vệ nhà trường. Thấy ông, tôi hoảng quá. Thế này thì to chuyện rồi! Làm sao bây giờ?

Tôi chạy ra lí nhí chào ông rồi lui ngay vào phòng học. Hai tai vểnh lên chờ nghe ông tố cáo tội chiều nay của mình. Nhưng không, ông đang nói những điều mà từ lâu cả nhà tôi ao ước:

- Anh Khang (ông nội tôi) là người đĩnh đạc, chu đáo. Ở với anh, chúng tôi được chăm lo, chỉ bảo rất nhiều, đặc biệt trong khi đi làm nhiệm vụ. Anh luôn quan niệm: - Vào chiến trường, mình không thắng nó là nó thắng mình. Muốn thắng địch, cái đầu mình phải hơn nó. Nhiệm vụ của trinh sát là bám sát giặc, nắm tình hình rồi đưa bộ đội vào. Việc thắng bại một trận đánh đến 90% là do trinh sát có nắm chắc địch hay không. Vì vậy nhiệm vụ của trinh sát vô cùng nặng nề. Sinh mạng đồng đội nằm trong ý chí, nghị lực và trách nhiệm của mỗi chiến sĩ. Anh em với nhau chia ngọt sẻ bùi tình cảm lắm.

Tối hôm ấy, tổ trinh sát chúng tôi đưa trung đoàn phó vào thực địa. Người đi đầu là anh Khang (mũi trưởng) rồi đến tôi. Tiếp sau, anh trung đoàn phó, hai vệ binh, cuối cùng là Tính và Hội. Vừa qua đường 14 chừng 80 mét, chúng tôi bị địch phục kích. Hai khẩu đại liên của chúng bắn chéo cánh sẻ, đạn bay sáng rực mặt đường. Lựu đạn và súng cối nã vào đội hình chúng tôi. Không ai ngóc đầu lên được. Lệnh nằm im giữ bí mật. Đạn bay cuốn phồng cả lưng áo nóng rực. Bọn nó bắn hơi cao, thấp chút nữa chắc chết hết. Chúng bắn một lúc thì thôi. Chúng tôi tiếp tục trườn vào. Mấy thằng lính gác lơ ngơ bị anh Khang xử lí nhanh gọn. Lo nhất là gặp bọn đưa chó đi tuần. Dù đã ngụy trang rất kĩ chống lũ chó phát hiện nhưng không thể chủ quan. Anh Khang khéo léo tháo dây thép gai, gỡ mìn hết sức nhanh gọn, mở rộng đường vào. Chúng tôi trườn theo, hỗ trợ trung đoàn phó ghi chép, đánh dấu mục tiêu. Trong đồn đèn vẫn sáng trưng. Bọn giặc la ó chửi thề vọng ra rõ mồn một. Pháo sáng không lúc nào tắt. Thỉnh thoảng, chúng lại bắn vu vơ một tràng đại liên ra các phía. Vu vơ vậy nhưng nhiều lính trinh sát ta đã hy sinh lặng thầm vì những loạt đạn quái ác này. Xong nhiệm vụ quay ra, tôi và Hôi đi sau cùng xóa dấu vết, tắt rừng về căn cứ. Được gần 2 cây số bỗng nghe tiếng nổ chát chúa của mìn Claymo rồi đại liên lia từng tràng dài. Gặp thám báo rồi! Anh Khang nhanh chóng phân công mỗi người một hướng, bảo vệ đồng chí trung đoàn phó cùng tài liệu cho trận đánh sắp tới. Anh ôm súng chạy về phía địch, bắn từng phát một chắc nịch. Theo hướng đạn bay anh phán đoán đội hình địch và ra hiệu cho chúng tôi vòng phía sau hút hỏa lưc địch. Anh vơ hòn đất ném lên phía trước. Những tiếng súng châu lại. Anh lợi dụng một gốc cây lia đạn về phía chúng. Tiếng đạn khựng lại, thưa hơn. Tôi nhìn rõ anh ôm súng trút đạn vào ổ phục kích, vội bám sát hỗ trợ. Bỗng nhiên, tôi thấy anh lảo đảo nhưng súng trong tay vẫn rền rền. Chắc bọn địch đã bị tiêu diệt hoặc bỏ chay. Tôi quay lại, Hội hi sinh tại chỗ. Tôi chạy lại phía anh. Anh bị thương đang nằm trên vũng máu. Nách trái anh rách toang, máu chảy ra ồng ộc. Tôi băng bó cho anh. Chỉ một loáng máu đã thấm đẫm. Biết mình không thể qua khỏi, anh nói nhỏ:

- Để tôi lại đây. Anh em về đi! Bọn chúng quay lại ngay giờ đấy.

Tôi ôm anh trên tay. Máu anh chảy thấm qua lần áo sang cơ thể tôi ấm và thấm ướt. Anh lấy hết sức bảo tôi:

- Trong túi áo… em giữ lấy mang về cho chị!

Vĩnh biệt đồng đội, chúng tôi rút lúc trời sắp sáng. Ra đi 7 người giờ về chỉ còn 5.

Ông dừng lại một lúc lâu cho bớt xúc động rồi lấy ra một gói nhỏ đựng trong chiếc phong bì đã ố vàng:

- Em đã giữ suốt mấy mươi năm nay. Đã về Thái Bình tìm chị và lần theo những địa chỉ được cung cấp nhưng... Mãi đến hôm nay! Chắc do anh khôn thiêng dun dủi, em được gặp lại chị cùng các cháu.

Bà tôi run run mở. Đó là phong thư ông viết cho bà nhưng chưa kịp gửi. Tấm ảnh ông bế bố tôi có bà nội đứng cạnh. Ảnh chụp trước ngày ông lên đường vào Nam. Lúc ấy, bố tôi mới được 4 tháng tuổi. Đằng sau tấm ảnh có ghi dòng chữ: HẬU PHƯƠNG YÊU THƯƠNG! ANH SẼ TRỞ VỀ! Bà tôi khóc nấc lên: - Anh ơi!

Bố mẹ tôi đều nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa. Ông bảo vệ đứng dậy, lặng lẽ đến bên bàn thờ thắp hương vái ông nội tôi:

- Anh ơi! Em có lỗi với anh! Mấy mươi năm nay, rốt cuộc người kết nối cho em gặp chị và các cháu vẫn là anh. Nhờ có tấm ảnh của anh và tấm lòng cháu nội anh. Một cậu bé thông minh, rất yêu quí và trân trọng thế hệ chúng ta, Anh ạ. Ở dưới suối vàng chắc anh vui rồi. Em cầu mong cho anh và các đồng đội được thanh thản siêu thoát.

Đêm khuya lắm rồi cả nhà có lẽ đã chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn ngồi ghi lại những gì ông bảo vệ vừa kể về ông nội. Ngày mai tôi sẽ đọc trước lớp cho các bạn cùng nghe. Bỗng cánh cửa phòng mở ra. Một luồng gió ùa vào mát lạnh. Ông nội với bộ quân phục màu xanh đã bạc màu tươi cười bước vào dang hai tay về phía tôi. Tôi đứng dậy lao ra ôm chầm lấy ông. Ông ôm tôi vào lòng, vuốt mái tóc tôi. Tôi dụi dụi mái đầu vào vòm ngực ấm áp của ông. Tôi nức nở gọi: - Ông ơi! Ông ơi! Sao giờ ông mới về, con nhớ ông lắm!

- Dậy vào giường đi con! Con mơ thấy gì mà cứ ú ớ như gọi ai vậy? - Tiếng mẹ tôi.

Tôi ngồi thẳng dậy ngơ ngác:

- Mẹ ơi! Ông nội đâu rồi? Con vừa thấy ông ôm con mà - Tôi nói trong nước mắt.

Mẹ ôm tôi vào lòng, rưng rưng:

- Con nằm mơ thôi. Ông về với con sao được. Chủ nhật này bố sẽ đưa bà và cả nhà mình vào thắp hương cho ông. Con ngoan và học giỏi, ông sẽ rất vui đấy!

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lỗ thủng nhân cách
“Con vua không biết làm vua/ Con sãi ở chùa hỗn chúa lấn ngôi”
Xem thêm
Nhạt - Truyện ngắn Phan Duy
Một xã hội ê chề hiện ra sờ sờ trước mặt như một thằng câm khát khao được nói dù biết chắc là không thể, biết bao cay tủi bổ vào cuộc đời này một cách vô cảm. Thật ra, bản thân nó cũng từng tự lọc mình ra khỏi cái nhiễu nhương sậm màu bi đát.
Xem thêm
Rừng chưa yên tĩnh – Truyện ngắn Trần Quang Lộc
Phong cảnh rừng núi yên bình thoáng đãng như ăn sâu vào máu huyết người dân tộc rồi. Đi đâu, ở đâu, làm chức vụ gì, cuối cùng cũng quay về với núi rừng, sống với núi rừng, chết với núi rừng. Xa núi rừng một buổi cứ thấy nhớ!
Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm