TIN TỨC
  • Truyện
  • Ông nội tôi | Nguyễn Thu Mát

Ông nội tôi | Nguyễn Thu Mát

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
145 lượt xem

  CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

NGUYỄN THU MÁT

Theo bước đường công tác của bố, nhà tôi chuyển nhiều lần. Bố tôi - một kĩ sư xây dựng cầu đường. Những cây cầu mới, những con đường cao tốc chạy tít tắp có công ông đóng góp. Năm nay tôi vào lớp 8, gia đình tôi lại chuyển nhà lần nữa. Bà tôi (là cô giáo nghỉ hưu) an ủi:

- Con vào học ở ngôi trường mang tên một danh nhân Văn hóa thế giới đấy! Trường Phổ thông cấp II Nguyễn Du.

Đó là ngôi trường ở miền Trung đất nước. Bố tôi về đó xây dựng cây cầu bắc qua sông giữa Hà Tĩnh và Quảng Bình. Còn niềm đau đáu mong chờ nữa, bà tôi không nói ra. Tôi biết về đây, gia đình được gần ông nội tôi hơn. Ông đang nằm ở Nghĩa trang Đường Chín. Bà hay kể về ông, một sinh viên quê lúa Thái Bình. Đang học khoa Toán năm thứ ba Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, ông tôi xếp sách vở xung phong lên đường vào Nam đánh Mỹ. Ông chỉ huy trung đội trinh sát trên mặt trận Tây Nguyên và hi sinh lúc bố tôi mới gần 2 tuổi.          

Năm nay, toàn dân tộc kỉ niệm 40 năm ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước. Cô chủ nhiệm lớp 8A chúng tôi phát động trong lớp phong trào Đi tìm địa chỉ đỏ. Tìm đến các bác cựu chiến binh đã tham gia đánh Mỹ và nghe những câu chuyện chiến đấu chính họ kể lại. Chúng tôi vô cùng hào hứng, sôi nổi lao vào nhiệm vụ. Một tuần, hai tuần trôi qua. Những địa chỉ, những bài viết với những cái tít vô cùng hấp dẫn đăng dày đặc trên bảng tin của lớp. Trước khi tan học, cô dành 15 phút để các bạn đọc những câu chuyện đã ghi chép được. Chúng tôi đón chờ giờ ấy với rất nhiều niềm vui. Nhiều câu chuyện các bạn kể lại rất ấn tượng. Có bạn còn mượn được những tấm ảnh các ông chụp ở mặt trận. Những tấm ảnh thật quý, ghi chép hình ảnh người lính sẵn sàng lao vào đạn lửa. Niềm vui vẫn ánh lên trong mắt các chiến sĩ. Lòng tôi nóng như lửa đốt. Trong tôi, ông nội là một vị anh hùng. Đêm đêm tôi cố hình dung ra ông đã chiến đấu và hi sinh anh dũng như thế nào. Tôi hỏi bố và bà nhưng cả hai người đều không biết gì ngoài tờ giấy báo tử, ghi ông mất tại MẶT TRẬN PHÍA NAM. Tôi mang tấm ảnh của ông đến lớp.  Cô giáo trịnh trọng dán tấm ảnh lên bảng tin. Ông ngồi đó, tươi cười trong bộ quân phục màu xanh cỏ úa, cái mũ tai bèo thả sau vai áo. Ông trẻ lắm, trẻ và đẹp hơn cả thầy giáo dạy môn Thể dục trường tôi nữa kia. Mặc dù tấm ảnh đã ngả màu nhưng vẫn rõ nét mặt cương nghị với mái tóc chải lệch rất thư sinh. Dưới tấm ảnh của ông vẫn còn trắng tinh chưa có một dòng chữ nào. Đám con gái trong lớp kín hở với nhau rằng, tôi cố tình cho lớp một phen bất ngờ. Và rằng, câu chuyện tôi kể về ông chắc chắn hấp dẫn lắm (tôi là học sinh giỏi văn mà). Mấy bạn trai trong lớp tỏ vẻ nghi ngờ. Thằng Thịnh ác mồm nói bô bô:

- Hay là tấm ảnh đi xin ở đâu ấy! Của ông nội gì mà sao mãi không kể được?

Tôi giận quá. Hôm ấy, tôi đến lớp sớm. Nó vênh vênh nhìn tôi như khiêu khích. Máu chạy trên thái dương rần rật, tôi đấm thẳng vào mặt nó. Máu mũi Thịnh chảy xuống cổ xuống áo đồng phục một vệt đỏ lòm. Cả lớp nhốn nháo. Ông bảo vệ chạy vào, vội dùng bông nhét lỗ mũi cho Thịnh. Cô chủ nhiệm đến, hỏi đầu đuôi câu chuyện. Ông bảo vệ vừa nghe các bạn trình bày vừa chăm chú nhìn tấm ảnh ông nội tôi. Nét mặt còn xúc động, ông quay lại. Đôi mắt ông ngấn nước. Giờ ra chơi, ông nói với cô chủ nhiệm những gì lâu lắm.

Tối hôm ấy, nhà tôi có khách. Vị khách chính là ông bảo vệ nhà trường. Thấy ông, tôi hoảng quá. Thế này thì to chuyện rồi! Làm sao bây giờ?

Tôi chạy ra lí nhí chào ông rồi lui ngay vào phòng học. Hai tai vểnh lên chờ nghe ông tố cáo tội chiều nay của mình. Nhưng không, ông đang nói những điều mà từ lâu cả nhà tôi ao ước:

- Anh Khang (ông nội tôi) là người đĩnh đạc, chu đáo. Ở với anh, chúng tôi được chăm lo, chỉ bảo rất nhiều, đặc biệt trong khi đi làm nhiệm vụ. Anh luôn quan niệm: - Vào chiến trường, mình không thắng nó là nó thắng mình. Muốn thắng địch, cái đầu mình phải hơn nó. Nhiệm vụ của trinh sát là bám sát giặc, nắm tình hình rồi đưa bộ đội vào. Việc thắng bại một trận đánh đến 90% là do trinh sát có nắm chắc địch hay không. Vì vậy nhiệm vụ của trinh sát vô cùng nặng nề. Sinh mạng đồng đội nằm trong ý chí, nghị lực và trách nhiệm của mỗi chiến sĩ. Anh em với nhau chia ngọt sẻ bùi tình cảm lắm.

Tối hôm ấy, tổ trinh sát chúng tôi đưa trung đoàn phó vào thực địa. Người đi đầu là anh Khang (mũi trưởng) rồi đến tôi. Tiếp sau, anh trung đoàn phó, hai vệ binh, cuối cùng là Tính và Hội. Vừa qua đường 14 chừng 80 mét, chúng tôi bị địch phục kích. Hai khẩu đại liên của chúng bắn chéo cánh sẻ, đạn bay sáng rực mặt đường. Lựu đạn và súng cối nã vào đội hình chúng tôi. Không ai ngóc đầu lên được. Lệnh nằm im giữ bí mật. Đạn bay cuốn phồng cả lưng áo nóng rực. Bọn nó bắn hơi cao, thấp chút nữa chắc chết hết. Chúng bắn một lúc thì thôi. Chúng tôi tiếp tục trườn vào. Mấy thằng lính gác lơ ngơ bị anh Khang xử lí nhanh gọn. Lo nhất là gặp bọn đưa chó đi tuần. Dù đã ngụy trang rất kĩ chống lũ chó phát hiện nhưng không thể chủ quan. Anh Khang khéo léo tháo dây thép gai, gỡ mìn hết sức nhanh gọn, mở rộng đường vào. Chúng tôi trườn theo, hỗ trợ trung đoàn phó ghi chép, đánh dấu mục tiêu. Trong đồn đèn vẫn sáng trưng. Bọn giặc la ó chửi thề vọng ra rõ mồn một. Pháo sáng không lúc nào tắt. Thỉnh thoảng, chúng lại bắn vu vơ một tràng đại liên ra các phía. Vu vơ vậy nhưng nhiều lính trinh sát ta đã hy sinh lặng thầm vì những loạt đạn quái ác này. Xong nhiệm vụ quay ra, tôi và Hôi đi sau cùng xóa dấu vết, tắt rừng về căn cứ. Được gần 2 cây số bỗng nghe tiếng nổ chát chúa của mìn Claymo rồi đại liên lia từng tràng dài. Gặp thám báo rồi! Anh Khang nhanh chóng phân công mỗi người một hướng, bảo vệ đồng chí trung đoàn phó cùng tài liệu cho trận đánh sắp tới. Anh ôm súng chạy về phía địch, bắn từng phát một chắc nịch. Theo hướng đạn bay anh phán đoán đội hình địch và ra hiệu cho chúng tôi vòng phía sau hút hỏa lưc địch. Anh vơ hòn đất ném lên phía trước. Những tiếng súng châu lại. Anh lợi dụng một gốc cây lia đạn về phía chúng. Tiếng đạn khựng lại, thưa hơn. Tôi nhìn rõ anh ôm súng trút đạn vào ổ phục kích, vội bám sát hỗ trợ. Bỗng nhiên, tôi thấy anh lảo đảo nhưng súng trong tay vẫn rền rền. Chắc bọn địch đã bị tiêu diệt hoặc bỏ chay. Tôi quay lại, Hội hi sinh tại chỗ. Tôi chạy lại phía anh. Anh bị thương đang nằm trên vũng máu. Nách trái anh rách toang, máu chảy ra ồng ộc. Tôi băng bó cho anh. Chỉ một loáng máu đã thấm đẫm. Biết mình không thể qua khỏi, anh nói nhỏ:

- Để tôi lại đây. Anh em về đi! Bọn chúng quay lại ngay giờ đấy.

Tôi ôm anh trên tay. Máu anh chảy thấm qua lần áo sang cơ thể tôi ấm và thấm ướt. Anh lấy hết sức bảo tôi:

- Trong túi áo… em giữ lấy mang về cho chị!

Vĩnh biệt đồng đội, chúng tôi rút lúc trời sắp sáng. Ra đi 7 người giờ về chỉ còn 5.

Ông dừng lại một lúc lâu cho bớt xúc động rồi lấy ra một gói nhỏ đựng trong chiếc phong bì đã ố vàng:

- Em đã giữ suốt mấy mươi năm nay. Đã về Thái Bình tìm chị và lần theo những địa chỉ được cung cấp nhưng... Mãi đến hôm nay! Chắc do anh khôn thiêng dun dủi, em được gặp lại chị cùng các cháu.

Bà tôi run run mở. Đó là phong thư ông viết cho bà nhưng chưa kịp gửi. Tấm ảnh ông bế bố tôi có bà nội đứng cạnh. Ảnh chụp trước ngày ông lên đường vào Nam. Lúc ấy, bố tôi mới được 4 tháng tuổi. Đằng sau tấm ảnh có ghi dòng chữ: HẬU PHƯƠNG YÊU THƯƠNG! ANH SẼ TRỞ VỀ! Bà tôi khóc nấc lên: - Anh ơi!

Bố mẹ tôi đều nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa. Ông bảo vệ đứng dậy, lặng lẽ đến bên bàn thờ thắp hương vái ông nội tôi:

- Anh ơi! Em có lỗi với anh! Mấy mươi năm nay, rốt cuộc người kết nối cho em gặp chị và các cháu vẫn là anh. Nhờ có tấm ảnh của anh và tấm lòng cháu nội anh. Một cậu bé thông minh, rất yêu quí và trân trọng thế hệ chúng ta, Anh ạ. Ở dưới suối vàng chắc anh vui rồi. Em cầu mong cho anh và các đồng đội được thanh thản siêu thoát.

Đêm khuya lắm rồi cả nhà có lẽ đã chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn ngồi ghi lại những gì ông bảo vệ vừa kể về ông nội. Ngày mai tôi sẽ đọc trước lớp cho các bạn cùng nghe. Bỗng cánh cửa phòng mở ra. Một luồng gió ùa vào mát lạnh. Ông nội với bộ quân phục màu xanh đã bạc màu tươi cười bước vào dang hai tay về phía tôi. Tôi đứng dậy lao ra ôm chầm lấy ông. Ông ôm tôi vào lòng, vuốt mái tóc tôi. Tôi dụi dụi mái đầu vào vòm ngực ấm áp của ông. Tôi nức nở gọi: - Ông ơi! Ông ơi! Sao giờ ông mới về, con nhớ ông lắm!

- Dậy vào giường đi con! Con mơ thấy gì mà cứ ú ớ như gọi ai vậy? - Tiếng mẹ tôi.

Tôi ngồi thẳng dậy ngơ ngác:

- Mẹ ơi! Ông nội đâu rồi? Con vừa thấy ông ôm con mà - Tôi nói trong nước mắt.

Mẹ ôm tôi vào lòng, rưng rưng:

- Con nằm mơ thôi. Ông về với con sao được. Chủ nhật này bố sẽ đưa bà và cả nhà mình vào thắp hương cho ông. Con ngoan và học giỏi, ông sẽ rất vui đấy!

Bài viết liên quan

Xem thêm
Trầm cảm - món quà của năm 2021 | Huệ Nhi
Tác phẩm dự thi Truyện ngắn hay 2022
Xem thêm
“Khi nhà vắng cha” – Truyện ngắn của Hồ Xuân Đà
“Gỗ” đã dậy thì rồi, mụn đã nổi lộ nhô đầy trán, mỗi sáng thức giấc là cơ thể nó đã khác hơn ngày hôm qua quá nhiều. Giọng nói ồ ồ như thể là một thanh niên, lý lẽ dài dòng hơn, luôn có lý do biện hộ cho hành động của mình là đúng, không cần biết giới hạn hiểu biết của mình chỉ mới là bước đầu. Có khi mẹ giận nó tới mức bỏ bữa không ăn cơm, không ra khỏi phòng, nó mới thấy chút hối lỗi, ăn năn, tìm kiếm câu chữ nhắn tin cho vui lòng mẹ.
Xem thêm
Bài học tuổi thơ
Thằng con tôi 11 tuổi, học lớp sáu. Qua mùa thi chuyển cấp, nhân một buổi chiều cho con đi chơi mát, nó kể... Đang hỏi nó về chuyện thi cử, nó chợt hỏi lại tôi:
Xem thêm
Ông Cá Hô
Làng tôi là một cù lao nhỏ nằm giữa sông Hậu, nhỏ đến nỗi chỉ đi dạo một buổi chiều là hết. Người ta gọi nó là Cồn Te, dài cũng được vài ba cây số nhưng bề ngang mỏng dính, đứng bờ bên này nhìn thấy bờ bên kia.
Xem thêm
Hồn của đất
“Tới đây sứ sở lạ lùngChim kêu cũng sợ, cá vùng cũng ghê”
Xem thêm
Em đây, chị ơi!
Ngày thứ 7 đợt giãn cách xã hội đầu tiên của thành phố, cái răng số 36 của Ng bị đau. Những cơn đau âm ỉ về đêm.
Xem thêm
Covid đi qua, tình yêu ở lại
Sài Gòn giãn cách tới lần thứ năm... Thành phố rơi vào trầm cảm bởi những con số mỗi ngày tăng lên đến hàng bốn chữ số, phố như hóa thạch, như đóng băng.
Xem thêm
Truyện hài hước: Giày nào đi cũng vừa
Tôi được tặng quà. Quà tặng lại từ cô bạn học hồi còn học trung học. Quá bất ngờ. Bởi từ cha sanh mẹ đẻ tới giờ, ngoài quà của cha mẹ tặng, tôi luôn là kẻ phải tặng quà.
Xem thêm
Chất ngọc
Ở đất Hào Dương có gã Sầm Hiệu sống nghề cày cuốc, tính tình thẳng thắn nhưng rất thô lỗ, cộc cằn.
Xem thêm
Góc hài hước: Ái tình theo khẩu phần
O. Henry (1862-1910) là nhà văn Mỹ, cây bút sở trưởng vể truyện ngắn, ông đã sáng tác hàng trăm truyện ngắn.
Xem thêm
Vương quốc mộng mơ
Tiểu thuyết “Mộng đế vương” và các truyện ngắn “Khai khẩu”, “Vương quốc mộng mơ”… của Nguyễn Trường từng gây được tiếng vang trên văn đàn
Xem thêm
Vở diễn cho nhà phê bình
Vẫn như mọi khi, nhà phê bình ngồi ở hàng ghế thứ 12 và mở sẵn sổ tay chờ màn mở. Vở kịch bắt đầu. Trên sân khấu có một chiếc bàn.
Xem thêm
Hoa sứ nở trái mùa Truyện ngắn của Nguyễn Đại Duẫn
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) - Cơn sốt vật vã cả tuần nay chưa cắt hẳn, người Đại nóng ran, miệng khô ráp. Đã thế, mới đầu mùa khô mà cái nắng trên đất Lào cứ gay gắt. Ngân ngồi bên, cầm chiếc quạt nan quạt lấy quạt để, nhìn anh trìu mến: “Cố lên anh”. Đại nhìn Ngân trong mơ màng. Khuôn mặt trái xoan, nước da trắng hồng lấm tấm vài nốt tàn nhang với ánh mắt rạng rỡ khi cười không giống lần đầu mới gặp.
Xem thêm
Minh Châu tỏa sáng - Truyện ngắn của Nguyễn Trường
Truyện lịch sử về Huỳnh Công Lý, Phó Tổng trấn Gia Định
Xem thêm
Anh nhớ em muốn chết! - Truyện hài hước của Bích Ngân
Đã là đàn ông, ngoài đàn bà, thứ không thể thiếu, dĩ nhiên là bia rượu. Thiếu chất đưa cay chẳng khác gì cờ không gió, ỉu xìu, thảm hại.
Xem thêm
Chiếc ghế rỗng
Truyện ngắn Nguyễn Thu Hà (Văn nghệ số 12/2021)
Xem thêm
Mồ côi | Truyện ngắn
Tác giả: Lê Hoàng Kha
Xem thêm
Phiên chợ chiều – Truyện ngắn Hồ Xuân Đà
Đã mấy hôm rồi, cứ rao mãi, sắp khàn cả giọng cũng chỉ với câu: “Cá rô phi 30 ngàn/1 kg, cá diêu hồng 50 ngàn/1kg, tép 10 ngàn/1lạng bà con ơi, ghé vô, cân đi, vừa tươi vừa rẻ, nhanh nhanh chị em ơi, có ngay bữa cơm chiều cho gia đình”. Tiếng cô Ba vừa rao, vừa thoăn thoắt cái kéo cắt đầu tép, cho thật gọn gàng để mong người mua hài lòng, về nhà đỡ đi phần nào giai đoạn chuẩn bị làm bếp. Vừa làm cô vừa rao, người mua đến đâu thì cô làm cá đến đó. Tay luôn tay, miệng luôn miệng. Nhìn sang hàng rau cải kế bên, người ta dùng cái loa, thu âm giọng nói của chính họ rao hàng thật tiện lợi.
Xem thêm
Chảy đi sông ơi! | Truyện ngắn Hoàng Phương Nhâm
Không hiểu sao mấy hôm nay tôi cứ cảm thấy bồn chồn, khắc khoải đứng ngồi không yên.
Xem thêm