TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ Cao Tiến Sĩ: Giản dị mà đằm sâu như “Vầng mây ấm”

Thơ Cao Tiến Sĩ: Giản dị mà đằm sâu như “Vầng mây ấm”

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-12 13:32:40
mail facebook google pos stwis
1376 lượt xem

Với “Vầng mây ấm”, người cựu chiến binh Cao Tiến Sĩ mang đến một thế giới thơ bình dị mà đằm sâu, nơi con người sống trọn trong yêu thương, tri ân và khát vọng. Từ miền ký ức chiến tranh đến hơi thở của đời thường, từ nỗi nhớ quê đến ân tình phố núi, thơ ông chạm vào lòng người bằng giọng điệu mộc mạc, chân thật mà nồng nàn.

Ở tuổi đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc sống, ngòi bút Cao Tiến Sĩ vẫn ấm như “vầng mây” của nhân hậu, lan tỏa giữa đời thường bằng niềm tin vào điều thiện, điều đẹp – thứ ánh sáng khiến mỗi vần thơ trở thành một nốt lặng yêu thương trong bản nhạc cuộc đời. Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ rút từ "Vầng mây ấm" là một trong 2 tập thơ vừa xuất bản của ông.


 

Chiều Lâm Viên

 

Chiều Lâm Viên nắng hắt bóng bên thềm

Cây xếp lá nghiêng vào đêm mộng mị

Chim ríu rít hẹn nhau về xây tổ

Ta với ánh đèn rót mật ngọt vào nhau

 

Hoàng hôn vàng le lói để chìm sâu

Mây chộn rộn pha sắc màu nhập nhoạng

Một khoảng trời cùng ta vùi sâu lắng

Tiếng côn trùng gõ nhịp gọi hồn khuya

 

Đôi nhân tình dìu nhau bước chân đi

Nơi hò hẹn biết bao lời thủ thỉ

Đêm trìu mến với bao nhiêu điều ước

Chan chứa tình khép kín một bến mơ

 

Riêng mình ta sẽ dành hết cho thơ

Cho anh cho em cho niềm tin hy vọng

Đêm sẽ qua và bình minh rọi sáng

Nắng sẽ về nhuộm thắm đất Lâm Viên…

 

 

Lính trận

 

Từ trong chiến trận mà ra

Đau thương không thể xoá nhoà em ơi

Những ngày máu chảy đầu rơi

Những người sống sót viết lời tri ân

 

Anh đi khi tuổi thanh xuân

Mẹ giờ nhìn thấy mộ phần tên con

Bao năm mắt mẹ nhoà mòn

Hiến dâng giọt máu cho tròn giang sơn

 

Mẹ giờ sống giữa cô đơn

Bàn thờ hương khói mà hờn chiến tranh

Nước non nhắc mãi tên anh

Có hyi sinh mới đạt thành ước mơ

 

Máu anh nhuộm thắm sắc cờ

Cho quê hương đẹp từng giờ mở mang

Mộ anh hoa trắng nắng vàng

Hãy yên lòng nhé!

Hỡi chàng chiến binh.

 

 

Về thăm lại quê xưa

 

Tôi về tìm sắn phơi khô

Tìm khoai deo cất trong bồ giêng hai

Ổ rơm những lúc rét đài

Cái nghèo ôm chặt đời trai một thời

 

Tôi tìm lại chiếc áo tơi

Che mưa tránh nắng ở nơi quê mùa

Giờ còn thèm cọng môn chua

Kho với cá mái mẹ mua chợ làng

 

Tôi về tìm chú bò vàng

Tìm con trâu bạc dưới hàng phi lao

Tôi tìm ruộng cũ cạnh ao

Bèo hoa dâu thả ngày nào còn xanh

 

Tôi về tìm mái nhà tranh

Trời mưa nước xuống mẹ đành co ro

Cha mất sớm mẹ ai lo

Còn còn đánh giặc ai cho mà về...

 

Tôi về tìm lại sông quê

Đằm mình tắm mát thỏa thuê trưa hè

Đâu rồi những bóng hàng tre

Nhớ con chim khách mà nghe não lòng

 

Tôi về tìm lại dấu chân

Dẫm lên bùn đất những lần trồng gieo

Tôi tìm lại thuở khó nghèo

Quê cha tình mẹ cứ đeo đuổi hoài

 

Viết lên không để nguôi ngoai

Cháu con không phải lạc loài tổ tiên

Quê choa chung một lời nguyền

Khổ đau cam chịu chẳng phiền chi ai

 

Tha phương thì lắm nhân tài

Cờ dgiương ắt sẽ vươn vai với người

Dù cho rong ruổi ngược xuôi

Không làm cái bóng cái đuôi bao giờ.

 

 

Khát

 

Anh khát một bầu trời tự do

Một mặt đất yên bình năm tháng

Anh khát một biển khơi gió lộng

Một vầng trăng soi bóng... Đêm về.

 

Anh khát từng ruộng lúa bờ đê

Có con sông xanh trở mình uốn khúc

Lối nhỏ hiền hòa mái tranh mộc mạc

Và nụ cười luôn tươi rói trên môi

 

Anh khát bến chờ neo chiếc thuyền trôi

Hội tụ điểm pha trộn màu hạnh phúc

Anh khát xóm nghèo và

                      con người trung thực

Khát áo bà ba khát lũy tre làng

 

Bởi anh bỏ làng tìm phố thị thênh thang

Ở nơi đó lấy đồng tiền làm điểm tựa

Họ không biết nhặt cơm rơi từ lúa

Chẳng bao giờ cúi mặt ngó bùn nâu

 

Có lẽ ta quay về nhưng chưa biết bao lâu

Tìm lại giọt mồ hôi đã từng thấm đổ

Ta hôn chót lá sinh sôi

                        nơi khoảnh vườn lộng gió

Làm bạn cùng những con mực con khoang

 

Ta đợi đêm về vẫy bút cùng trăng

Vui cùng gió chắp vần thơ cháy bỏng

Ta đứng dưới vòm cây giữa trưa hè

                                       trốn nắng

Miệng mỉm cười khúc cuối đã tìm ra.
 

CAO TIẾN SĨ

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đi qua xác quả bom - Chùm thơ của Trần Thị Nương
Đi qua xác quả bom / nằm khát gió – đó là cách nhà thơ Trần Thị Nương định nghĩa hành trình sáng tạo của mình.
Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm
Cánh tay thành phố - Chùm thơ Nguyễn Ngân
Mới xa thành phố vài tuần/ Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi/ Sài Gòn tướng mạo phương phi/ Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Xem thêm
Vẻ đẹp không hoàn hảo – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Người làm vườn không hay/ Khi tới nhà nước vơi đi một nửa/ Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa/ Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Xem thêm
Trong lòng có tiếng sóng – Chùm thơ Nguyễn Tấn On
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng/ hòa cùng âm thanh của đất/ sinh sôi nhịp sống dâng đời
Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm