TIN TỨC

Có một Hoa Mai khác lạ trong truyện ngắn

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-12-06 08:11:10
mail facebook google pos stwis
335 lượt xem

Từ thơ đến truyện ngắn, tản văn, tiểu thuyết và cả sáng tác cho thiếu nhi, Hoa Mai (Võ Mai Hoa) xây dựng cho mình một thế giới nghệ thuật riêng – dịu mềm, nữ tính nhưng không ủy mị; lặng lẽ mà sâu lắng. Quê Nam Đàn – Nghệ An, hiện là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Nhà văn TP.HCM, Hoa Mai đã xuất bản hơn mười đầu sách ở nhiều thể loại khác nhau. Bài viết “Có một Hoa Mai khác lạ trong truyện ngắn” của Tống Phước Bảo đăng trên Tạp chí Sông Lam là cái nhìn ấm áp của đồng nghiệp về một gương mặt đang bền bỉ đi tìm bản sắc riêng, lặng lẽ góp tiếng nói nữ tính vào dòng chảy văn xuôi đương đại. Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu bài viết, mời bạn đọc cùng đọc và cảm nhận.

TỐNG PHƯỚC BẢO

1. Tôi hay gọi Hoa Mai là “bà chị chịu chơi”. Thể như trong người bà chị này luôn có một thứ lửa gì đấy bất tận âm ỉ cháy. Hoa Mai có tính bộc trực, khẳng khái kiểu gái Nghệ đi qua bôn ba với thị thành phồn hoa này, được bồi thêm cái tánh hào sảng đậm đà của phương Nam nắng ấm. Thoảng khi hai chị em hay “mắc nói”. Đó là lúc gặp nhau thì ôi thôi huyên thuyên suốt buổi, đến khi về câu chuyện vẫn chưa dứt. Chuyện đời, chuyện đi và chuyện viết. Câu chuyện của hai chị em có lòng vòng năm bảy ngã đường cũng nắm níu nhau lại ở ngay cái ngã rẽ văn chương này.

Nhà thơ Hoa Mai.

2. Hoa Mai đến với văn chương muộn mằn, như đóa quỳnh thức dậy sau những gieo neo dâu bể, lặng lẽ tan hương vào đêm. Thế thôi! Giản đơn của văn chương là rút lòng mình mà kể. Lời kể pha chút đắng đót phận mình, pha chút nổi nênh phận người, thành ra cứ thao thiết tận cùng với câu chữ.

Khởi nguồn từ thơ, Hoa Mai đến gần với người đọc bằng một bản năng viết được ủ ấp từ thiếu thời còn là cô gái đôi mươi mười tám. Nhưng, như hầu hết những đóa quỳnh nở muộn của văn đàn, khi đã bằng an lòng mình thì câu chữ tự khắc tuôn tràn. Thơ Hoa Mai cứ vậy mà chạm đến độc giả. Nhưng Hoa Mai thì chẳng chịu dừng. Nhiều lần ngồi cùng tôi, Hoa Mai vẫn đau đáu với nghiệp viết lách. Những trăn trở làm sao để chạm đến cảm xúc bạn đọc, làm sao để kể lại những câu chuyện mà mình đang chứa chấp trong tâm khảm, làm sao và làm sao? Tôi hay nói cùng chị, cứ viết, cứ trải chữ ra trang viết và tự khắc mỗi câu chữ có một số phận, có một cuộc hành trình đến với độc giả.

3. Nhà thơ Hoa Mai quê ở Nam Đàn, Nghệ An, sinh sống tại TP. Hồ Chí Minh. Dạo gần đây chị hay lui về mái nhà vừa xây dựng ngay trên quê hương để thong dong sống và viết. Ở tuổi hưu, chị chọn văn chương như là sự giãi bày. Đến nay, sau gần 5 năm chị đã có nhiều đầu sách: Người trong giấc mơ (tiểu thuyết), Người đàn bà cưới nỗi buồn (thơ), Khoảng trời của ngoại (thơ thiếu nhi), Quán trọ trần gian (tập truyện ngắn), Duyên (tùy bút), Vọng thiên hà (thơ), Cát (thơ), Trên đôi cánh thời gian (tản văn), Hoa thơm tay bé (thơ thiếu nhi)…

Nếu thơ như sự gói ghém của một người phụ nữ sau dâu bể đường đời thì văn xuôi của Hoa Mai, đặc biệt là truyện ngắn như một sự bày biện ký ức, ở đó chị tha hồ tung tẩy với chữ nghĩa. Khi đọc truyện ngắn của Hoa Mai, tôi háo hức trước những câu chuyện của chị. Bởi, với người phụ nữ đã đi và đã trải; đã đau thương lẫn hạnh phúc; đã khắc khoải cùng thích thú; đã lặng trầm với vinh thăng; trên hết đã dấn thân và bứt thoát cho văn chương thì đáng mong đợi.

Có lẽ, với tập truyện ngắn Quán trọ trần gian, Hoa Mai đã gợi lên trong tôi những suy nghĩ riêng về mảng văn xuôi của “đóa hoa báo Tết” nở muộn mằn này. Mỗi câu chuyện chị mang đến sẽ không giản đơn là chuyện, là đời, là văn mà còn là một vùng trời hồi ức khơi dậy những cảm xúc xưa xa cũ càng. Mang trầm tích ấy ra hong, vừa vặn đủ cho một tập sách ngỏ hầu độc giả, hay cũng là hầu chuyện với chính mình. Lật trang sách cuối, hóa ra trời xanh muôn thuở có gì cũ đâu! Vẹn nguyên một thông điệp nghĩa nhân cho buổi thời hỗn mang này.

Tập truyện ngắn “Quán trọ trần gian”.

4. Đọc tập truyện này dễ nhận thấy Hoa Mai đem chính trải nghiệm trên hành trình sống và đi của chị vào trang viết. Chất “tôi” phủ đầy trong các truyện. “Tôi” của “Giấc mơ thảo nguyên” như soi mình từ một cuộc tao phùng huyễn hoặc. Câu chuyện miên man với lối viết trần thuật một cách dung dị. Người đọc như cùng nhân vật đi suốt cuộc hành trình qua miền tâm linh. Hòa vào giấc mơ. Và cuối cùng hạnh ngộ một điều giản đơn: “Trần gian như quán trọ, người đời nương náu đây thôi”. Còn “tôi” trong “Chuyến xe ban mai” khiến độc giả mơ màng theo một chuyện tình chớm nở, hãy còn e ấp như sương sớm của Đà Lạt. Chuyện tình dắt người đọc đi qua những cung đèo, những triền dốc, những mùa hoa muộn mằn. Những tưởng cái kết sẽ là một cuộc kết ngẫu đầy thi vị, ấy vậy mà, nữ sĩ này lại khéo léo lái độc giả đi qua một ngã rẽ. Cuộc tình đẹp như sương sớm nên cũng dễ tan như sương sớm. Ảo ảnh vọng vang như tiếng chuông chùa. Có chăng còn lại chính là một niềm yêu vừa được nhen nhóm lên. Yêu và được yêu, muôn đời luôn là niềm mong mỏi của con người. Thực và mơ, đan xen vào để câu chuyện của Hoa Mai thêm phần ám ảnh người đọc. Nhưng, càng thấy ám ảnh lại càng nhớ da diết.

Hay “tôi” trong “Thấy mình là cỏ” chuyển thành “nàng”. Cô gái văn phòng xoay vần vào công việc và mái nhà nhợt nhạt niềm hạnh phúc. Cô gái ấy, thể hiện cái “tôi” qua những tự thán khá hay: “Giống như loài cỏ dưới gầm giày. Nó không chết dù người ta khiến nó nhàu nát. Nó im lặng dù nó có ngôn ngữ. Cỏ cũng có ngôn ngữ và tiếng nói. Nàng tin thế vì từ lâu rồi nàng vẫn nghĩ mình là một loài cỏ chưa được thượng đế hay chúa tể muôn loài đặt tên. Nếu cỏ ấy có hoa, nàng tin hoa sẽ màu tím. Nếu cỏ ấy thơm, nàng thích mùi xạ hương. Nếu cỏ ấy biết khóc, thì lệ cỏ là giọt sương đêm tinh khiết dù bụi bặm trần ai nhuốm phủ thân nàng.” Cá nhân tôi cảm nhận để viết những dòng văn này, có lẽ đó chính là lời cất lên từ trái tim của Hoa Mai, lời rất thực, nén rất sâu và đọc rất thấu. Với một người sáng tác, đôi khi chính mình bị dẫn dắt vào không gian mê đắm mà mình đã vẽ ra. Thể như mình lạc vào sâu thẳm nội tại của mình, từ bản ngã, câu chữ cứ như nhập đồng mà tuôn ra. Dẫu tôi tin, khi đọc lại, chẳng mấy ai tỏ tường vì sao mình lại viết được như vậy.

Phảng phất nỗi buồn rất đàn bà trong hầu hết các truyện ngắn, có lẽ đó chính là những thăng trầm mà nữ sĩ đã đi qua, đã nhìn thấy, hay chạm thấu. Hoa Mai viết về khát khao yêu thương rất thực. Không chỉ là bày biện trên chữ, mà đó còn là một sự vọng ước. Và tôi tin rất nhiều phụ nữ luôn mong muốn như thế: Hạnh phúc. Thứ hạnh phúc giản đơn về mái ấm gia đình rộn ràng nếp tẻ và sum vầy cha mẹ. Thứ hạnh phúc được thành đạt trong sự nghiệp với thực tài được công nhận. Thứ hạnh phúc bình yên trong tận cùng của cô đơn độc bước. Hạnh phúc luôn là hành trình, mà không ai khác, chính chúng ta phải tự tạo ra.

Tập truyện như một cuộc bày tỏ tấc lòng của nữ sĩ với niềm yêu, với sự đời và với nỗi mình. Còn nhiều lắm những câu chuyện mà tôi tin, độc giả sẽ bị quyến dụ một cách mê mẩn như: Trà nguội, Vọng phu, Những tháng ngày vô ưu, Hẹn với Trương Chi (Truyện ngắn đã đoạt giải thưởng trong cuộc thi Truyện ngắn hay 2022-2023 của Quán Chiêu Văn), Những vì sao lung linh (Truyện ngắn đã được chọn đăng trên Văn nghệ Công An – một truyện ngắn viết về mùa dịch Covid rất hay) …

5. Tôi nói bà chị này chịu chơi, bởi đã quyết điều gì thì luôn làm đến tận cùng. Có lần đi thiện nguyện mà cái chân thì bó bột trắng xóa, ấy vậy vẫn hăng hái đi đến các bản làng đồi núi trắc trở. Hay như cái lần hai chị em đi xứ Nghệ trao tặng sách cho các thư viện. Bà chị xông pha đến các điểm trường, thời gian và mật độ khá dày. Có ngày đi 3 điểm trường khác nhau, khá xa, và thông qua 2 tỉnh là Nghệ An và Hà Tĩnh. Ấy thế mà mới sáng sớm đã thấy bà chị có mặt sẵn ở sảnh khách sạn chờ đội hình để chinh chiến tiếp. Gân và máu đến thế thì tôi phục quá chừng. Tưởng vậy thôi chứ vừa về lại thấy bà chị gom góp tiền tặng một bệnh viện ở Nghệ An cái tivi, cho người bệnh có cái mà coi giải trí. Tôi thì nói vui, bà chị này chắc “giời đày” rồi. Tầm tuổi chị, gia đình con cháu hiếu thảo, nghỉ ngơi hưởng thụ thì cũng chẳng ai nói gì. Vậy đó, mà chọn những chuyến đi và chọn lấy nghiệp viết. Toàn những thứ đòi hỏi sự tận hiến của tiền tài lẫn tâm sức.

Nhưng, khi tôi đóng trang văn cuối cùng của tập truyện này, một đêm Sài Gòn dịu mát, tôi nghĩ chính phù du kiếp đời này chẳng thể nào giữ chân đi và máu viết của chị được. Bởi, với Hoa Mai, cõi tạm của tha nhân chỉ là quán trọ, trần gian thì ngàn chuyện kể hoài chẳng hết. Vậy nên, Hoa Mai cứ viết, niềm thao thiết này, dành cho độc giả.

Nguồn: Tạp chí Sông Lam.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một ngọn nến giữa vô thường – Đọc thơ Nguyên Bình
Trong thơ Việt, lục bát giống như một dòng sông lâu đời. Nó chảy qua ca dao, qua Truyện Kiều, qua bao nhiêu thế hệ thi sĩ. Có người tìm cách đổi mới nó. Có người trở về cội nguồn của nó. Nhưng hiếm ai có thể vừa ở trong truyền thống, vừa giữ được một giọng riêng.
Xem thêm
Cuồng yêu và đau trong những giấc ru tình của tác giả Đoàn Thị Diễm Thuyên
Đến gần cuối tập thơ tôi đã bị cuốn theo dòng chảy yêu thương trào dâng của tác giả. Mỗi bài thơ là lời nhắn gửi, và tôi cũng vô cùng ngạc nhiên, thán phục trước sự dạt dào, trước những tưởng tượng và bao nhiêu điều xung quanh cuộc sống đã được chị đem vào để nhào nặn hết thảy cho tình yêu cháy bỏng, để tro tàn hết những khát khao.
Xem thêm
Lê Văn Trung - Tiếng thơ của một đời du tử
Trong thế giới ấy, con người hiện lên như một kẻ du tử, mang theo nỗi nhớ quê nhà, mang theo những vết thương của thời gian, và đôi khi mang theo cả sự hoài nghi về chính ý nghĩa của thơ ca. Nhưng chính trong sự hoài nghi ấy, thơ lại trở thành nơi lưu giữ những dấu vết mong manh nhất của đời sống.
Xem thêm
Trắng đen đâu dễ dò tìm
Mật ngữ trắng đen – ngay từ nhan đề đã gợi một hành trình đi tìm những ranh giới mong manh giữa đục và trong, giữa thực và ảo của đời sống.
Xem thêm
Nơi trăng không hắt bóng, câu chuyện về ánh sáng và bóng tối trong mỗi con người
Có những cuốn tiểu thuyết bước vào đời sống văn học như một sự kiện. Nhưng cũng có những cuốn sách xuất hiện lặng lẽ hơn, gần như âm thầm, để rồi sau vài trang đầu người đọc nhận ra mình đang bước vào một vùng ánh sáng khác của văn chương. Nơi trăng không hắt bóng thuộc về loại hiếm hoi đó.
Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn và chuyện nghề
Nói về nghề, nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn, tính đến nay có hơn năm mươi năm cầm bút. Năm mươi năm là nửa thế kỷ so với trước đây đời người đã là dài, nhưng trong xã hội hiện đại chất lượng sống tốt hơn, cao hơn, tuổi thọ con người cũng tăng lên đáng kể, dù vậy sự nghiệp văn chương ở độ ấy cũng là đỉnh. Trong bài viết này tôi chỉ xin lấy cái mốc thời gian từ năm 1975 trở lại đây cho dễ nhớ, khi ông vào sinh sống làm việc tại Sài Gòn, nghiệp viết văn mới bắt đầu nở rộ.
Xem thêm
Tuyển tập “Viết về Mẹ” và những nỗi niềm yêu thương thành kính
Nhân dịp Xuân Bính Ngọ 2026, Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh phát hành tuyển tập Viết về Mẹ gồm 104 bài thơ và 47 bài văn xuôi của nhiều tác giả.
Xem thêm
“Nghìn nghi lễ tình” của Nhật Chiêu: Ban sơ người đã thương rồi
Đọc Nghìn nghi lễ tình, có lúc người ta có cảm giác như Nhật Chiêu không chỉ làm thơ mà còn đang lắng nghe tiếng Việt tự cất lên, từ “lời Tiên Dung” đến “tiếng khóc Kiều”, từ thiền thi thời Trần đến thơ Nguyễn Trãi và Nguyễn Du, tất cả như cùng hội tụ trong một dòng chảy mà nhà thơ gọi là “tiếng nước”.
Xem thêm
Giữa thế giới chạy bằng thuật toán, thơ vẫn đi bằng trái tim
Khi thế giới ồn ào, thơ lắng lại. Khi thế giới phẳng, thơ tạo thêm độ sâu. Khi người ta mải miết đo lường giá trị bằng lượt xem, bằng lượng like, thơ âm thầm giữ lại sự sang trọng của những điều chỉ đo được bằng nhịp tim.
Xem thêm
Niềm tin nẩy mầm
Nhà thơ Nông Thị Ngọc Hoà là người dân tộc Tày, “và chính nền tảng văn hóa dân tộc đã nuôi dưỡng tiếng nói nghệ thuật riêng biệt trong sáng tác của chị, phản ánh sâu sắc đời sống, phong tục, cảnh quan và tâm thức của cộng đồng các dân tộc thiểu số Việt Nam”.
Xem thêm
Một mùa hè dưới bóng cây
Tôi quen nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế đã lâu và luôn cảm phục anh vì sức viết sáng tạo, sớm định hình phong cách riêng. Đã từ lâu tôi từng ấp ủ dự định viết một cái gì đó nhưng hình như chưa đủ duyên với các tác phẩm của anh; Khi đang hào hứng viết về bút ký Dặm ngàn hương cốm mẹ thì bị bỏ dở do nhiều sự vụ xen vào trong quá trình công tác, những hai lần bỏ dở và đến nay chưa hoàn thành.
Xem thêm
Tôi lại thở dài ngó xa xăm
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, bài thơ Tôi lại thở dài ngó xa xăm của Đặng Xuân Xuyến hiện lên như một nốt trầm mặc, đầy ám ảnh về thân phận và sự lỡ dở của tình yêu. Bằng một bút pháp cổ điển kết hợp với cái nhìn hiện thực đầy xót xa, Đặng Xuân Xuyến không chỉ kể lại một câu chuyện tình buồn mà còn dệt nên một bức tranh tâm trạng, nơi thời gian và không gian không còn là thực thể vật lý mà trở thành những lớp lang của bi kịch nhân sinh.
Xem thêm
Chế Lan Viên - Hàn Mặc Tử, đôi tri kỷ thơ hiếm có
Chế Lan Viên và Hàn Mặc Tử là hai nhà thơ lớn người Quảng Trị. Cả hai đều phát lộ tài thơ từ rất sớm. Hàn Mặc Tử làm thơ từ năm 14 tuổi, xuất bản tập thơ “Gái quê” năm 1936, tập thơ được in duy nhất khi ông còn sống. Chế Lan Viên có thơ đăng báo lúc 15 tuổi, xuất bản tập thơ “Điêu tàn” năm 1937, lúc 17 tuổi. Cả hai đều có những tìm tòi, cách tân mới lạ cho thơ Việt Nam hiện đại. Điểm tương đồng này khiến cả hai sớm đến với nhau, trở thành đôi tri kỷ thơ hiếm có.
Xem thêm
Nấm mộ nở hoa từ lòng trắc ẩn
Kết thúc bài thơ không phải là cái chết, mà là sự tái sinh. Mùa đông thường gợi sự tàn phai, nhưng ở đây, mùa đông lại là lúc hoa cúc bừng nắng. Nấm mộ của bà lão vô gia cư đã trở thành một đốm lửa ấm áp giữa cánh đồng, một biểu tượng vĩnh hằng của lòng tốt.
Xem thêm
Triết lý nhân sinh trong tập thơ “Nghe mùa thay lá” của Hoàng Thân
Nhà xuất bản Hội Nhà văn vừa ra mắt tập thơ “Nghe mùa thay lá” của nhà thơ, bác sĩ Hoàng Thân (Trịnh Quang Thân), Hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi, Bác sĩ CK II Nội tim mạch, đúng vào dịp kỷ niệm 71 năm Ngày Thầy thuốc Việt Nam (27/2/2026). Tập thơ là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm về thời gian, ký ức và thân phận con người trong dòng chảy biến thiên của đời sống.
Xem thêm
Những con chữ đối thoại của Trương Văn Dân
Đọc những trang viết của Trương Văn Dân, cảm giác như được nghe cuộc đối thoại bất tận của nhà văn với con người và cuộc đời này. Đối thoại là khát vọng được sẻ chia, được thấu hiểu; đồng thời, đó còn là khát vọng tự vấn, tự nhìn lại chính mình của người viết. Từ đối thoại, những ngổn ngang của đời sống, những day dứt của lòng người được mở ra… hun hút cảm xúc nhưng có khi khô khốc “như viên sỏi rơi vào lòng giếng cạn”. Chúng ta đang ở đâu? Chúng ta đã làm gì chính mình? Chúng ta sẽ trở nên thế nào? Chúng ta để lại gì cho mai sau?... Những trăn trở đó uốn vặn trong từng con chữ với vô số câu hỏi khó bề giải đáp. Đó chính là tâm tình, tâm tưởng của Trương Văn Dân gửi gắm với đời.
Xem thêm
Khi lương tri không thể ngủ yên trước thiên nhiên
“Thơ mất ngủ”, bài thơ của TS, nhà thơ, nhạc sĩ Ngọc Lê Ninh, không đến như một tác phẩm mang tính thời sự nhất thời, mà như một nỗi niềm đã được ấp ủ âm thầm suốt nhiều năm, nay trở lại với sức nặng của một lời cảnh tỉnh.
Xem thêm
Thông điệp của nhà văn Vũ Quốc Khánh qua tiểu thuyết Seo Sơn
Quyền lực nếu được trao cho những người có đức có tài sẽ tạo lập nên biết bao điều tốt đẹp. Ngược lại nó lọt vào tay kẻ xấu, thì sẽ gây ra biết bao tội ác và thảm hoạ cho con người.
Xem thêm