TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ của các nhà báo (chùm 1)

Thơ của các nhà báo (chùm 1)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-06-18 12:24:50
mail facebook google pos stwis
2428 lượt xem

Nhân kỷ niệm 98 năm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu một số chùm thơ của các nhà thơ – nhà báo là hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.

 

TRẦN THẾ TUYỂN

Long Khốt nồng nàn

 

Không ai khoác lên vòng nguyệt quế

Mà hương thơm cứ ngát dâng đầy

Dòng Long Khốt trăm năm chảy mãi

Đồng đội ơi, đang nằm đâu đây?

 

Đêm Hoa đăng như cây cầu kết nối

Người thiên thu và người hôm nay

Thân ngã xuống thành đất đai Tổ quốc

 

Hồn bay lên, linh khí mãi tỏa bay.

Không ai khoác lên vòng nguyệt quế

Trận địa xưa vẫn nồng ấm men say

Bến sông này phân đội nào mở cửa

Áo lính phơi nhuộm đỏ cánh Phượng bay.

 

Tôi trở về trận địa xưa Long Khốt

Đêm biên cương nghe trời đất chuyển xoay

Vẫn còn mãi một thời đánh chốt

Đồng đội tôi nằm lại nơi này.

 

Không ai khoác lên vòng nguyệt quế

Mà dòng sông Long Khốt hương đầy

Lục Bình ơi hãy trôi nhè nhẹ

Đồng đội tôi, giấc ngủ đang say!

 

Tạ lỗi mẫu thân

Tặng Ba T

 

Con đâu có muốn bão giông

Cuộc đời lắm khúc như sông làng mình.

Thương người nên phải lụy tình

Có khi vướng bận, phải sinh lụy đời.

 

Để mẹ lo đứng, lo ngồi

Thương con khổ mãi, mãi rồi, chẳng qua.

Cũng vì trái tim bao la

Muốn chia sẻ hết kẻ xa, người gần

 

Để cho lá rụng đầy sân

Gió heo may chẳng dừng chân nổi niềm.

Con xin tạ lỗi mẹ hiền

Bạc thêm mái tóc Bà Tiên giáng trần.

 

Con như đứa trẻ, khoảnh sân

Để nghe mẹ gọi, níu chân phập phồng.

Cúi đầu tạ lỗi mẫu thân

Con xin quỳ gối, góc sân chịu đòn.

 

PN THƯỜNG ĐOAN


Đếm cát

 

Người đàn bà ngồi vọc sóng đêm

bóng chồng vào tĩnh lặng

đêm chồng vào đen thẳm

từng ngụm cát đầy vơi run rẩy

cô đơn vỗ đá dưới chân

 

Hạt khuyết cong là nỗi nhớ tràn đêm

hạt long lanh là môi thời hạnh phúc

hạt vùi sau mặt trời là khát vọng cháy rực

hư thực một đời nhảy múa giữa bàn tay

 

Hạt nâu tròn là lời hứa trăm năm

hạt trắng mỏng là lời yêu lấy lại

hạt xanh rêu là trái tim rồ dại

tin lời gió thoảng đêm xưa...

 

Người đàn bà ngồi vọc sóng đêm khuya

uống lạnh đơn độc

nghe cát hát trong ngàn âm sóng

nghe tiếng ốc của loài ốc mượn hồn...

và trăm nhánh rong nâu

 

Những vốc cát tràn tay rồi rơi lại biển sâu

hạt nồng ấm cuối cùng chìm mất

chỉ còn lại mành trăng và bọt sóng

xô vào mặn ngọt

phù du...

 

Em và đêm

 

Em vẫn ở nơi này

căn phòng bốn mùa gió lộng

dãy hành lang heo hút đợi anh về

 

Chiếc gối dài trở trăn thao thức

chiếc gối nằm tấm tức khóc trong mê

 

Không tiếng muỗi vo ve

không tiếng thạch sùng tặc lưỡi

đêm trống vắng hãi hùng

 

Chỉ có tiếng đồng hồ

tích tắc...

và ánh đèn đường mờ ảo rọi mông lung

 

Chiếc giường rộng cố tình phơi da thịt

em thu mình một góc nuốt xót xa

kéo chăn che đậy nỗi buồn

 

Chúa trên tường giơ cao thánh giá

hăm dọa

thêm một lần

sẽ kết tội Eva.

 

 

DƯƠNG TRỌNG DẬT


Cổ tích thời nay

Tặng Thu Uyên và đồng nghiệp Báo Thanh Niên

 

Đêm bỗng nhoà đi

Nghẹn cả sóng truyền hình

Bất ngờ nắm tay, bất ngờ nước mắt

Những cuộc kiếm tìm nửa vòng trái đất

Những linh hồn mồ côi

 

Sợi chỉ xanh mong manh nối được

mấy phần đời?

Đất nước mấy chục năm

chiến tranh

Bao nỗi đau ly tán

Không hẹn hò chia tay

Không câu ca giã bạn

Lưu lạc tha phương kiếm sống

bốn phương trời

 

Vô vọng những cuộc kiếm tìm

Thương bèo dạt mây trôi

Em bảo như chưa hề có cuộc chia ly

Nhưng nỗi đau là có thực

Đất chẳng khát đâu

Lỗi là tại cuộc đời nhiều nước mắt

Câu cổ tích thời nay "Vừng ơi! mở ra"

Thành chuyện thật giữa cuộc đời

 

Ai thổi vào giấc mơ cái khát vọng con người?

Đêm dịu lại nỗi đau của đất

Nhưng giá đừng có những cuộc chia ly

Giá mà đừng nước mắt

Tôi ngồi lặng bên màn ảnh truyền hình và thầm ước

Giá như...

 

Lời ru cuối đất

 

Thương câu hát anh tìm về cuối đất

Con sáo sang sông

Con sáo bay rồi

Cơn gió chướng mịt mù châu thổ

Trưa bồn chồn hoa tím lục bình trôi

 

Cắm sào đợi ai?

Sông bên lở bên bồi

Tiếng chim vịt kêu chiều trên trảng vắng

Bông điên điển rực vàng gió nắng

Con nước ròng

Nghiêng ngã lá Tràm rơi

 

Da diết câu ca

Cho gan ruột rối bời

Gió đưa cây cải về trời

Mình rau răm ở lại

Bướm vàng đậu trái mù u

Ðau một thời con gái

Thương ai chiều chiều ra đứng lầu Tây

 

Song lan gõ cuối trời

Nỗi nhớ cứ quắt quay

Hàng dừa nước giữa hoàng hôn xõa tóc

Lấp lánh vó ngựa ô

Rổn rảng khua khớp bạc

Vị phù sa nồng nàn

Hư ảo dáng Người đi

 

Bất chợt chiều vàng

Bất chợt chia ly

Câu vọng cổ níu lòng ở lại

Vấn vít nhịp chèo khua thôi gió đừng thổi mãi

Bâng khuâng tiếng giao mùa

Biển chất ngất lời ru

 

LÊ MINH QUỐC


Áo trắng

 

Ngôi nhà tôi nằm trong hẻm nhỏ

Trẻ thơ cười ầm ĩ bóng trăng tan

Hiên nhà phất phơ vài đoá cúc vàng

Tôi ngồi làm thơ, ngồi chơi cờ tướng

 

Buổi chiều em về trong bóng nắng

Môi son dè dẻn nụ cười

Hẻm nhỏ nhưng lòng không chật hẹp

Khi còn hào phóng tuổi hai mươi

 

Em nhỏ nhắn như chùm hoa cúc trắng

Nở ngát hồn tôi những sớm mai

Áo trắng chờ em đi qua ngõ

Ngập ngừng thư mỏng nép trong tay

 

Thơ tôi viết từ ngôi nhà hẻm nhỏ

Sẽ hoá thành bươm bướm thơ ngây

Cho em giữ gìn trong nhật kí

Bẽn lẽn nằm bên vở chép bài

 

Đừng trách tôi chiều nay dại dột

Đợi em về trao tặng một chùm hoa

Em không nhận để tôi ngơ ngác đứng

Hương không bay cuống quýt mãi hiên nhà

 

Tôi rất sợ ngày mai em e ngại

Sẽ không về qua hẻm nhỏ! Trời ơi

Áo trắng em vẫn còn xao xuyến mãi

Tôi biết tìm đâu khi đứng giữa cuộc đời?

 

Định nghĩa về đất nước

 

đất nước

có thể đó là một chú dế mèn

gọi mùa thu về chập chờn ngoài cửa lớp

là trái bồ kết để em gội tóc

thơm hoài trong hơi thở buổi tự tình

có thể là một sáng bình minh

chú gà gáy chùng chình trong gió sớm

đường đi học có cu cườm và bướm

cũng bay theo ấm áp mặt trời lên

đất nước là cây cỏ không tên

những Vô Danh đối đầu cùng giông bão

chân lấm tay bùn làm ra lúa gạo

là đêm trăng bên cái giếng đầu làng

em khua gầu làm vỡ ánh trăng tan

năm ấy tôi mới vừa mười bày tuổi

sáng đầu thu trước sân nhà rụng đầy hoa bưởi

tôi đưa tay hứng lấy mối tình đầu

 

đất nước là hình ảnh con trâu

đi trước cái cày, trước cha, trước mẹ

là bài đồng dao con chim se sẻ

nó đẻ mái tranh, tôi ném hòn sành

là con Rồng cháu Tiên, là gương vỡ lại lành

là thần thoại nhổ tre mà đuổi giặc

năm kháng chiến cha tôi cầm tầm vông nhọn hoắt

đánh giặc một đời chưa hết tuổi con trai

đất nước là hình ảnh cái cối, cái chày

"đêm khuya giã gạo có mày có tao"

hằng ngày mẹ tôi bỏm bẻm nhai trầu

thường bắt đầu từ câu "ngày xưa ngày xửa..."

em lớn lên có ước mơ trở thành công chúa

giống hệt cô tấm trong trái thị vàng?

còn tôi khi mùa thu thổi gió heo mây sang

tỏ tình nhờ hoa ngâu, hoa lý

 

đất nước là sự tích trầu cau chung thuỷ

là truyện Trạng Quỳnh, Xiên Bột của nhân dân

không sống chung với bạo chúa nịnh thần

kiến nghĩa bất vi vô dõng giả

có khi giữa sương mù xứ lạ

tuyết bay buốt theo thân phận dặm trường

đất nước là bìa thư với hình ảnh thân thương

có địa danh Mỏ Cày, Cần Thơ, Đà Nẵng...

đất nước là con tem với tình nghĩa sâu nặng

thầm nhắc người đi đừng quên cội quên nguồn

đất nước quanh tôi với tất cả bình thường

là bún bò Huế, là tô mì Quảng...

là phố, là cá lóc canh chua hoặc trái xoài, trái nhãn...

cưu mang tôi khôn lớn từng ngày

đất nước là hình ảnh khẩu súng quàng vai

đứng trang nghiêm trước sơn hà xã tắc

là câu đánh vần lúc bắt đầu đi học

là ngôi trường làng mái ngói rêu phong

 

sáng hôm nay chim sáo đã xổ lồng

một miếng trầu cau cũng nên duyên nợ

đất nước là tình chồng, nghĩa vợ

muối mặn gừng cay, tối lửa tắt đèn

là tháp mười đẹp nhất hoa sen

là sông, là suôí, là rừng, là phố

là tất cả những gí tôi đang có

từ Nam Quan đến Mũi Cà Mau

Đất Nước còn tồn tại đến ngàn sau…

 

PHÙNG HIỆU


Ngõ thời gian

 

Em có về nhặt lại tuổi thơ

Hứng giọt thời gian

Rót vào trang vở

Thuở tim mình chớm len miền nhớ

Mong manh...

Những ảo ảnh mơ hồ

 

Em có về qua lối thu xưa?

Nhặt xác lá cuối mùa run rẩy gọi

Vạt nắng chiều rưng rưng thầm hỏi

Kỷ niệm ơi!

Chìm khuất phương nào?

 

Lối em về tháng chạp có còn không?

Cơn gió lạnh mùa này

Bất chợt!

Anh đối diện lòng mình xa xót...

Ngõ thời gian...

Lặng lẽ

Riêng mình!

 

Mảnh trăng quê

 

Em ngồi nhặt mảnh trăng quê

Gió len qua sợi tóc thề ngày xưa…

Cái thời mắt liếc đong đưa

Cái thời hai buổi sớm trưa thẹn thò

 

Thuở còn bữa đói, bữa no

Vẫn say sưa dệt câu hò đam mê

Mười năm rách tướp câu thề

Thời gian lặng lẽ nghiêng về phía tôi

 

Ngày xa quê ngót đôi mươi

Đêm mơ Định Quán tiếng cười ngây thơ

Phương Nam sợi khói giăng mờ

Ta như lạc mất bến bờ tương lai

 

Tình quê đeo lệch một vai

Mở trang ký ức ngắm ngày chiêm bao

Chạm tay vào thuở khát khao

Chợt nghe kỷ niệm hôm nào thoảng qua …

 

Sương khua lành lạnh La Ngà

Trăng chênh chếch ngả - Đêm là đà nghiêng…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm