TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ của các nhà báo (chùm 3)

Thơ của các nhà báo (chùm 3)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-06-18 15:03:52
mail facebook google pos stwis
1270 lượt xem

Nhân kỷ niệm 98 năm ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu một số chùm thơ của các nhà thơ – nhà báo. Sau đây là chùm thứ 3 với 5 nhà báo đồng thời là hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh.

 

TRƯƠNG NAM HƯƠNG

 

Cà phê ban mai

Tặng con gái Thiên Thanh

 

Buổi sáng tiếng con reo trong nắng nõn

Nắng ngọt ngào thời ba hai mươi

Cà phê nhé ba, có cả bạn trai con nữa!

Gió theo ba mát rượi đến nơi mời

 

Ba gặp mẹ trong con ngày rất trẻ

Hoa cúc ơi, hoa cúc dịu dàng

Tay con khuấy hương cà phê ngát nhẹ

Ba lặng ngồi nghe ký ức ngân vang

 

Ba mươi năm sau

Lại có một chàng trai mang lòng ba sớm ấy

Đặt những câu thơ lên môi

Đặt cả đất trời lên ngực

Hoa cúc ơi, hoa cúc thật vàng

Khi mắt lá xanh đằm mắt lá

Nắng khẽ dìu cho những ngón tay đan

 

Những giọt ban mai hẹn hò trong đáy cốc

Ba chứng nhân hai ánh mắt thiên thần!

 

Nhặt tuổi mình

 

Anh về nhặt tuổi mình xưa

Bốn mươi năm đủ gói vừa nhớ quên

Đền đài rêu phủ xanh tên

Em hây hẩy muốt mùa sen nguyệt cầm

 

Ngự Bình thông biếc từ tâm

Sông Hương thẳm nhắc ta cầm tay nhau

Thời gian lệch gió trên đầu

Sớm nay sợi tóc chuyển màu sang trưa

 

Cau vườn Vĩ Dạ sau mưa

Nhớ Hàn Mặc Tử nắng vừa qua đây

Tương tư lá trúc nghiêng gầy

Giờ che ngang mặt tháng ngày trái xoan

 

Lặng vào tiếng dạ hiền ngoan

Muốn hôn nắng Huế

gặp toàn Huế mưa!

 

 

TRƯƠNG GIA HÒA


Chiêm bao

 

chiêm bao mang đến những ngón tay đau

vắt từ đêm này qua đêm khác

vắt từ cơn mơ đầm lầy lên trên những cánh chuồn mỏng mảnh

vết đau in lên áo anh màu hốt hoảng lặng im

đời buồn mang đến những ngón tay đau

chúng đau từ bàn phím cơ quan chạy dài sóng lưng em ngập nắng  

từ trùng trùng miền quê xa vắng, ập vào môi anh cơn nín thở của đêm

khi anh nhắm mắt

những ngón tay đau ngồi kể chuyện tình

chuyện tình nào không đau không tình cờ hạnh ngộ

rồi bàng hoàng một sáng ngày ngợp gió

tình bay theo một câu nói vô tình

anh úp mặt trên những ngón tay đau

nghe mạch máu réo ca mùa mở hội

em trong anh trong bất trắc cuộc đời

chiêm bao rút về nỗi đau

đời buồn rút về nỗi đau để lại những vết hằn dao cứa

tâm trạng nào cũng in dấu vào đêm, vào ngày, vào sóng lưng, vào cánh chuồn cong gió

và trên những ngón tay đã biến thành ngọn lửa

Giống như em…

 

Đà lạt là một ấm lạnh quê hương

 

Hoa bên đường và hoa trong khuôn viên

Đã nhắc tôi về mọi lẽ vô thường

Bệnh viện nào cũng có nhà tang lễ

Và lằn ranh có thể chỉ là hương.

 

Đà Lạt là một ấm lạnh quê hương

Thì mãi mãi khối tình thân ray rứt

Là nỗi nhớ, nỗi ân cần chờ đợi

Bóng mẹ già thấp thoáng dưới hàng thông

 

Đà Lạt là buổi sáng của hư không

Ôm vào lòng những vết gai cào xước

Ba tôi đứng từ muôn ngàn năm trước

Ngoáy lại nhìn là bóng mát chở che

 

Tôi cứ nghĩ lần này là quay xe

Là chạy đi rồi không còn chi nữa

Nhưng cả khi mới còn trong suy nghĩ

Đã nghe đau từng nhánh nhỏ lòng mình.

 

Đà Lạt bây giờ Đà Lạt bình minh

Tôi còn yêu như ban sơ đã quý

Đã máu thịt thì thấm sâu máu thịt

Và dã quỳ luôn rực rỡ hàng năm.

 

Đà Lạt mơ màng hay có xa xăm

Vẫn vẹn nguyên thứ tình không thể dứt

Hoa bên đường hay là trong ký ức

Phải đẹp hoài đẹp nốt quãng đời sau.

 

 

PHƯƠNG HUYỀN

 

Mùa yêu

 

Đà Lạt đang vào mùa yêu anh biết không?

Bạt ngàn hoa vàng miền cao nguyên bung nở.

Đà Lạt đợi anh về như em khao khát nhớ

Riêng anh...

 

Đà Lạt đợi anh về trong cơn gió mong manh

Để em nép vào anh thôi so vai vì lạnh

Để tìm môi nhau sau mưa đêm vừa tạnh

Say...

 

Đà Lạt nhớ anh nhiều anh có hay

Gió vẫn xanh như lời thông thì thầm hát

Nhà gỗ đồi cao tỏa hương ngào ngạt

Có phải hương yêu trên luống đất vừa ươm?

 

Đà Lạt đợi anh về nhóm lại những yêu thương

Để mùa cũ qua đi gói mùa yêu thành kỷ niệm

Để cùng nắm tay nhau đủ tin yêu bước tiếp

Để ngày yêu ta thức dậy bên mình.
 


Nỗi nhớ tháng Ba

 

Sài Gòn

Em đi dọc chiều

Ngược gió

Nắng phủ đầy trên tóc

Hanh hao

Nắng phủ đầy bằng ánh mắt

Chênh chao

Cứ ngỡ mình đi lạc

 

Sài Gòn

Em đi ngược chiều

Bạt gió

Lặng đếm từng bước chân

Lặng nhẩm từng con phố xa gần

Vẫn chỉ nghe tim mình thổn thức

Nỗi nhớ Cao Nguyên ứa nghẹn nơi lồng ngực

Thương

Mùa tháng ba về

 

Thương

Mùa tháng ba về

 

Thèm được cùng anh qua những đam mê

Đêm tháng ba Cao Nguyên đầy gió

Em nép vào anh mong manh như cỏ

Nụ hôn tan chảy vào đêm

Nụ hôn chất ngất môi mềm

Lãng quên những tháng ngày đã mất

Lãng quên những nỗi đau có thật

Chỉ còn lại mình và nỗi nhớ tháng ba!

 

 

MINH ĐAN

 

Phơi

 

Đời choàng giông

Bão lên vách

Em ngoan cường phơi

Ngọc thách gió sương

 

Mùa chưa xa

Lơ thơ

Cuồng

Hoa rụng rụng

Rêu phong tường

Đìu hiu

 

Uống sao cho hết

Những chiều

Tròn tròn khuyết khuyết

Liêu xiêu

Trăng gầy

 

Đã quên

Quên tụt huyết say

Đã say

Say tụt những cay đắng

Vờ

Đã ngoan

Ngoan tưởng như mơ

Đã mơ

Mơ chín từng giờ ái ân.

 

Tường vi cánh mỏng

 

Khoác chăn chiếu

Trú ngụ đông

Chữ ma chữ gió

Lòng vòng kiếp...

Ôi!

Hỡi xinh đẹp chốn neo người

Thà mụ mị rã nát đời hồng nhan

Ngược xuôi mưa nắng bẽ bàng

Thân côi cút lấm lem ngàn ước mơ

Niềm tin quá đỗi ngù ngờ

Giọt tan giọt đọng ngẩn ngơ chỉ mình

 

Là em mắc nợ nhân tình

Hay tình nhân nợ mùa xuân

Đoạ đày

Yêu mòn mỏi

Nhớ quắt quay

Lẽ nào như gió trăng ngày cuối năm?

 

Thì thôi ghé trọ trần gian

Trả xong chữ hiếu

Xoay vần kiếp mây

 

Nghịch mùa ơi!

Nát tan này

Đành chôn giấu

Nén cho đầy mắt nhung.


 

LƯU ĐÌNH TRIỀU


Chào em

 

Chào em! Bụi đỏ tan nhanh

Còn ta đứng lại nẽo quanh cuộc đời

Vòng tay thả lõng buông lơi

Sầu qua khúc hát nụ cười nửa môi

Gió mây gượng gạo nên lời

Không gian ướp lạnh mưa rơi hạt huyền

Chào em! Vụn vỡ tinh tuyền

Đêm trăng ngã ngược sông nghiêng tay chờ


 

Bon sai

 

Người đi

dài mãi tháng, năm

Tôi giấu đời tôi trong ký ức xa xăm

Tình yêu

- nỗi buồn

như bonsai kiểng

Đẹp ngất ngây trong ký ức kiếm tìm

 

Người về

chẳng một hồi chuông

Mắt môi đấy vẫn thơm?

Đã muộn

Lòng tôi luống cuống

Niềm vui qua như cơn mưa rào

Ở lại cùng tôi trái tim lỡ nhịp

 

Trách chi người hỡi

Bonsai có bao giờ lớn lại?

Chảy xiết dòng thời gian

Làm sao trở về ngày thơ dại?

Bài viết liên quan

Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm