TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ báo Văn nghệ (chùm 1 số 27)

Thơ báo Văn nghệ (chùm 1 số 27)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-06-30 18:42:05
mail facebook google pos stwis
4776 lượt xem

Người tuyển chọn: Nhà thơ HUỆ TRIỆU


Bùi Phan Thảo

CHIỀU Ô LOAN
 

Bóng con tàu thấp thoáng sau lưng

tiếng còi dài xen vào câu chuyện

chiều tan vào đêm

Ô Loan thở những làn gió quyện

 

Tôi cứ thương những buổi chiều này

đàn bò mang đôi mắt đẹp và sự no đủ về chuồng

đừng dại dột bấm còi xe

không đem đến ngọn cỏ xanh thì hãy nhẫn nại nhường đường

 

Lũ tôm lũ sò ngậm hạt bùn thơm

biết lòng người thăm nom mà rủ nhau mau lớn

vọng tiếng ru từ dạt dào biển xanh

bóng núi che những phận đời thầm lặng

những vì sao sau hành trình triệu năm

ngủ ngoan dưới mặt đầm lấp lánh

 

Tôi mang hoa vàng về phố cho em

hoa dọc đường quê cứ ngời chân chất

nồng nã tháng Tư trải lời óng mật

xóm làng xanh ôm trọn Ô Loan…

 

NGỤ NGÔN BẢY GÁNH
 

Với đôi chân bỏng rát

cơn ngủ khật khừ chạy trốn nắng trưa

vết bùn khô vỡ ra hạt bụi óng mồ hôi

gốc rạ trơ

hồ nghi ánh mắt

 

Gió nói

thôi không còn nữa những mùa vàng

 

Ừ, đã hết những mùa vàng

đôi tay này

sớm mai âm thầm gieo hạt

một ngày gặt về bảy gánh buồn đau

 

Cả bảy gánh cho vào cối xay

nhẩn nha sàng sảy

bỗng nhận ra sau mùi tê tái

sự ẩn nhẫn của đốm lửa

nỗi buồn của đóa hoa mãn khai

dòng suối rỉ rả đãi bôi

ngọn núi quên mình không so đo cao thấp

mộ bia nằm dưới đáy sông chờ chiếc lưới dân chài

phút giao thoa ngày đêm lung lay rạn vỡ

bờ bãi không còn hơi thở bình yên

nhiều giá trị bậc thang tam giác lộn đầu

qua cầu mừng thầm chưa ai rút ván

ngôi nhà muốn được an nhiên sao người về buồn thiu

 

Làm sao cầm nắm được

những vụn vỡ cuộc đời mình

nụ quỳnh anh héo bên thềm mang linh hồn ủ rũ

 

Thôi em

những mùa vàng đã hết

không khói đồng sao mắt cay?
 


Ảnh: Internet.

 

Đinh Thị Thu Vân

TA RẤT BIẾT ĐỜI TA THÔI ĐÃ CUỐI
 

 “hãy yêu lấy mình đi” - thì đang gắng đấy

Bởi từ lâu đâu còn biết yêu gì!

 

Ta nhạt dần đều… nhìn mà chẳng thấy

Đã chập chờn, đã loáng thoáng, lơ vơ

Thôi ấm thôi say - ta nhỡ sâu nhỡ cạn

Mãi chắn xuôi rồi chắn ngược để lu mờ…

 

Ta lầm lũi với hồn sương khói vỡ

Tả tơi tàn, tơi tả rệu, bơ vơ

Và xé nhớ và nuốt thương và lấp lửa

Gọt trơn đời cho gai buốt chẳng xuyên xương!

 

Không hão huyền tung tẩy những vương vương

Ta rất biết đời ta thôi đã cuối

Đành là mắt ngơ đành là môi câm đành là tim dối

Đôi sáng đôi chiều dăm bận xót vơi vơi…

 

VỪA BAY MẤT

 

Cuối năm

Tôi xây đẹp những bồn hoa và lân la gom về đủ sắc màu, chăm tưới

 

Từng góc phòng sạch sẽ tinh tươm

Bàn ăn trải khăn kết từ hằng hà sa số những phiến hoa hồng tinh khiết trắng

Khẽ khàng tôi đặt lên đó đôi tách trà phu thê xinh xắn

Thêm một bình thủy tinh và những nhánh lan vàng

Thêm chiếc khay vuông đựng lớp lớp giấy xanh vẽ hoa li ti chúm chím

 

Đổi chăn drap sang màu tim tím

Kéo lại tấm rèm che khoảng vườn phía hông nhà ngát hương sau khung cửa kính

Sửa ngay ngắn tấm lót chân mịn mềm

Tôi khoá cửa rời đi

 *

Q và H nói với tôi, bọn em chọn cho chị một người để chị sống vui hơn

Tôi lắc đầu, ôi chị đang rất nhẹ nhàng mà, đang rất ổn

Hai bạn về, tôi tần ngần vào Google gõ tìm profile tên người vừa được nhắc

Có gì đó thương thương có gì đó thẫm buồn có gì đó như vừa bay mất…

 

Ph nói qua messenger, chị à, chị vậy là “hâm” lắm đấy

Tôi cười với Ph, ừ, kiểu gì rồi cũng đành chị chọn lẻ loi

Kiểu gì thì cô đơn vẫn là nẻo cuối.

 

Bùi Sỹ Hoa

TIẾNG CHIM THA HƯƠNG

 

Gió mùa đông bắc nương mây xám ùa về

Những đàn chim lại bay theo hình chữ V ngược

Ngược khuya khoắt

Ngược đói rét

Những sải bay chấp chới nền trời

 

Sinh một nơi

Sống một chốn

Nơi không gieo không gặt

Nơi trĩu nặng mùa vàng

Chân trời ấm no vời xa ngàn dặm bay trước mặt

 

Những dặm bay theo hướng mặt trời mọc

Theo hướng chòm sao thức

Có lúc nào rã cánh

Thay nhau làm chim đầu đàn

Có lúc nào khản tiếng hót

Vừa bay vừa rơi ngang

Tiếng chim tha hương

Tiếng chim đêm hóa kiếp trong lòng trời

 

Mặt đất xanh tươi

Mặt đất lưới giăng

Dưới chân rạ chùm hạt mẩy

Dưới tay cây cái bẫy

Chĩa lên bầu trời cành cụt cành cong

Những đàn chim vẫn bay theo hình chữ V ngược

Bay chậm bay nhanh đổi hướng

Rồi sà xuống

Đậu xuống niềm tin mỗi ban mai

Gù gọi nhau từng củ hà hạt lép

 

Đêm gió mùa đông bắc

Giật mình tiếng rơi ngang trời

Nghe như tiếng chim mùa trước

Tiếng gọi đàn

Hay gọi ai

Đến giờ còn tha hương

 

GHẾ NẮNG
 

Bạn già chung cư trầm ngâm hóng nắng

Vuông sân trẻ con nín khóc lại cười

 

Bước gậy dừng nghỉ bóng người lẫm chẫm

Níu giữ sau trước điều gì chậm trôi

 

Bước nhảy hồn nhiên bước tìm xa thẳm

Bay lên bay cao búp lá vươn trời

 

Ai tuổi hồn nhiên ai giờ lơ đãng

Ghế nắng chập chiều lòng đương sớm mai?

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm