TIN TỨC

Y Phương là hiện tượng đặc biệt của thi ca hiện đại Việt Nam

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-02-11 12:28:49
mail facebook google pos stwis
1945 lượt xem

 

 

Nhà thơ Y Phương, tên thật Hứa Vĩnh Sước, được đánh giá là một trong những nhà thơ dân tộc thiểu số tiêu biểu trên thi đàn văn học Việt Nam hiện đại. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, đánh giá cao sự nghiệp văn chương của Y Phương.

Nhà thơ Y Phương

– “Người đồng mình thương lắm con ơi/Cao đo nỗi buồn/Xa nuôi chí lớn /Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn/Sống trên đá không chê đá gập ghềnh/Sống trong thung không chê thung nghèo đói…”. “Cha đẻ” bài thơ “Nói với con” đã ra đi vào hồi 20 giờ, ngày 9 tháng 2 năm 2022, thọ 75 tuổi.

Nhà thơ Y Phương, tên thật Hứa Vĩnh Sước, được đánh giá là một trong những nhà thơ dân tộc thiểu số tiêu biểu trên thi đàn văn học Việt Nam hiện đại. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, đánh giá cao sự nghiệp văn chương của Y Phương.

* Nhắc đến Y Phương nhiều người hay nhắc đến thi phẩm vào sách giáo khoa “Nói với con” nhưng gia tài thi ca của nhà thơ dân tộc Tày có khá nhiều tác phẩm đặc sắc. Ông đánh giá thế nào về sự nghiệp thi ca của Y Phương?

– Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - Nguyễn Quang Thiều: Y Phương là một hiện tượng đặc biệt của văn học dân tộc thiểu số nhưng cũng là hiện tượng đặc biệt của thi ca hiện đại Việt Nam. Y Phương đã đi từ cái làng mang tên rất hay là làng Hiếu Lễ, Trùng Khánh, Cao Bằng. Ông đã viết và đi một chặng đường dài rồi trở về thành phố. Ngay cả khi về Hà Nội sống rất nhiều năm nay, hơn 20 năm nay, càng trở về thành phố những nét đẹp của dân tộc Tày càng hiển lộ rõ hơn trong tất cả các vần thơ đầy tính hiện đại của ông.

Y Phương có câu rất hay, chính ông là người “tự đục đá kê cao quê hương” . Trong điếu văn tôi viết: Vùng văn hóa ấy phải sinh ra một người như Y Phương. Và Y Phương quay trở lại để làm vùng văn hóa ấy chói lọi hơn, đẹp đẽ hơn, sâu sắc hơn. Ở đây, Y Phương là ví dụ cho thấy: Nếu anh dời bỏ bản sắc văn hóa của chính dân tộc anh thì anh sẽ bị hòa tan, lẫn đi. Nếu không có bản sắc văn hóa Tày nói riêng và văn hóa của các dân tộc thiểu số vùng núi phía Bắc thì không tạo ra Y Phương, cho dù thơ ông rất hiện đại.

* Những bài thơ của Y Phương mang hồn của đá núi, mang hơi thở của dân tộc Tày. Nhưng chúng lại được thể hiện bằng hình thức hiện đại?

– Đúng. Thơ Y Phương hiện đại. Bây giờ đọc vẫn hiện đại, không kém bất kỳ nhà thơ nào lúc này, từ cấu trúc, nhịp điệu, cách chọn đề tài, dẫn dắt khai mở một bài thơ. Nhưng ở trong đó thì chứa đựng bản sắc dân tộc đậm đà. Điều này nói lên, không phải anh tiếp cận sự hiện đại của thế giới hay của một thời đại mới mà những cái khác sẽ mất đi. Bởi vì vẻ đẹp đã trở thành văn hóa, mà đã thành văn hóa thì luôn bền vững và biến đổi uyển chuyển trong mọi cách thức của mọi thời đại. Y Phương là ví dụ rất hay.

Y Phương là người đêm đêm vẫn nghe thấy ngọn gió, giọng hát của vùng đất Tày. Chúng đánh thức tâm hồn ông. Ông sống ở đô thị nhưng mang theo cả làng Hiếu Lễ, mang theo cả văn hóa của vùng đất của ông xuống thành phố này.

* Một cách chủ quan, ông thích bài thơ nào của Y Phương?

– Ồ, rất nhiều. Như “Nói với con” hay tập “Tiếng hát tháng giêng”… Bài “Mùa hoa” là một bài cũng rất ấn tượng, vừa dân gian, vừa hiện đại, xứng đáng là một trong một bài thơ tình hay của thế giới vì bao hàm tính độc đáo của thi ca, lại mang tinh thần của tình yêu…

Trước đây, tôi đã từng dịch “Mùa hoa” cho các nhà thơ Mỹ. Bài thơ này cũng từng được in trong tạp chí thơ của Mỹ, được mọi người đánh giá rất cao, thậm chí mọi người cho rằng đó là bài hát dân gian, dân ca của một vùng dân tộc, cần được phổ nhạc, phổ biến.

* Nhà thơ Y Phương tự hào với văn hóa dân tộc mình. Ông vẫn mặc trang phục của người Tày ngay trong dịp lễ tết ở thủ đô. Là một người thân gần với Y Phương, ông có thể chia sẻ thêm về điều này?

– Nhà thơ Y Phương: Ông kiêu hãnh về bản sắc văn hóa của dân tộc mình. Ông đã nói với tôi: Đêm đêm ông vẫn đi quanh nhà để nói tiếng Tày như đang trò chuyện với quê hương, với dân tộc mình, với tổ tiên, ông bà cha mẹ mình. Gần đây trường ca của Y Phương được viết song ngữ, rất ít nhà thơ làm điều đó. Ông viết song ngữ Việt- Tày rất thú vị. Thỉnh thoảng ông mặc quần áo của dân tộc ông. Ở đó là niềm hân hoan, là hạnh phúc, là nghi lễ của ông trong cuộc đời. Tôi nghĩ, hãy lấy Y Phương, thi ca Y Phương để hiểu bản sắc dân tộc và tính hiện đại trong thi ca. Hãy lấy đời sống của Y Phương để hiểu người ta trọng thị, thiêng liêng hóa bản sắc dân tộc mình như thế nào.

* Xin cảm ơn Chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều!

ĐÀO NGUYÊN/ TPO

Bài viết liên quan

Xem thêm
Trần Gia Bảo: Văn học thiếu nhi nuôi một đời vui
Bài viết của Tống Phước Bảo trên Văn nghệ Công an.
Xem thêm
Thắp nỗi vắng xa bập bùng từng con chữ
Bài của Lê Thiếu Nhơn trên Văn nghệ Công an.
Xem thêm
“80 gương mặt Văn nghệ sĩ Quân đội” Chất lính trong những tâm hồn mơ mộng
80 con người, 80 gương mặt là 80 cá tính khác nhau. Thế nhưng ở họ có hai điểm giao rất độc đáo, đó là màu áo xanh của người lính và tâm hồn nhạy cảm, yêu nghệ thuật và cái đẹp.
Xem thêm
Nhà văn Nam Cao trong thoáng cười lặng lẽ
Nguồn: Tạp chí Văn nghệ TP. HCM số Xuân Ất Tỵ 2025
Xem thêm
Có một người Ninh Bình di cư
Bài viết của nhà thơ Văn Công Hùng về nhà văn Hoàng Phương Nhâm
Xem thêm
Nhà văn Đỗ Viết Nghiệm - Những kỷ niệm khó quên
Tôi được gặp nhà văn Đỗ Viết Nghiệm từ khá sớm. Đó là Trại viết Đồ Sơn năm 1996. Khi đó tôi đang là binh nhất học ở Trường Lái xe 255 - Tổng cục Kỹ thuật được nhà văn Khuất Quang Thụy đi xe máy lên Sơn Tây làm việc với Ban Giám hiệu để tôi được đi dự Trại viết...
Xem thêm
Những kỷ niệm với nhà thơ Xuân Sách
Trong những thăng trầm mỗi nhà văn nếm trải mỗi người mỗi vẻ ấy, tôi luôn có suy nghĩ rằng, nhà thơ Xuân Sách đã nếm trải nỗi buồn, có những lúc như là sự cơ hàn và cả sự thất vọng ở một tình thế khác người. Và ông đã tự vượt qua. Và ông cầm bút viết ra những bài thơ, những trang văn, theo tôi không ít trang sâu sắc và bình dị. Để rồi, khi sau này dành thời gian viết những bài thơ chân dung các nhà văn, chất lượng và tâm huyết ở thời kỳ mới, đã dường như gây ra những nỗi buồn cho người viết chăng? Tôi vẫn nghĩ chưa có sự công bằng cho các bài thơ chân dung của ông, và về phía cá nhân, tư cách người viết văn, tôi mong muốn các tác phẩm ấy được hiểu một cách bình đẳng. Chúng ta nên tự nâng mình trong sự hiểu và cho phép hiểu mọi tác phẩm văn học nghệ thuật, miễn là phục vụ sự tiến bộ của xã hội loài người, trong đó có những văn nghệ sĩ, để chúng ta, khi viết về nhau một cách bình thường, cũng là chuyện bình thường. Những khuyết điểm, kể cả sự non yếu, ấu trĩ về chính trị của người viết, đương nhiên nó sẽ tự đào thải, thời gian và sự tinh tường của độc giả đích thực sẽ biết giải quyết êm thấm một cách công bằng những điều ấy.​
Xem thêm
Nhà thơ Quang Chuyền: Một dòng sông lặng trầm, xoáy xiết
Nhà thơ Quang Chuyền sinh năm 1944 tại Sơn Đông, Lập Thạch, Vĩnh Phúc. Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Văn. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Từng công tác tại Hội Văn nghệ Việt Bắc. Phó Tổng Biên tập Báo Thông tin. Phó Chủ nhiệm Chính trị Lữ đoàn 596 (Bộ Tư lệnh Thông tin liên lạc). Hiện sống và viết tại Thành phố Hồ Chí Minh. Đã in các tập thơ: Đường qua kỷ niệm, Chùm quả đầu mùa, Khoảng cuối mùa thu, Hạt giống chim gieo, Lặng thầm, Mắt đêm, Khát, Trở lại cánh rừng, Sông gọi, Chiều đi qua cửa, Lục bát không mùa…
Xem thêm
Thơ Phan Thị Nguyệt Hồng: Nơi cảm xúc giao thoa
Chương trình Thi ca điểm hẹn của VOH và bài viết của Nguyên Hùng về tập thơ Lời khúc tạ mùa xuân của Phan Thị Nguyệt Hồng.
Xem thêm
Từ một trang văn Trang Thế Hy
Bài viết của nhà văn Nguyễn Thanh
Xem thêm
Tưởng nhớ nhà thơ Nguyễn Đình Thi & nhà báo Madelein Riffaud
Phim tư liệu về Madelein Riffaud & Bài viết nhân 100 năm ngày sinh Nguyễn Đình Thi
Xem thêm
Nhà văn Anh Đức và bản góp ý văn chương tình nghĩa
Bài của đạo diễn Lê Văn Duy đăng trên báo Phụ nữ ngày 26.8.2014
Xem thêm
Anh Đức, nhà văn yêu dấu của cách mạng và kháng chiến
Bài viết của GS Mai Quốc Liên trên báo Sài gòn giải phóng điện tử ngày 23/08/2014
Xem thêm