TIN TỨC

Y Phương là hiện tượng đặc biệt của thi ca hiện đại Việt Nam

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
1331 lượt xem

 

 

Nhà thơ Y Phương, tên thật Hứa Vĩnh Sước, được đánh giá là một trong những nhà thơ dân tộc thiểu số tiêu biểu trên thi đàn văn học Việt Nam hiện đại. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, đánh giá cao sự nghiệp văn chương của Y Phương.

Nhà thơ Y Phương

– “Người đồng mình thương lắm con ơi/Cao đo nỗi buồn/Xa nuôi chí lớn /Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn/Sống trên đá không chê đá gập ghềnh/Sống trong thung không chê thung nghèo đói…”. “Cha đẻ” bài thơ “Nói với con” đã ra đi vào hồi 20 giờ, ngày 9 tháng 2 năm 2022, thọ 75 tuổi.

Nhà thơ Y Phương, tên thật Hứa Vĩnh Sước, được đánh giá là một trong những nhà thơ dân tộc thiểu số tiêu biểu trên thi đàn văn học Việt Nam hiện đại. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, đánh giá cao sự nghiệp văn chương của Y Phương.

* Nhắc đến Y Phương nhiều người hay nhắc đến thi phẩm vào sách giáo khoa “Nói với con” nhưng gia tài thi ca của nhà thơ dân tộc Tày có khá nhiều tác phẩm đặc sắc. Ông đánh giá thế nào về sự nghiệp thi ca của Y Phương?

– Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - Nguyễn Quang Thiều: Y Phương là một hiện tượng đặc biệt của văn học dân tộc thiểu số nhưng cũng là hiện tượng đặc biệt của thi ca hiện đại Việt Nam. Y Phương đã đi từ cái làng mang tên rất hay là làng Hiếu Lễ, Trùng Khánh, Cao Bằng. Ông đã viết và đi một chặng đường dài rồi trở về thành phố. Ngay cả khi về Hà Nội sống rất nhiều năm nay, hơn 20 năm nay, càng trở về thành phố những nét đẹp của dân tộc Tày càng hiển lộ rõ hơn trong tất cả các vần thơ đầy tính hiện đại của ông.

Y Phương có câu rất hay, chính ông là người “tự đục đá kê cao quê hương” . Trong điếu văn tôi viết: Vùng văn hóa ấy phải sinh ra một người như Y Phương. Và Y Phương quay trở lại để làm vùng văn hóa ấy chói lọi hơn, đẹp đẽ hơn, sâu sắc hơn. Ở đây, Y Phương là ví dụ cho thấy: Nếu anh dời bỏ bản sắc văn hóa của chính dân tộc anh thì anh sẽ bị hòa tan, lẫn đi. Nếu không có bản sắc văn hóa Tày nói riêng và văn hóa của các dân tộc thiểu số vùng núi phía Bắc thì không tạo ra Y Phương, cho dù thơ ông rất hiện đại.

* Những bài thơ của Y Phương mang hồn của đá núi, mang hơi thở của dân tộc Tày. Nhưng chúng lại được thể hiện bằng hình thức hiện đại?

– Đúng. Thơ Y Phương hiện đại. Bây giờ đọc vẫn hiện đại, không kém bất kỳ nhà thơ nào lúc này, từ cấu trúc, nhịp điệu, cách chọn đề tài, dẫn dắt khai mở một bài thơ. Nhưng ở trong đó thì chứa đựng bản sắc dân tộc đậm đà. Điều này nói lên, không phải anh tiếp cận sự hiện đại của thế giới hay của một thời đại mới mà những cái khác sẽ mất đi. Bởi vì vẻ đẹp đã trở thành văn hóa, mà đã thành văn hóa thì luôn bền vững và biến đổi uyển chuyển trong mọi cách thức của mọi thời đại. Y Phương là ví dụ rất hay.

Y Phương là người đêm đêm vẫn nghe thấy ngọn gió, giọng hát của vùng đất Tày. Chúng đánh thức tâm hồn ông. Ông sống ở đô thị nhưng mang theo cả làng Hiếu Lễ, mang theo cả văn hóa của vùng đất của ông xuống thành phố này.

* Một cách chủ quan, ông thích bài thơ nào của Y Phương?

– Ồ, rất nhiều. Như “Nói với con” hay tập “Tiếng hát tháng giêng”… Bài “Mùa hoa” là một bài cũng rất ấn tượng, vừa dân gian, vừa hiện đại, xứng đáng là một trong một bài thơ tình hay của thế giới vì bao hàm tính độc đáo của thi ca, lại mang tinh thần của tình yêu…

Trước đây, tôi đã từng dịch “Mùa hoa” cho các nhà thơ Mỹ. Bài thơ này cũng từng được in trong tạp chí thơ của Mỹ, được mọi người đánh giá rất cao, thậm chí mọi người cho rằng đó là bài hát dân gian, dân ca của một vùng dân tộc, cần được phổ nhạc, phổ biến.

* Nhà thơ Y Phương tự hào với văn hóa dân tộc mình. Ông vẫn mặc trang phục của người Tày ngay trong dịp lễ tết ở thủ đô. Là một người thân gần với Y Phương, ông có thể chia sẻ thêm về điều này?

– Nhà thơ Y Phương: Ông kiêu hãnh về bản sắc văn hóa của dân tộc mình. Ông đã nói với tôi: Đêm đêm ông vẫn đi quanh nhà để nói tiếng Tày như đang trò chuyện với quê hương, với dân tộc mình, với tổ tiên, ông bà cha mẹ mình. Gần đây trường ca của Y Phương được viết song ngữ, rất ít nhà thơ làm điều đó. Ông viết song ngữ Việt- Tày rất thú vị. Thỉnh thoảng ông mặc quần áo của dân tộc ông. Ở đó là niềm hân hoan, là hạnh phúc, là nghi lễ của ông trong cuộc đời. Tôi nghĩ, hãy lấy Y Phương, thi ca Y Phương để hiểu bản sắc dân tộc và tính hiện đại trong thi ca. Hãy lấy đời sống của Y Phương để hiểu người ta trọng thị, thiêng liêng hóa bản sắc dân tộc mình như thế nào.

* Xin cảm ơn Chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều!

ĐÀO NGUYÊN/ TPO

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhà báo, nhà văn, nhà văn hóa – tư tưởng Phan Khôi
Nhắc đến tiến trình vận động và phát triển của văn hóa, tư tưởng và báo chí Việt Nam những năm đầu thế kỷ XX không ai có thể phủ nhận những đóng góp cũng như vai trò to lớn của một nhà báo, nhà văn và nhà văn hóa – tư tưởng xuất sắc Phan Khôi (1887-1959).
Xem thêm
Tác giả Phùng Hiệu: Nhà văn đi làm báo sẽ dễ hơn nhà báo đi viết văn
Với kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, nhà báo Phùng Hiệu đã chia sẻ những chiến lược và phương pháp độc đáo giúp duy trì sự cân bằng giữa công việc viết báo và sáng tác sách.
Xem thêm
Nơi sâu thẳm trái tim vị tướng
Bài viết của Trung tướng, PGS-TS NGUYỄN ĐỨC HẢI, Nguyên Viện trưởng Viện chiến lược quốc phòng, Bộ Quốc phòng
Xem thêm
Đan Thanh - nghệ sĩ kết nối thi ca và hội họa
Với hiểu biết khiêm tốn của một nhà giáo hâm mộ văn học nghệ thuật, tôi được biết thầy giáo - nhà văn Nguyễn Thanh. Thầy Nguyễn Thanh tên thật là Nguyễn Tấn Thành sinh ra tại xã Tân Quới, quận Bình Minh, Cần Thơ (nay thuộc Vĩnh Long). Khi làm văn nghệ, thầy Nguyễn Thanh còn dùng những bút danh khác để viết cho nhiều thể loại bài khác nhau : Thanh Huyền, Ngũ Lang, Đan Thanh, Phương Đình, Tương Như, Diễm Thi, Minh Khuê, Minh Văn, Lan Đình, Chàng Văn… Thầy tốt nghiệp Đại học Sư phạm - Cử nhân Văn khoa và đã qua 3 năm chưong trình Cao học Văn chương và Ngoại ngữ tại Đại học Văn khoa Sài Gòn (1975).
Xem thêm
Giao hưởng Điện Biên – thành tựu mới của nhà thơ Hữu Thỉnh
Chiến thắng Điện Biên là một chiến thắng vĩ đại của chúng ta “Lừng lẫy Điện Biên chấn động địa cầu” (Tố Hữu). Chiến thắng đó làm rạng danh nước Việt trên thế giới. “Nước Việt Nam từ máu lửa/ Rũ bùn đứng dậy sáng lòa” (Nguyễn Đình Thi). Ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ Quyết chiến Quyết thằng bay trên nóc hầm tướng Đờ cát, ngày 12 tháng 5 Bác Hồ đã có bài thơ dài đăng trên báo Nhân Dân : “Quân ta toàn thắng ở Điện Biên Phủ”. Rồi sau đó Tố Hữu mới có bài thơ nổi tiếng “Hoan hô chiến sĩ Điện Biên”. Điện Biên còn được các nhà thơ, nhà văn Việt Nam nhắc đến nhiều trong các bài thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết. Điện Biên cũng được nhắc đến trong các cuốn sách của đại tướng Võ Nguyên Giáp và các tướng lĩnh, nhà báo của ta và phương Tây.
Xem thêm
“Chia lửa” với chiến dịch Điện Biên Phủ
Bài đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số 122, thứ năm 2-5-2024
Xem thêm
Nhà thơ lê Đình Hòa chỉ thấy hoa phượng trắng
Bài viết của Lê Thiếu Nhơn về nhà thơ khiếm thị Lê Đình Hòa ở Phú Yên
Xem thêm
Lãng tử trong đời, chí thú trong văn
Bài viết về nhà văn Nguyễn Hoàng Thu trên báo Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam
Xem thêm
Trong màu xanh Vàm Cỏ
Nhà văn Hào Vũ, sinh năm 1950. Quê quán: An Hải, Hải Phòng. Dân tộc: Kinh. Hiện thường trú tại 6/3 Cư xá phường 3, thành phố Tân An, tỉnh Long An. Vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 1984.
Xem thêm
Đỗ Thành Đồng và chuyển động đường thơ
Sau gần 15 năm đắm say đến điên cuồng với thi ca, nhà thơ Đỗ Thành Đồng, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Bình, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam đã xuất bản 7 tập thơ.
Xem thêm
Chuyện tình khó quên của Trịnh Công Sơn
Bài viết của nhà thơ Lê Thiếu Nhơn
Xem thêm
Nhà văn Di Li: Tôi bị hấp dẫn bởi người đàn ông nhân văn, tử tế
Tôi nghĩ rằng, là người văn minh thì phải chấp nhận sống chung với sự khác biệt, tuy nhiên, sự khác biệt đó nếu không tốt, muốn người ta thay đổi thì mình sẽ góp ý. Và cách góp ý của mình cũng khá hài hước nên người nghe không mấy khi khó chịu.
Xem thêm
Người tốt trại Vân Hồ
Nhà văn Trung Trung Đỉnh, Giải A cuộc thi tiểu thuyết Hội Nhà văn, 1998 – 2000) với tiểu thuyết Lạc rừng. Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2007.
Xem thêm
Nhớ nhà báo Phú Bằng
Đọc bác Phú Bằng từ lâu, khi tôi còn trực tiếp cầm súng ở Trung đoàn 174 Sư đoàn 5 thời chống Mỹ. Lúc ấy bác Phạm Phú Bằng là phóng viên báo QĐND được tăng cường cho báo Quân Giải phóng Miền Nam.
Xem thêm