- Thơ
- Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Chốn quê nhà như giấu một câu kinh
Chấm chấm cuộc người câu thơ mắc cạn
ngày cũng như đêm lầm lũi đi về
như con nước giữ nguồn xuôi biển
chốn quê nhà như giấu một câu kinh
Đêm ngược dốc đổ dồn bao dốc
gió ngược nguồn sắc sắc sắc không
xoay và tịnh hư hư tịnh tịnh
vạn điều suy
vạn biến
thiện lành
Mưa cũng chậm người đi cũng chậm
lời đã trao già néo khéo bung
dòng vẫn trôi muôn dặm nẻo đường
miệng vẫn nở
nụ xuân đón nắng
Quê. là lối đi về xưa cũ
là gian nhà góc chạn khóm hoa
là cây chanh cây mận cây xoài
là giun dế chuồn chuồn cốc ổi
Ai đã từng có lần lầm lỗi
về với quê những khuyết thành thương
yêu là yêu
giận giận vô thường
hà sân hận sân si gầy loạn
Về với quê
gió chiều quên lãng
được mất còn ... còn mất gì đâu.

Nhà thơ THÙY VY
Có một bài thơ cũ
Có một bài thơ cũ
núp dưới cây ngọc lan
sớm vươn vai tỉnh giấc
líu lo ca rộn ràng
Có một bài thơ cũ
chăm vườn rau sau nhà
ô kìa chú dế nhỏ
trò chuyện ô là la
Có cậu học trò nhỏ
ôm tập vở đánh vần
rơi một chiếc dấu đỏ
đọc hoài va lung tung
Có căn phòng nho nhỏ
có khu vườn xinh xinh
có những ô cửa nhỏ
lật từng trang riêng mình
Có một thầy giáo cũ
gieo ký tự tinh khôi
nắn từng búp măng nhỏ
đẹp hành trang bên đời
Có bài thơ rất cũ
trong ngôi nhà rất yêu.
Con chữ phép màu
Khi nỗi buồn trở thành nỗi đau
khi ký tự trở thành cái cớ
khi giấc mơ trở thành trăn trở
và ... lá thư anh
chiếc lá cuối mùa
Em nhọc nhằn từng hơi thở đi qua
tựa gió trăng
tựa mây
nắng.
tựa những dòng tin nhắn
tựa tàu xe
Sao người ta không buông nhau để quá khứ theo dòng
khư khư
giằng co
đánh tráo
ánh mắt mẹ đầy trăn trở
quá khứ là gì?
nơi ấy ...
những đau
Với em
con chữ
phép màu.