TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Dương Lữ Yên

Chùm thơ Dương Lữ Yên

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-10-29 19:16:26
mail facebook google pos stwis
2035 lượt xem

DƯƠNG LỮ YÊN

Tên khai sinh: Dương Bình Luyện

Là giáo viên dạy Toán, hiện là Trưởng phòng Giáo dục trung học, Sở Giáo dục tỉnh Phú Yên. Ngoài công việc quản lý và chuyên môn, anh còn làm thơ. Thơ anh bình dị, thành thực mà sâu sắc và gợi nhiều ý vị. Anh xem thơ như là phương cách để bộc bạch nỗi niềm, để ghi lại những trải nghiệm, suy tư trong những tháng ngày rong ruổi.

 

ĐÀ LẠT

 

Lô xô phố, lô xô đồi

Này là hoa cỏ rực ngời bên thung

Này là đồi thông mông lung

Này Dã quỳ nở vàng bung bên đường

Này là em gái Xuân Hương

Sương giăng đỉnh Lang- bi-ang có buồn?

Này ông giáo Trịnh Công Sơn

Khánh Ly còn nhớ dốc thuôn đèn màu?

Mơ màng trong cõi bể dâu

Nghe dư âm bến giang đầu sóng xô…

 

 

LA HAI


Gái La Hai, trai Đồng cọ

Nghe em gái nhỏ tự hào

Ừ nhỉ, anh nào dám tỏ

Tháng mười Đồng Xuân hanh hao.

 

Sáng sớm mây chào phố núi

Mưa giăng cuối lối anh về

Cầu sắt, còi tàu khắc khoải

Ai như thiếu nữ sơn khê?

 

Dùng dằng con sông quanh phố

Nhà vườn bám lộ cong cong

Hun hút đường tàu xa ngái

Nhà ai khói bếp thơm nồng?

 

Tháng mười La Hai tư lự

Gió non vừa đủ lá bay

Nửa lạ nửa quen khách lữ

Cà phê không em, sáng nay?


 

HAI RIÊNG RIÊNG AI?

 

Đêm Hai Riêng đâu có gì riêng

Ché rượu chung nghiêng cần ta vít

Nước Sông Hinh tối nay quá chất

Men nghĩa men tình đong đưa cồng chiêng,

Hai Riêng ơi ai đã đặt tên

Riêng hai đứa mình sợ sàn nghiêng lắc

Ea Trol không xa nối liền M’Đrắk

Đã xa rồi H’Ly buồn trông…

Em hẹn anh rồi sao em lại quên?

Vắng em tiếng chiêng xa lơ xa lắc

Nỗi nhớ em réo như thác Jrai Tang

Hồ Sông Hinh đêm trăng buồn trầm mặc

Rượu đã say rồi, dây đàn đã căng

Ai hát đêm nay để anh ngây ngất

Ai sẽ cùng anh nhịp Xoang A ráp?

Ôi trái tim anh cô độc giữa đại ngàn,

Hai Riêng ơi đêm nay thiếu nước

Uống cả buôn làng anh vẫn khát…vì em!


 

TÂY NGUYÊN

 

Này Phú Túc, Phú Bổn,

Pleiku, Biển Hồ

Này Thanh An, Thanh Giáo

Này Tân Cảnh, Đak Tô…

Ôi bom rơi đạn nổ

Cao nguyên xưa lá khô!..

 

Hôm nay, con đường xưa

Cà phê xuân nở trắng

Cao su ngút ngàn trưa

Quốc lộ, đường nối thẳng

Thông Chư Sê kiêu hãnh

Phố Cheo Reo giao mùa…

 

Bạn tôi, dân sư phạm

Đâu quản chi nắng mưa

Theo tiếng gọi năm tháng

Coi Tây nguyên là nhà

Mấy chục năm cống hiến

Giờ thành người xứ xa…

 

Bên kia O’Yadaw (*)

Bên kia chốt Bờ Y

Cao Miên, Ai Lao đó

Bạn tôi cỏ xanh rì

Nhớ Kon Tum lộng gió

Hồn chiều mơ cỏ thi…
 

(*) O’Yadaw, giáp cửa khẩu 23, QL 19

 

 

CON SÔNG LAU SẬY - ĐÀ RẰNG

 

Từ trên đỉnh Ngọc Rô

Cao hơn ngàn rưỡi thước

Từ nóc nhà Tây Nguyên

Vượt bao ghềnh, bao thác

Mang Kon Tum, Gia Lai

Về Phú Yên gió cát….

 

Tôi đi trong hồn thiêng Trường Sơn

Có tiếng vượn hú, hổ gầm, nai tác

Ầm ào bước chân voi đi

Dồn dập tiếng vó ngựa phi

Hồng hoang, hỗn mang,

Không gian, thời gian,

Đất, nước, lửa, gió,

Nắng, mưa, bão, giông,

Tôi đi xuyên ngày, xuyên đêm

Băng qua Xuân, Hạ, Thu, Đông…

 

Từ khi đê mê hồn nhiên Cheo Reo

Thương nàng Ayun từ Krông Hdung

Rồi khi yêu em Krông Hnăng

Tôi còn đa mang người thương Sông Hinh

Từ đó hoá thân thành người thị thành

Đôi khi quên mình sinh từ đại ngàn

Đến khi thấy khói bay lên giữa đồng

Mới hay mình về tới bến bờ Đông

Một lát cắt ngang Nam Trung

Con đường giao thương xuôi ngược

Chập chùng truông thung cây xanh

Bát ngát ruộng nương lúa, bắp

Thấp thoáng cổ thành, cổ tháp

Đây rồi non nước Phú Yên!

 

Sinh ra từ tây Trường Sơn

Quen rượu ché,

Mê cồng chiêng,

Cùng người anh em Ba na, Ê đê, Xê đăng, Gia rai,.…

Bên những nhà rông, nhà dài

Dưới ánh trăng

Nghe già làng kể khan Đam San, Xinh Nhã…

Âm vang núi sông

Trống trận vua Quang Trung còn đó

Khắc ghi Trấn Biên

Dấu triện Thạch Bi Sơn lộng gió

Những lưu dân Thanh, Nghệ kiên cường

Theo đoàn quân nam tiến

Dấu xưa còn vương,

Những tên đất, tên miền…

Tôi đi giữa gầm reo thiên nhiên

Thủy điện An Khê, Sông Ba, Sông Hinh tiếp nối

Gom sức núi xây thành lấp núi

Biến rừng xanh tạo biển hồ xanh

Từ đây dòng điện phái sinh

Từ tim đất, nước, từ tinh khí trời

Những tên suối,

Những tên người,

Nửa ngăn cách, nửa xa xôi ảo ảnh,

Tôi đặc quánh

Men theo những nẻo đường đan nhánh tây đông

Lòng ngược ngóng về Tây chờ những cơn dông

Ôi Krông Pa tôi, nước mắt mùa Đông chếnh choáng…

 

Tôi ghé thăm Đồng Cam

Tiếng nước reo vui kênh Nam, kênh Bắc

Lòng ấm êm lòng

Những làng quê miền Trung

Thuỷ chung son sắt

Cơm trước mặt, cá sau lưng

Bạt ngàn đồng mía đỏ rừng bò sin

Câu ca khoan nhặt trăm năm

Chóp Chài mây trắng, núi Sầm khói lam

Réo rắt trong tim

Tiếng đàn đá Tuy An trầm sắc

Ai đó bài chòi Đà Diễn, Đà Nông

Lại nhớ Cổ Lũy, Tiên Châu một thời xa lắc

Tích xưa nay đã mơ mòng…

 

Chiều nay ra tới biển Đông

Tan vào mênh mông sóng nước

Đôi bờ lau sậy - Đà Rằng

Tự tôi đã thành kí ức…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.
Xem thêm
Mẹ tre và khoảng trời mồ côi - Thơ Cát Du
Văn chương TPHCM trân trọng mời độc giả cùng đọc và cảm nhận chất thơ đằm sâu, đậm bản sắc và có chiều sâu tâm linh của nữ nhà thơ từ Bình Dương cũ.
Xem thêm
Bác về Pác Pó – Chùm thơ Cẩm Thạch
Với những lời thơ dạt dào cảm xúc ghi nhớ về công ơn của Bác Hồ trong hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc. Nhân kỷ niệm Kỷ niệm 85 năm, ngày Bác Hồ về nước (28/1/1941 - 28/1/2026). Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ “Bác về Pác Pó” của tác giả Cẩm Thạch.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Xuân 1-2-3
Với cách biểu cảm ngôn ngữ sinh động mà cũng sâu lắng như tiếng lòng của tác giả, đau đáu nỗi niềm. Những thanh âm cuộc sống cuộn trào trong những dòng thơ, khơi gợi hình ảnh đa chiều của vạn vật. Ở nơi đó, dòng chảy thời gian được hòa quyện cùng sương khói, phiêu lãng và tĩnh lặng…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Xuân 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm
Những đêm không ngủ của một người đàn bà đã đi qua thời gian
Chùm thơ rút từ tập Đêm tròn mắt thức của Kiều Huệ
Xem thêm
Giữa dòng sông quê và miền hư không - Chùm thơ Huỳnh Văn Út
Từ Cà Mau, Huỳnh Văn Út mang đến một chùm thơ đậm hồn quê Nam Bộ, nơi dòng sông, đồng xanh, bếp lửa và ký ức gia đình hòa quyện trong giọng điệu trữ tình mộc mạc, lắng sâu. Từ tình yêu đôi bờ, nỗi nhớ quê nhà đến những suy tư hướng nội về phận người, thơ anh chọn sự hiền hòa và chân thành làm điểm tựa.
Xem thêm