TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Khaly Chàm

Chùm thơ Khaly Chàm

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-10-30 16:51:12
mail facebook google pos stwis
1695 lượt xem

 

chỉ là đóm lửa ly hương không khuôn mặt

 

mỗi sáng thức dậy dường như tôi vừa được sinh ra
bầu trời thì thầm giọng nói: ngươi vẫn đang tồn tại
niềm vui chẳng liên quan gì với thời gian bất biến hay quên lãng
có thể, hàng đêm bầy thiêu thân đã bị dạ con ánh sáng đèn đường nuốt chửng
ban mai hiện thể cái chết phơi bày vô cảm không hề biến đổi

 

giọt cà phê nhễu âm để giải mã bạch văn ngày mới
sáng nay, thị dân huyên náo không cần biết lũ chim thành phố bay đi đâu
những thanh âm bội nhiễm dung môi cào cấu trong vô vàn tất bật
những con mắt của giọt mưa trên lá nhấp nháy màu áp thấp nhiệt đới
góc vỉa hè chỗ tôi ngồi dễ thường tếu táo vài mẩu chuyện tiếu lâm
thỉnh thoảng có vài con bướm bay lượn lờ biết chi là điều lich sự
chúng muốn vãi phân xuống đầu mấy thằng già bạc tóc mất ý thức về cơn bão sẽ hiện hình

 

thằng người tôi vẫn biết đang lầm lẫn khi tựa thân vào con chữ
vì luôn quên phải xịt cồn vào tay diệt khuẩn trấn an khi rờ rẫm nỗi hoài nghi sự thân ái không lời
chẳng hiểu sao cái bóng vẫn cứ nằm dính bên chân nhưng mãi bung tràn niềm đau thinh lặng
đừng vỗ về hay hứa hẹn điều gì với hiện thực nhé, tôi ơi!
mỗi sáng, tầng khí quyển bị những cụm mây xám chia phần bức xạ
trác tuyệt chưa thứ ngôn từ cuồng điên dị mộng
hãy thôi cao ngạo đừng nghĩ rằng mình là thi sĩ trứ danh

 

Nhà thơ Khaly Chàm

 

nhân danh thơ & đọc phúc âm

 

ngày nhạt nắng dung dưỡng lũ sương mù
tôi quất mạnh chiếc roi ý tưởng vào bài thơ đang treo lơ lửng
luật bằng trắc trừng mắt nhìn tôi rồi co giật ảo
điềm nhiên với quy ước đối kháng hợm hĩnh tạo rườm rối thi ca
thèm muốn được văng tục đượm mùi đặc trưng bẩn thỉu

 

những con chữ thơ có bao giờ thích đọc phúc âm
hôm nay hay ngày tháng năm nào cũng thế thôi
thật tình mà nói: tôi sợ chết quá chừng
dù biết tôi chưa đủ tuổi để già nua theo quy luật!
tội nghiệp, chiếc lưỡi bị cụt từ trước thế kỷ hai mươi mốt
thích nghi với đê hèn mong sao còn tồn tại

 

tự nhủ lòng hãy quỳ gối đi chứ
cảm kích văn chương nô dịch đang cào xước mặt mình
với nghi thức xưng tội có thể nhìn thấy sự lột truồng con chữ
dường như, bầy thú trong chuồng trại văn chương hiện hình những bóng ma
chúng rú cười điên dại chắc hẳn đang nghĩ chuyện mộng tưởng phi thường
tôi là ai, không cần phải biết nhưng chẳng mong thơ rơi xuống giáng cú đập mạnh lên đầu

 

 

ý tưởng bông phèn hiện thực

 

những vòm lá xanh hồn nhiên xao động
nhận thức tự nó là những chiếc ô nhỏ siêu nhiên tỏa xuống bóng râm
những thành phố nghiêng như muốn chạm môi hôn lên vùng ngực mẹ đất
những kẻ rỗng lòng vị tha thích phơi bày chưng diện sắc màu mã não nhưng luôn ác nghiệt với chính mình

 

âm hưởng thổn thức từ vùng ám tối khói vờn bay nhập nhòe cảnh giới duy linh
thắp lên ngọn lửa phản chiếu điều gì không tưởng
có thể, hồi ức thanh xuân vừa diễm ảo vừa bi lụy nhạt nhòa nước mắt
mẹ tự dỗ dành âu yếm bóng mình thinh lặng
hời ru phận người dịu dàng niềm đắng cay tao nhã

 

bày biện rượu trà hàm ý hạnh ngộ nơi miền đất hứa xa vời
những đốm mờ sáng muộn mằn của ngày được phủ kín bằng ngôn ngữ thì thầm nguyện cầu nghiêm kính
những thước phim một thời trường chinh binh lửa lóe sáng ký vãng lung linh hồn thiêng 
lòng dạ buâng khuâng hình thức chết như thế nào làm sao tiên liệu 
với hiện thực nhộn nhạo đời và cha cũng đã biệt mù theo quy luật tự nhiên

 

quán tưởng hình thù loài người và giọng nói xanh xao niềm thương khó cùng phi thường hoang tưởng hòa tan 
ý niệm những bước chân mộng du chạm cửa thiên đường
hai tay với không biết bấu víu vào đâu
ngỡ ngàng chăng bồng bềnh thượng đế!

 

những giấc mơ thường bí mật
đừng giấu mặt vào mùi hương của hoa
tuổi hoa niên khuôn mặt loài bướm mang mặt trời trên đôi cánh dễ chừng đánh rơi chạm vỡ thời gian
người đàn bà nào như thể vết chấm đen ghi đậm trong trí nhớ
chúng ta là một trong những nụ cười tạm thời của niềm thống khổ
với tôi vị ngữ là mệnh đề có đúng không em

 

Saigon 8/2022

Khaly Chàm

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm
Khói bay, lời ở lại – Chùm thơ Bùi Xuân Tứ
Mở đầu cho loạt tác phẩm qua vòng sơ khảo, Ban Tổ chức xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Bùi Xuân Tứ – những câu thơ đi ra từ miền núi, mang theo lời ru, bếp lửa và mùi khói, như một cách nhắc nhớ: trong hành trình bước vào đô thị, con người vẫn luôn cần một nơi để trở về.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Mai Thị Thu Cúc với hành trình gánh thơ đi xa
Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu chương trình Thi ca điểm hẹn “Mai Thị Thu Cúc với hành trình gánh thơ đi xa” do nhà báo BTV Nam Hiệp (VOH) thực hiện.
Xem thêm