TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ La Mai Thi Gia

Chùm thơ La Mai Thi Gia

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-10-07 20:21:11
mail facebook google pos stwis
2878 lượt xem

LA MAI THI GIA

La Mai Thi Gia sinh ngày 15-10-1980 tại Tam Kỳ, Quảng Nam, là tiến sĩ ngữ văn, giảng viên Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn TP Hồ Chí Minh, hội viên Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam.
Ngoài sáng tác thơ, La Mai Thi Gia còn là tác giả, đồng tác giả nhiều công trình nghiên cứu văn hoá dân gian và viết phê bình văn học


Tác phẩm thơ đã xuất bản:

In riêng:

  • Thơ trắng (thơ, NXB Hội Nhà văn, 2017)
  • Gia ơi, đời xanh đấy! (thơ, NXB Hội Nhà Văn, 2018)

In chung:

  • Hội ngộ tháng tư (NXB Văn nghệ, 2005)
  • Sông tiên tự tình khúc (in chung, NXB Văn Nghệ, 2005)
  • Gói mây trong áo (in chung, NXB Trẻ, 2005)
  • Ký ức Văn Khoa – Tổng Hợp -Xã hội Nhân văn (in chung, NXB Trẻ, 2017)
  • Sài Gòn của em (Thơ thiều nhi, in chung, Hội NVTP.HCM, 2024).
     

Chùm thơ đăng trong Tập thơ "Dòng chảy của nước"


Cánh cửa

 

Nàng cầm tay tôi ấn vào vết sẹo mổ bắt con rồi nói:

Hôn em đi

Tôi thấy đôi môi mình bỏng rát

Vết nứt đầy dấu kim khâu

 

Nàng kể tôi nghe khi những chiếc nướu xinh của con trồi lên

Đầu ngực nàng bắt đầu những ngày tươm máu

(Ôi, có khác gì anh lúc hờn ghen)

 

Quờ tay chạm cuống rốn của mình

Tôi thiếp đi trong giấc mơ đầy hương thơm của mẹ

 

Ai đó kéo tôi lọt qua cánh cửa

Rất hẹp và rất trơn

Ánh sáng phủ đầy tôi chói lóa

Tiếng một người reo lên

“Lành lặn đủ đầy mẹ nhé”

 

Một đôi tay thật mềm khe khẽ

Áp mặt tôi vào làn da ẩm ướt

Mùi mồ hôi quen và nhịp tim quen

 

Tôi bừng dậy trong tiếng thở của nàng

Ra giường trắng phau

Mùi thuốc sát trùng phảng phất

Đầu ngực nàng đỏ au

 

Nàng vùi hai tay vào tóc tôi và bảo:

Hôn em nữa đi!

 

(10/11/2023)

 

 

Đây là một bài thơ

 

Ở đây có một bài thơ

Là thơ đấy

Nhắc lại theo em lần nữa: Đây là một bài thơ

 

Anh lặp lại trong tiếng thở của mình: bài thơ, bài thơ

Nàng nũng nịu: thơ hay?

Anh dùng chút âm lực cuối cùng, hét lên:

Hay lắm

Và vẫn kịp thấy bóng đèn chao đi trên trần nhà trước khi khép mắt

 

2 giờ sáng

Lũ mèo vờn nhau ngoài lan can nghe như trẻ khóc

Anh thấy mình ớn lạnh

Mồ hôi tuôn ra đầm đìa trên lưng và bẹn

Anh cố nhớ lại từng dòng bài thơ mà anh đã đọc

Nhưng chỉ nghe tiếng mèo rên như trẻ khóc

 

Bóng đèn vẫn chao đi trên trần nhà

Anh mở lại bài thơ tìm đến cuối dòng

Xem có phải kết thúc bằng: xinh đẹp

Anh bàng hoàng nhận ra hình như mình vừa ăn mất bài thơ?

 

Nàng lại khúc khích cười: Anh nhắc lại đi

Bài thơ hay

Kết thúc bằng xinh đẹp!

 

(22/01/24)

 

 

Sự tĩnh lặng biến mất

 

Nếu anh không dang tay ra

Em sẽ chìm xuống mất

Em không thể nào bơi thêm được nữa

Thế gian xin bớt lời giảng đạo:

Đàn bà khôn ngoan phải tự cứu lấy mình

 

Không

Em không thể

Và em cần anh cứu lấy em!

 

Cuộc sống này buồn quá

Hôm qua lũ chim đi vắng

Không đến thăm những bông hồng trong khu vườn nhỏ

Thiếu lời ca, bông hoa không nở thêm được nữa

Cánh khép tàn buồn hiu

Lũ sâu trườn mình trong lá

Nuốt đầy hương thơm trong mớ răng gớm ghiếc của mình

 

Và em buồn quá

Những ngày lễ hội lao xao đầm đìa xiêm áo

Thừa mứa tiếng người hỏi han nhau, chúc tụng nhau, khen ngợi nhau

Vắng lời chân thật

 

Em chìm mất

Trong hỗn loạn này

Làm ơn

Đưa em đi theo với

Khi lòng em bây giờ là một mớ cồng chiêng, đàn sáo, trống kèn

 

Sự tĩnh lặng biến mất

Em biến mất

Chỉ còn phiên bản ồn ào, náo động

Và tuyệt vọng

Không

Đừng bảo đàn bà khôn ngoan phải tự cứu lấy mình

Và em cần anh cứu lấy em!

 

(14/11/22)
 

 

Lên đồng

 

Tháng 7 vía cha, tháng 3 vía mẹ

Mình quên dặn nhau khi lên điện hôm nào

Gặp mẹ gặp cha đừng cầu duyên nợ

Mẹ cha nào muốn xa con đâu

 

Cha cho con nước thuận hòa

Mẹ cho mùa màng tươi tốt

Cho anh vạm vỡ con trai

Cho em dịu dàng con gái

Nhưng vạm vỡ anh không về Ngọc Trản

Dịu dàng em không đến Huệ Nam

 

Đồng nữ làm mưa

Đồng nam làm gió

Gọi bão về cuồn cuộn phía Thuận An

Em cũng muốn lên đồng làm bóng

Lạy mẹ cho mình cột buộc với nhau

 

Vua cầu ngôi báu, lòng dân

Mẹ mang mộng lành đến sớm

Dân cầu cá tôm mẹ giữ thuyền vượt sóng

Thuỷ phủ, thượng ngàn nghe mẹ thương dân

Em là con gái thượng ngàn

Anh là con trai thủy phủ

Mơ giấc trăm năm chồng chồng vợ vợ

Mình có tội tình gì mà sao mẹ chẳng thương?

 

Điện Hòn Chén mờ sương

Một ngày tháng 7

Mình lên đồng thoát xác để yêu nhau.

 

(2/8/2023)

 

 

Chín nốt cho anh

 

Em thường hôn chiếc áo ngực của mình

Bằng đôi môi xót xa

Nỗi xót xa nhiều dần lên theo từng size áo giảm

Quanh khuôn ngực của mình, em thấy thanh xuân đi qua

 

Em cũng từng nhiều lần rơi nước mắt

Khi cài chiếc áo mong manh bằng đôi nút trong cùng

Giọt nước mắt thương mình ngày con gái

Cài đôi nút ngoài cùng mới thấy vừa xinh

 

Nhớ những sớm tinh khôi khi em vừa thức dậy

Bầu ngực em như đôi quả mọng cành

Đôi quả chín ươm tình em ở đó

Hương sắc đầu mùa yêu thương cho anh

 

Yêu thương cho con đôi mắt tròn xoe ôm bầu vú mẹ

Mẹ trở giấc trong đêm, con no sữa ngủ vùi

Những bé thơ lần lượt lớn lên

Đôi quả mọng giữa mùa không thể mọng thêm

 

Em thường hôn chiếc áo ngực của mình

Trong nỗi biết ơn dịu dàng cho mẹ

Đôi quả mọng giữa mùa son trẻ

Nẹ nuôi em thơ ngây khôn lớn vẹn lành

 

Khi em hôn chiếc áo ngực của mình

Em chạm… dấu môi anh

Đôi môi thật ngoan, nồng nàng, trẻ dại

Nhanh nào người ơi, mùa không chờ ta mãi

Đôi quả mọng cành

Chín nốt để cho anh.

 

(17/8/2017)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm