TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Việt - Anh - Pháp của Đặng Tường Vy

Chùm thơ Việt - Anh - Pháp của Đặng Tường Vy

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-08-02 18:26:21
mail facebook google pos stwis
1271 lượt xem

Nhà thơ Đặng Tường Vy

 

 AI ƠI, ĐỪNG LAY NGỌN GIÓ  

 

Có ai khâu giùm tuổi trẻ 

Có ai nhuộm biếc mùa xanh 

Để con quay về bên mẹ 

Như ngày chân bước tập tành 

Người ta nhuộm xanh mái tóc 

Vụng về khâu vết chân chim 

Thời gian chuyền nhanh chân sóc 

Còn mẹ xin nhớ về tìm 

Ngày kia vàng ươm chuối chín 

Liêu xiêu dáng đứng mẹ già 

Tuổi thơ tìm qua lăng kính 

Nghẹn ngào nghĩa mẹ công cha 

Ai ơi, đừng lay ngọn gió 

Cuộc đời không rụng bên sân 

Ai ơi, giữ giùm trăng tỏ 

Cho mẹ tóc mãi màu xanh.

 

* DON'T SWAY THE WIND

 

Who sews youth for me

Who dyed the season blue

Let me return to mother

Like the day I learned to walk

 

People dye their hair blue

Clumsily stitches crow's feet

Time waits for no one

Meet your mom when she is still alive

 

The day after tomorrow, the bananas are ripe

Unsteady posture of mother

Childhood looked through the prism

Choking up because of parents’ favor

 

Don't sway the wind

Life does not fall in the yard

Keep the moon shining

Keep mother’s hair young forever. 

 

*  S’IL VOUS PLAÎT, NE SECOUEZ PAS LE VENT !

 

Quelqu’un peut-il me reconnecter avec mon enfance ?

Quelqu'un m’a-t-il teint en vert pour toutes les saisons ?

Pour que je puisse retourner auprès de ma mère

Comme le jour où j’ai appris à marcher avec les premiers pas..

 

Combien des gens se teignent les cheveux pour les raviver,

D’autres cousent maladroitement les vergétures sur leur peau,

Pourtant, le temps passe plus vite que les écureuils,

Tant que ma mère est encore en vie, j’insiste pour la retrouver.

 

Les jours sont venus où les bananes sont mûres et dorées,

Mère est comme un vieux bananier, qui ne tient plus debout,

Une enfance est laissée sans rien, ne regardant qu’à travers une lentille vague,

Mais la gratitude envers nos parents nous étouffe toujours à jamais.

 

S’il vous plaît, ne secouez pas le vent !

Les succès et les échecs de la vie ne tombent pas dans la cour,

S’il vous plaît, garder la lune toujours brillante par tous les temps,

Et gardez les cheveux de ma mère jamais blancs !

 

 ĐÀN BÀ XẾP CHỮ MÀ CHI? 

 

Ai ơi xếp chữ mà chi 

Đàn bà xếp chữ có gì vui không? 

Cớ sao gặm nhấm sầu đông 

Tình kia còn cháy đỏ trong ngực hồng 

 

Cớ gì tình ủ bên trong 

Nửa đêm đò gọi đáy sông sóng ngầm 

Đường tơ ai khéo trăm năm 

Tiếng chì tiếng bấc sót câm lặng đời 

 

Đàn bà xếp chữ mang phơi 

Mùi thơm bút mực thấm đời gió mưa

Nhóm bao nhiêu lửa cho vừa 

Đa tình con chữ đánh lừa nhân gian 

 

Ta đây lá ngọc cành vàng 

Say trên thảm chữ rượu đang môi kề 

Giọt tình đã chín bùa mê 

Lược gương sao chải đêm về trống không 

 

Môi xuân hơi ấm thơm nồng 

Bạc đầu sao vẫn tay không trắng mùa 

Đêm nay xuân rót vườn thưa 

Dòng nham thạch đốt gỡ bùa đêm nay. 

 

*  WHAT DOES WOMAN ARRANGE LETTERS FOR?

 

What is arranging letters for

Is it fun for women to arrange letters?

Why gnaw winter melancholy

That love is still burning red in the red chest

 

Why is love hatched inside

At midnight, the boat calls underground waves of the river

Whose silk thread is skillful for a hundred years

The remaining quarrel silent life

 

Women arrange letters to dry

The scent of ink pen permeates the wind and rain

How much fire being lightened up is enough

The word love deceives mortals

 

I am blue-blooded nobility

Drunk on the carpet of words alcohol is near the lips

Love is filled with a spell

The mirror comb is empty at night

 

Spring lips with fragrant warmth

Grey hair yet empty-handed for the season

Spring is pouring into the garden tonight

The lava stream burns the spell tonight.

 

*   LA FEMME EST-ELLE  BESOIN DE JOUER AVEC LES MOTS ?

 

À quoi bon jouer sur les mots, ma copine ?

Qu’y a-t-il d’interessant dans ce jeu de lettres avec une femme ?

Quel besoin de ronger la tristesse tout l’hiver,

Ou juste parce que cet amour brûle toujours dans la poitrine juvénile ?

 

L’amour est-il encore caché quelque part en profondeur,

Au milieu de la nuit, la barque s’est réveillée par les vagues au fond de la rivière,

La dette d’amour doit être payée pendant des centaines d’années,

Comment un petit incident peut-il faire un chagrin silencieux à vie ?  

 

La femme range les mots à sécher  

L’odeur de la plume et de l’encre imprègne sa vie tourmentée,

Elle ne sait pas combien de feu il y a assez dans son cœur,

Pour pouvoir tromper les gens sur son délire excessif envers les lettres !

 

Elle est toute fière d’être de noble origine,  

Sait tisser bien des lignes remarquables de poésie sur des tapis dorées,

Sait plonger son âme ardente dans les passions du véritable amour,

Juste chaque nuit, après s’être démaquillée, elle affronte la vraie solitude.      

 

La chaleur du printemps est comme un baiser,

Stimulera le jardin nu pour faire germer de nouvelles pousses,

À cet âge, pourquoi je n’avais presque que deux mains vides ?

Ce soir, il me faut allumer un torrent de lave pour effacer la vieille malchance !

 

Đặng Tường Vy 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm