TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm thơ Việt - Anh - Pháp của Đặng Tường Vy

Chùm thơ Việt - Anh - Pháp của Đặng Tường Vy

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-08-02 18:26:21
mail facebook google pos stwis
1174 lượt xem

Nhà thơ Đặng Tường Vy

 

 AI ƠI, ĐỪNG LAY NGỌN GIÓ  

 

Có ai khâu giùm tuổi trẻ 

Có ai nhuộm biếc mùa xanh 

Để con quay về bên mẹ 

Như ngày chân bước tập tành 

Người ta nhuộm xanh mái tóc 

Vụng về khâu vết chân chim 

Thời gian chuyền nhanh chân sóc 

Còn mẹ xin nhớ về tìm 

Ngày kia vàng ươm chuối chín 

Liêu xiêu dáng đứng mẹ già 

Tuổi thơ tìm qua lăng kính 

Nghẹn ngào nghĩa mẹ công cha 

Ai ơi, đừng lay ngọn gió 

Cuộc đời không rụng bên sân 

Ai ơi, giữ giùm trăng tỏ 

Cho mẹ tóc mãi màu xanh.

 

* DON'T SWAY THE WIND

 

Who sews youth for me

Who dyed the season blue

Let me return to mother

Like the day I learned to walk

 

People dye their hair blue

Clumsily stitches crow's feet

Time waits for no one

Meet your mom when she is still alive

 

The day after tomorrow, the bananas are ripe

Unsteady posture of mother

Childhood looked through the prism

Choking up because of parents’ favor

 

Don't sway the wind

Life does not fall in the yard

Keep the moon shining

Keep mother’s hair young forever. 

 

*  S’IL VOUS PLAÎT, NE SECOUEZ PAS LE VENT !

 

Quelqu’un peut-il me reconnecter avec mon enfance ?

Quelqu'un m’a-t-il teint en vert pour toutes les saisons ?

Pour que je puisse retourner auprès de ma mère

Comme le jour où j’ai appris à marcher avec les premiers pas..

 

Combien des gens se teignent les cheveux pour les raviver,

D’autres cousent maladroitement les vergétures sur leur peau,

Pourtant, le temps passe plus vite que les écureuils,

Tant que ma mère est encore en vie, j’insiste pour la retrouver.

 

Les jours sont venus où les bananes sont mûres et dorées,

Mère est comme un vieux bananier, qui ne tient plus debout,

Une enfance est laissée sans rien, ne regardant qu’à travers une lentille vague,

Mais la gratitude envers nos parents nous étouffe toujours à jamais.

 

S’il vous plaît, ne secouez pas le vent !

Les succès et les échecs de la vie ne tombent pas dans la cour,

S’il vous plaît, garder la lune toujours brillante par tous les temps,

Et gardez les cheveux de ma mère jamais blancs !

 

 ĐÀN BÀ XẾP CHỮ MÀ CHI? 

 

Ai ơi xếp chữ mà chi 

Đàn bà xếp chữ có gì vui không? 

Cớ sao gặm nhấm sầu đông 

Tình kia còn cháy đỏ trong ngực hồng 

 

Cớ gì tình ủ bên trong 

Nửa đêm đò gọi đáy sông sóng ngầm 

Đường tơ ai khéo trăm năm 

Tiếng chì tiếng bấc sót câm lặng đời 

 

Đàn bà xếp chữ mang phơi 

Mùi thơm bút mực thấm đời gió mưa

Nhóm bao nhiêu lửa cho vừa 

Đa tình con chữ đánh lừa nhân gian 

 

Ta đây lá ngọc cành vàng 

Say trên thảm chữ rượu đang môi kề 

Giọt tình đã chín bùa mê 

Lược gương sao chải đêm về trống không 

 

Môi xuân hơi ấm thơm nồng 

Bạc đầu sao vẫn tay không trắng mùa 

Đêm nay xuân rót vườn thưa 

Dòng nham thạch đốt gỡ bùa đêm nay. 

 

*  WHAT DOES WOMAN ARRANGE LETTERS FOR?

 

What is arranging letters for

Is it fun for women to arrange letters?

Why gnaw winter melancholy

That love is still burning red in the red chest

 

Why is love hatched inside

At midnight, the boat calls underground waves of the river

Whose silk thread is skillful for a hundred years

The remaining quarrel silent life

 

Women arrange letters to dry

The scent of ink pen permeates the wind and rain

How much fire being lightened up is enough

The word love deceives mortals

 

I am blue-blooded nobility

Drunk on the carpet of words alcohol is near the lips

Love is filled with a spell

The mirror comb is empty at night

 

Spring lips with fragrant warmth

Grey hair yet empty-handed for the season

Spring is pouring into the garden tonight

The lava stream burns the spell tonight.

 

*   LA FEMME EST-ELLE  BESOIN DE JOUER AVEC LES MOTS ?

 

À quoi bon jouer sur les mots, ma copine ?

Qu’y a-t-il d’interessant dans ce jeu de lettres avec une femme ?

Quel besoin de ronger la tristesse tout l’hiver,

Ou juste parce que cet amour brûle toujours dans la poitrine juvénile ?

 

L’amour est-il encore caché quelque part en profondeur,

Au milieu de la nuit, la barque s’est réveillée par les vagues au fond de la rivière,

La dette d’amour doit être payée pendant des centaines d’années,

Comment un petit incident peut-il faire un chagrin silencieux à vie ?  

 

La femme range les mots à sécher  

L’odeur de la plume et de l’encre imprègne sa vie tourmentée,

Elle ne sait pas combien de feu il y a assez dans son cœur,

Pour pouvoir tromper les gens sur son délire excessif envers les lettres !

 

Elle est toute fière d’être de noble origine,  

Sait tisser bien des lignes remarquables de poésie sur des tapis dorées,

Sait plonger son âme ardente dans les passions du véritable amour,

Juste chaque nuit, après s’être démaquillée, elle affronte la vraie solitude.      

 

La chaleur du printemps est comme un baiser,

Stimulera le jardin nu pour faire germer de nouvelles pousses,

À cet âge, pourquoi je n’avais presque que deux mains vides ?

Ce soir, il me faut allumer un torrent de lave pour effacer la vieille malchance !

 

Đặng Tường Vy 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm