TIN TỨC
  • Thơ
  • Đà Lạt – hoài niệm và tình ca trong thơ Xuân Lộc

Đà Lạt – hoài niệm và tình ca trong thơ Xuân Lộc

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-08-26 06:55:07
mail facebook google pos stwis
1518 lượt xem

Trong chùm thơ viết ở Trại sáng tác Đà Lạt 2025, Xuân Lộc đã để lại những vần thơ vừa hoài niệm, vừa tươi mới. Từ ‘mười năm trở lại’ phố núi với bao nỗi ngỡ ngàng, đến ‘Đà Lạt không em’ đầy xao xuyến, rồi những ‘đoản khúc lục bát’ ngợi ca cảnh sắc quen thuộc, tất cả đều gắn liền với tình yêu, ký ức và niềm vui bè bạn. Đọc thơ Xuân Lộc, ta có thể cảm nhận được một Đà Lạt mờ sương nhưng chan chứa tình người...

 

XUÂN LỘC

 

10 NĂM TRỞ LẠI

 

Mười năm trở về phố núi

Thấy mình vừa lạ vừa quen

Vẫn là Forget me not

Sao đành: Xin đừng quên em.

 

Âm thầm anh đi qua ngõ

Hình như em đã lấy chồng

Khóm hồng rã cành xơ xác

Có chùm cải bẹ trổ bông.

 

Ghế đá bên hồ cũng vậy

Những cặp tình nhân khác ngồi

Ta đã thành người xưa cũ

Chỉ còn kỷ niệm mà thôi.

 

Quán Tùng vẫn y như thế

Chỉ toàn khách lạ em ơi

Diễm Xưa ướt mi người mới

Sỏi đá... mình anh đơn côi.

 

Hai ly cà phê cuộn khói

Uống cả cho người cách xa,

Thầm mong em được hạnh phúc

Trăm năm duyên-nợ chỉ là...
 

Mười năm trở về phố núi

Nhớ người viết vội vài câu

Đã qua cái thời nông nổi

Gửi vào thơ mộng ban đầu...

 

Nhà thơ Xuân Lộc

 

ĐÀ LẠT KHÔNG EM

 

Bởi em không về Đà Lạt cùng anh

Con dốc thân quen giờ thành xa lạ

Anh đứng trước ngôi nhà xưa, vội vã

Chỉ sợ mình không ngăn được lệ rơi.

 

Nước mắt đàn ông mặn lắm em ơi

Yêu Đà Lạt mà rời xa Đà Lạt

Chẳng khác nào một người tình phụ bạc

Duyên hết thôi, không nợ cũng đành...

 

Sau cơn mưa trời lại trong xanh

Hoa vẫn thắm vướng lối mòn anh bước

Chỉ có tâm hồn anh treo ngược

Nên bơ vơ giữa gió núi mây ngàn.

 

Con phố nào cũng thay đổi khang trang

Góc quán cũ anh tìm về chẳng thấy

Ghế đá bên hồ những chiều thứ bảy

Mình nhìn mây trôi giờ cũng chẳng còn.

 

Ngồi một mình Thuỷ Tạ ngắm hoàng hôn

Chẳng đợi chờ ai vẫn nghe lòng thổn thức

Những tháng ngày tưởng chừng như đã mất

Bồng bềnh trôi theo tiếng nhạc ùa về...

 

Thêm một lần trở lại bến mê

Em xa quá Đà Lạt thì gần quá,

Có gót chân son vừa lướt qua vội vã

Anh giật mình tưởng người ấy là em.

 

 

ĐOẢN KHÚC LỤC BÁT VỀ ĐÀ LẠT

 

Bảo Lộc

Nào đâu vượt thác băng đèo
Đường lên Bảo Lộc vòng vèo chút thôi

Em cười trưa vỡ làm đôi

Bao nhiêu mệt nhọc cũng trôi về chiều.

 

Đà Lạt

Qua đèo rồi lại vượt đèo
Pren dẫn lối men theo núi ngàn

Con đường nhuộm ánh huyền quang
Ngàn hoa đua sắc chen ngang lối về.

 

Hồ Xuân Hương

Liễu gầy buông mái tóc thề

Mặt hồ soi bóng nghiêng về ngàn năm

Em nghiêng về phía xa xăm
Anh ngồi khấy nát cả trăm vạn điều.

 

Đồi Cù

Nằm ưỡn ngực giữa cô liêu

Thi nhân mặc khách ai liều bỏ qua?

Xiêm y gấm vóc kiêu sa

Thơ tình cứ nở như hoa bốn mùa.

 

Hồ Than Thở

Đồi thông hai mộ chiều mưa
Cây nhang em thắp như vừa cháy lên
Nếu lời khấn hoá linh thiêng
Thi đừng Than Thở mà phiền luỵ nhau.

 

Thung lũng Tinh yêu

Đến rồi mà được yêu đâu

Đã là Thung lũng thì mau đi về

Lỡ ra buông một câu thề
Làm sao trả hết một bề thẳm sâu.

 

Đồi Mộng mơ

Tóc xanh giờ đã hai màu

Vẫn yêu như thủa ban đầu, lạ chưa

Bên em một buổi tình cờ

Đồi mộng mơ hoá bài thơ nhiệm màu.

 

Thác Cam Ly

Dù có đi đâu về đâu

Bao giờ quên được nỗi sầu Cam Ly?

Từ ngày em bước chân đi

Tình anh như thác rầm rì chẳng yên.

 

Lang Biang

Cổng trời một buổi em lên

Như mơ như tỉnh như quên lối về

Tình yêu một thủa đam mê

Ngàn năm vẫn giữ lời thề Lang-Biang.

 

Suối vàng

Bước chân đi khắp mọi miền

Hôm nay mới thực đường lên Suối Vàng

Lộc trời ban tặng nhân gian

Hồ nước lớn lượn dọc ngang đỉnh đồi.

 

Lạc Dương tiên cảnh

Cùng em dạo bước đây rồi

Lên xe vẫn thấy bồi hồi làm sao

Núi rừng mây gió lao xao

Lạc Dương tiên cảnh chênh chao cõi trần.

 


Hồ Tuyền Lâm

Mái chèo khấy nước Tuyền Lâm

Thông reo Thiền viện, hương trầm bay xa

Tiếng chuông vọng cõi ta bà

Trúc Lâm dẫn lối, quan hà vững chân.

 

Khúc về

Ra về lòng dạ bâng khuâng
Đà Lạt ơi, biết bao lần được yêu.

Xin cho nới lỏng dây diều

Để tình ta với những chiều bay xa.

 

 

NGẬP NGỪNG
 

Có cơn mưa chiều lạc vào phố núi

Có người tóc rối tựa vai một người

Có ly cà phê chạm vào môi ấm

Có chàng thi sĩ đường về chơi vơi.

 

Có con dốc dài đi vào ký ức

Có dấu chân son những sớm mai hồng

Một ngày bên nhau một đời nhung nhớ

Đà Lạt xa rồi em tiếc gì không?

 

Chiều nay Sài Gòn mưa rơi bất chợt

Đưa tay hứng mưa gặp phút vai kề

Có ai đang ngồi mơ về Đà Lạt?

Câu thơ ngập ngừng nửa tỉnh nửa mê.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Ca khúc “Tiếng gọi đô thị mới”.
Nhân Ngày Thơ Việt Nam 2026 tại TP.HCM với chủ đề “Tiếng gọi đô thị mới”, nhạc sĩ Trần Tuấn Kiệt (Cần Thơ) đã sáng tác và gửi tặng Hội Nhà văn TP.HCM ca khúc cùng tên.
Xem thêm
Thơ Thành phố Hồ Chí Minh nhìn lại một dòng chảy nhiều ưu tư
Thành phố Hồ Chí Minh nơi hội tụ người muôn phương, nơi đất lành chim đậu. Nơi đây hàng triệu người sinh ra trên vùng đất lịch sử Sài Gòn - Chợ Lớn - Bình Dương - Bà Rịa Vũng Tàu hợp thành. Nơi này cùng hàng triệu người sinh ra lớn lên ở khắp mọi miền đất nước, cả ở nước ngoài, hội tụ về đây sinh sống làm việc, công tác và học tập, trên thành phố anh hùng. Thành phố đã tạo nên cuộc sống mới năng động và sáng tạo phát triển kinh tế, văn hóa, xã hội cao nhất toàn quốc. Thành phố 40 năm đổi mới đã làm nên dòng chảy thi ca thấm đượm cảm xúc nhân văn nghĩa tình với niềm tin vào sự phát triển đi lên cùng đất nước. Chính vì cái hay, cái đẹp của đất nước, của thành phố mới đã tạo nên sức sống mới ở những con người thơ. Từ đó nhà thơ đã tạo nên những bài thơ, trang thơ, tác phẩm thơ, tuyển tập thơ để lại những cảm xúc đẹp về con người đất nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay.
Xem thêm
Nối tiếp
Bài đăng Văn nghệ Online
Xem thêm
“Ngựa chín hồng mao”: Bản tình ca đẹp về Mỵ Nương – Thủy Tinh
Bài hát “Ngựa chín hồng mao” của tác giả Bùi Khánh Nguyên, phổ nhạc bài thơ “Lời Mỵ Nương” của Đào Phong Lan đưa ra một góc lý giải mới mẻ khác về tình yêu.
Xem thêm
Tàn thuốc - Chùm thơ Vương Huy
Bằng những biện pháp nhân hóa, ẩn dụ, lời thơ trong các bài thơ được phát họa mạnh mẽ nhưng cũng sâu lắng, mang đến cho người đọc sự chiêm nghiệm về cuộc đời, phận người với những day dứt, giữa hạnh phúc và ảo ảnh. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Vương Huy – Tàn thuốc.
Xem thêm
Hành trình đất nước trong thơ Hoàng Quý
Chùm 5 bài thơ được Văn chương TPHCM chọn giới thiệu dưới đây như những điểm dừng trên một hành trình lặng lẽ đi qua Tổ quốc — để cuối cùng trở về với nỗi thương mến dành cho con người và quê hương.
Xem thêm
Chùm thơ Lục bát cuối năm - Tác giả Hồ Xoa
Những ngày cuối năm luôn mang lại cho mỗi người những cảm xúc ngập tràn yêu thương và hoài niệm, những cảm xúc ẩn mình đâu đó nơi góc chùa xưa, nơi mảnh tình sót lại trong mùa trăng chín. Bằng lối miêu tả ẩn dụ, đã làm cho khung cảnh trở nên đẹp đẽ mỹ miều. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh Xin giới thiệu chùm thơ lục bát cuối năm – Tác giả Hồ Xoa.
Xem thêm
Con tàu năm mới - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng không tìm cách gây ấn tượng bằng thủ pháp hay hình thức mới, mà chọn đi con đường lặng hơn: trở về với ký ức.
Xem thêm
Hành trình lắng nghe từ ngủ đông đến xuân – Chùm thơ Nguyên Bình
Qua bốn bài thơ dưới đây, nhà thơ Nguyên Bình từ Bà Rịa – Vũng Tàu sẽ mở ra một hành trình nội tâm từ tĩnh lặng đến hồi sinh. Giọng thơ trầm, giàu liên tưởng và khuynh hướng chiêm nghiệm giúp chùm thơ tạo được dư âm lắng, phù hợp với nhịp đọc chậm của người yêu thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu cùng các bạn.
Xem thêm
Nơi cây nở hoa chậm - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Trong chùm thơ dưới đây, Hà Thiên Sơn chọn đi con đường lặng lẽ: từ cội mai quê nhà đến hoa chămpa xứ bạn, thơ anh gợi một vẻ đẹp âm thầm, bền bỉ và nhân hậu – nơi ký ức, đất đai và con người cùng nở hoa theo cách riêng của mình.
Xem thêm
Học yêu trong cõi đau – Chùm thơ Hoàng Quý
Nhà thơ Hoàng Quý từ Bà Rịa - Vũng Tàu trở lại với một chùm thơ trầm lắng và giàu suy tư, nơi tình yêu, nỗi đau và ý thức về thân phận con người được nhìn từ chiều sâu trải nghiệm.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Võ Thị Như Mai và hành trình kết nối thơ ca quốc tế
Nhà thơ, dịch giả Võ Thị Như Mai hiện là giáo viên tiểu học chính ngạch tại Tây Úc với hơn 20 năm kinh nghiệm giảng dạy chuyên nghiệp.
Xem thêm
Chốn quê nhà giấu một câu kinh – Chùm thơ Thùy Vy
Thơ Thùy Vy là những bước đi chậm vào miền ký ức, nơi quê nhà, tuổi thơ và con chữ trở thành chốn nương tựa tinh thần. Không ồn ào hay phô diễn, chùm thơ chọn cách thủ thỉ, chiêm nghiệm và buông xả, gợi lên vẻ đẹp lắng sâu của đời sống nội tâm và những giá trị bền bỉ của yêu thương.
Xem thêm
Lấy hư không làm vui - Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Chùm thơ mới của Đinh Nho Tuấn tiếp tục hành trình đi sâu vào những vùng trầm tích của đời sống nội tâm – nơi con người đối diện với thời gian, mất mát, tình yêu và sự chấp nhận. Thơ anh lắng, chậm, ít lời nhưng giàu suy tưởng, cho thấy một giọng điệu đã qua nhiều biến động để tìm đến sự an nhiên trong chiêm nghiệm.
Xem thêm
Dòng sông trong tôi - Chùm thơ Đặng Ân
Đặng Ân là nhà thơ trẻ nhất trong Ban Văn học thuộc Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Tên thật là Đặng Hoàng Ân, sinh năm 1989, hiện thường trú tại phường Bà Rịa, TP. Hồ Chí Minh. Anh đang công tác tại Công ty CP Posco Yamato Vina – Phú Mỹ.
Xem thêm
Lê Hưng Tiến và chùm thơ Ngụ ngôn của dế
Với những câu thơ giàu biểu cảm nội tâm, như dòng chảy tự nhiên đầy trăn trở, thoát ra khỏi những âm thanh dồn nén của thực tại cuộc sống, nơi tiếp cận bằng sự cộng hưởng giữa cảm xúc và chiêm nghiệm. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lê Hưng Tiến – Ngụ ngôn của dế.
Xem thêm
Mẹ tre và khoảng trời mồ côi - Thơ Cát Du
Văn chương TPHCM trân trọng mời độc giả cùng đọc và cảm nhận chất thơ đằm sâu, đậm bản sắc và có chiều sâu tâm linh của nữ nhà thơ từ Bình Dương cũ.
Xem thêm
Bác về Pác Pó – Chùm thơ Cẩm Thạch
Với những lời thơ dạt dào cảm xúc ghi nhớ về công ơn của Bác Hồ trong hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc. Nhân kỷ niệm Kỷ niệm 85 năm, ngày Bác Hồ về nước (28/1/1941 - 28/1/2026). Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ “Bác về Pác Pó” của tác giả Cẩm Thạch.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Xuân 1-2-3
Với cách biểu cảm ngôn ngữ sinh động mà cũng sâu lắng như tiếng lòng của tác giả, đau đáu nỗi niềm. Những thanh âm cuộc sống cuộn trào trong những dòng thơ, khơi gợi hình ảnh đa chiều của vạn vật. Ở nơi đó, dòng chảy thời gian được hòa quyện cùng sương khói, phiêu lãng và tĩnh lặng…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Xuân 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm