TIN TỨC
  • Thơ
  • Đường nhân gian - Chùm thơ Trần Thị Nương

Đường nhân gian - Chùm thơ Trần Thị Nương

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-08-19 15:26:42
mail facebook google pos stwis
1522 lượt xem

TRẦN THỊ NƯƠNG

  • Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
  • Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc Thiểu số Việt Nam
  • Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam
  • Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội.

 

Đường nhân gian

 

Thế là mình chẳng gặp nhau

Ở trong lóng lánh cái màu nhân gian.

 

Ai giăng tơ chốn bạc vàng

Tôi về quê mẹ đường trang nắng hồng.

 

Ai chờ chi có trong không

Tôi chờ đợi có ngọc lòng bàn tay.

 

Ai tìm về rượu để say

Tôi tìm nhân thế tháng ngày ủ men.

 

Ai cậy cục chốn bon chen

Thảnh thơi tôi thắp ngọn đèn trong thơ.

 

Đường nhân gian lắm sững sờ

Gần nhau nào biết bao giờ gặp nhau...?

 

 

Trà Cổ

 

Mẹ ơi, con đã tìm về

Sóng xanh Trà Cổ, bùa mê cõi người…

 

Cánh buồm khát gió ra khơi

Héo hon tìm mẹ. Một đời lênh đênh.

 

Chát chua chẳng tại thác ghềnh

Chữ yêu ai đỏ? Chữ tình ai đen?…

 

Cô đơn oằn gánh đường lèn

Con về mái ấm… gài then cho người…

 

Thời gian sóng dội không lời

Tên người tìm được. Bóng người giờ đâu?

 

Cát nào dằng dặc mai sau

Muối nào muôn thuở cho nhau mặn mà?…

 

Tạ ơn tình mẹ bao la

Gian truân mẹ gánh. Ngọc ngà trao con…

 


Ảnh: Internet.

 

Đợi

 

Ngàn năm, vạn năm, tỉ năm

Bão xoay mặc bão. Sương vằm mặc sương.

 

Tĩnh tâm hóa đá vô thường

Lặng thinh mà hút muôn phương tìm về…

 

Điệp trùng thành luỹ nên quê

Khèn vương hồn núi đắm mê cõi đời.

 

Thăng trầm… cá lặn mây trôi

Vẫn vằng vặc đá. Đỉnh trời trăng trong.

 

Ai còn? Ai mất? Ai không?

Có hay miền đá đơm bông đợi chờ.

 

 

Anh và mùa xuân

 

Thế là anh đã đến

Sau bao nhiêu khắc khoải đợi chờ

Nam cực tái tê vùng tuyết phủ

Mặt trời hồng

Ngút lửa đêm mơ…

 

Anh đã đến

Bừng sáng vùng non nước

Rạo rực xuân

Trời đất đương thì

Mơ màng biển choàng màu xanh ngọc bích

Quên tuổi mình

Đá nâng bước người đi…

 

Xuân hồn nhiên

Gõ cửa muôn nhà

Tất tưởi, lo toan gửi vào trong gió

Ngày nối ngày

Xóa vực người cách trở

Anh và xuân về

Mở cửa cánh đồng thơ…

 

 

Dâng Người

 

Khi chào đời

Bàn tay Người xòe tia ấm mặt trời

Đón con vào

ánh sáng.

Con tập đi bậu cửa nhà mình khó nhọc

Qua viên sỏi gầy

Vô thức ngoài sân…

Qua tháng năm giông tố, tảo tần

Bếp lửa đầu đời

Còn

Theo con

Cháy mãi !

Người dắt con qua cuộc bể dâu

Dắt Đất Nước mình cùng gậy tầm vông

Câu ca dao

Qua thời nô lệ.

Như cây tre Việt Nam

Biết xé dọc thân mình

Làm chiếc nôi nhỏ bé

Nâng mọi cuộc đời

Sâu lắng mãi lời ru…

Người đón con qua thế kỷ như mơ

Nơi mặt đất nở hoa

Còn ngầm bao bom đạn…

Lòng bao dung

Bốn phương trời

Thành bạn

Mảnh đất nghèo xưa

Trĩu hạt

Xuống bây giờ !

Ngày lại ngày xanh thẳm ước mơ

Người đã

Đổi đời con

Người

Đổi đời Đất Nước.

Câu thơ viết

Như con tằm

Rút ruột

Dâng Người

Năm tháng

Sắt son!

Mỗi cuộc đời

Chập chững trước sân con

Đi suốt chặng đường dài

Nhớ mãi

Về

Nơi mình chập chững…

Con yêu Người khát khao cháy bỏng

Người là lửa nồng nàn, khuya sớm

Là đức tin thánh thiện

Là mặt trời

Tỏa sáng

Bước

Con đi.

T.T.N

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm