TIN TỨC
  • Truyện
  • Hối hận hay trọn vẹn | Cao Dung

Hối hận hay trọn vẹn | Cao Dung

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-10-14 18:29:44
mail facebook google pos stwis
1829 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

CAO DUNG

Trời lạnh, gió thốc vào mặt và sương sớm vẫn còn chưa tan sau những lúc rơi rớt vài giọt mưa đêm qua. Hôm nay tôi đi bộ, việc đi bộ này đã không còn là điều gì mới lạ hay ép buộc bản thân, nó đã trở thành một thói quen lí thú. 

Tôi thích cái cảm giác phóng túng quơ tay múa chân vào mỗi sáng với một tinh thần phấn chấn. Cơn buồn ngủ vừa mới đây thôi đã khiến tôi đấu tranh để bước xuống giường, giờ đã đi qua đi từ lâu, biến mất như tan vào không khí.

Sáng nay như thường lệ, tôi sải bước dài trên con đường ướt sũng. Những giọt mưa đã tắm đường vào lúc 4 giờ 30 phút sáng nay và chúng khiến tôi tỉnh giấc đúng 7 phút sau đó. 

Có một ông chú đi chiều ngược lại, nhìn vào chiếc đồng hồ nhỏ trên tay tôi và hỏi mấy giờ rồi?

Có một cặp mẹ con đi bộ ngược chiều với tôi, tay người mẹ nắm chặt người con, tay người con ôm âu yếm em gấu bông nhỏ. Có vẻ sự có mặt của cô bé vào sáng sớm hôm nay là nhờ vào sự cổ vũ của người mẹ, hoặc là sự cố gắng của cô bé và cũng có thể là do chú gấu bông mang nét mặt uể oải như cô bé đang đi cùng mẹ kia. Ai mà biết được lý do nhưng đi bộ sáng sớm thế này, cô bé đã giỏi hơn nhiều người. 

Hồi bằng tuổi cô bé, giờ này tôi đang ngủ vùi trong chăn mỏng, chiếc giường đã cũ cũng đủ khiến tôi yên lòng thiếp mắt. Nhà tôi khi đó nói nghèo thì không hẳn nhưng nói giàu chắc hàng xóm sẽ bật cười. 

Tôi còn nhớ năm đó mình tầm 5 tuổi, cha mẹ thường hay phải đi làm nhiều việc để có tiền sinh sống qua ngày. Nói thật, sự sống lúc ấy với người lớn là bấu víu, còn với một đứa nhỏ như tôi thì vẫn đẹp qua lăng kính màu hồng vạn hoa. 

Cái nhà nhiều năm trước chúng tôi ở là xin nhờ bà ngoại, trước sân nhà ngay xéo xéo mé hiên là cây dừa quỳ (gọi là dừa quỳ vì cái dáng cây như đang quỳ lạy người ta, cong cong vẹo vẹo nom đến tội, trông thật đáng thương). Tôi hay trèo lên cây dừa đó để đung đưa đôi chân, phía dưới là dòng nước mát lạnh và không trong veo như trong thơ ca, nó đục ngầu đầy phù sa của miền Tây xưa cũ.

Một hôm nhân lúc ở nhà một mình, tôi ghé qua nhà hàng xóm chơi. Nhìn thấy cô hàng xóm đang lấy mấy trái xoài vàng ươm từ trong túi ra, chuẩn bị gọt cho hai đứa con ăn... Tôi thập thò ngoài cửa, ánh mắt không rời thứ trái to bự thơm mùi phảng phất trên tay cô, cái miệng thì không ngừng tươm nước thèm thuồng. Sự thiếu thốn biến tôi thành đứa trẻ xin ăn bằng đôi mắt trong veo, ngân ngấn nước và như biết nói. Tôi cứ đứng như vậy, miệng không cất tiếng xin nhưng nhìn cái thái độ không chịu rời đi của tôi thì cô đã rõ. Tôi nhìn thấy vẻ mặt miễn cưỡng của cô hàng xóm khi ngoắc tôi vào và chia cho một miếng xoài. Cho đến giờ, sau hơn 20 năm, tôi không còn nhớ hương vị của miếng xoài ấy nhưng vẻ mặt vừa tội vừa muốn né tránh của cô dành cho một đứa trẻ như tôi, nó vẫn cứ ẩn hiện mỗi lần tôi đi qua ngôi nhà ấy. Từ đó về sau, tôi không xin ăn lần nào nữa, thấy người ta ăn đồ ngon thì dù có thèm mấy, tôi cũng lảng đi chỗ khác chơi. Phần vì tránh né, phần vì cái cảm giác nhận lấy sự thương hại một cách miễn cưỡng ấy, với một đứa trẻ mà nói thì hơi chua xót.

Lớn lên, vì trải nghiệm này mà hình thành tâm lý trong tôi cũng có phần khác đi. Tôi luôn nghĩ: “Nếu ai đó muốn mời mình thì mình phải để ý xem có thật sự họ muốn mời không hay chỉ vì phép lịch sự? Và nếu thật sự người ta chỉ miễn cưỡng thì dù là gì, mình cũng không nên nhận”.

Về sau, cô hàng xóm có kể với cha mẹ tôi việc tôi qua nhà ăn xoài. Và tối đó tôi nằm cúi ăn đòn. Cha tôi là người trọng sĩ diện, dù đói kém cũng không muốn ai khinh miệt mình. Và đương nhiên việc tôi đi “ăn xin” dù là chưa từng mở lời xin ăn, là một điều phải bị trừng phạt. 

Bẵng đi nhiều năm, tôi lớn dần và đi học. Thương thay tôi học khá tốt, thành tích không tệ. Suốt 5 năm cấp 1 là học sinh xuất sắc, cấp 2 thì 4 năm liền học sinh giỏi. Tôi trở thành niềm tự hào của gia đình. Nhà tôi về sau này cũng bớt khổ. Trải qua nhiều biến cố thăng trầm, tôi lấy chồng sinh con nhưng chỉ được thời gian ngắn là chia tay vì không hợp. Con bé của tôi khi ấy mới 11 tháng. 

Cuộc sống lại một lần nữa khắc nghiệt với tôi.

Loay hoay với điều tiếng xã hội, sự thất vọng từ người thân và ghẻ lạnh của tình thương đã khiến tôi từ cô gái vô lo trở thành người phụ nữ kiệm lời. Một thời gian sau sinh tôi mắc chứng trầm cảm, như một lẽ dĩ nhiên của thời đại này. 

Vào những lúc ngắm mình với vẻ thẫn thờ trong gương, tôi có chạnh lòng với mấy phần ở hiện thực. Mất một khoảng thời gian tiếp theo, tôi tìm đến viết như một người bạn ủi an chính mình. 

Vào một ngày cuối tháng 4/2022, khi đang làm việc ở xa nhà, tôi nhận được một cuộc điện thoại mà tên hiển thị rất quen: Mẹ!

Thông thường mỗi ngày tôi sẽ gọi về nhà hai lần, sáng và tối. Cuộc gọi này rơi vào lưng chừng khoảng thời gian ấy, tầm 3 giờ chiều - cái giờ mà chưa khi nào nhà tôi gọi. Linh cảm có điều gì không lành, tôi bắt máy: “Alo… Con nghe nè mẹ…”.

Còn chưa dứt câu thì bên kia mẹ đã nói, giọng nghiêm trọng: “Về đi con, cha mày có chuyện rồi!”.

Gần 130 cây số, tôi giữ bình tĩnh khi lái xe. Đoạn đường về nhà hôm đó sao thấy dài lê thê, đi mãi chưa thấy tới. Gần 3 tiếng sau, tôi có mặt tại nhà. Xấp hồ sơ giấy trên tay, bệnh án nói lên chủ nhân của nó đang bị một căn bệnh với thuật ngữ chuyên môn là: “U ác tính trực tràng”.

Và cũng với căn bệnh này, người ta hay gọi đơn giản là ung thư. Ngoài ra, cũng có một búi trĩ nội bên trong cần được phẫu thuật. 

Thế là đã rõ, cha tôi đang chứa trong mình những tế bào quá khỏe so với mức cần thiết và cần sớm phẫu thuật cắt bỏ chúng. 

Từ ngày đó, tôi đi đi về về giữa Sài Gòn và Bến Tre nhiều hơn. Qua đến đầu tháng 5, tôi bấm bụng quyết định về tạm với gia đình để giúp đỡ cha mẹ. Mẹ tôi sẽ chăm sóc cho cha, còn tôi thì lo việc nhà và chăm sóc con mình. Đương nhiên công việc tôi cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Tôi nghĩ nếu mình không về phụ lúc này thì sẽ hối hận về sau, vậy nên tôi về khi nhiều dự án còn đang trong tiến trình dang dở.

Từ tháng 5 đến tháng 7, cha tôi trải qua hai lần phẫu thuật. Một lần hơn 10 tiếng, một lần hơn 4 tiếng (tính cả thời gian hồi sức tỉnh lại). Mẹ tôi lo lắng đến không ngủ được, cha tôi thì ngoài mặt vui vẻ, cố trấn an mình và mọi người nhưng tôi hiểu người đàn ông ấy, hiện tại mỏi mệt cả về thân thể lẫn tinh thần!

Cả hai cuộc phẫu thuật đều thành công, sáng nay chính là ngày đầu cha tôi cùng mẹ lên Sài Gòn tiến hành hóa trị. Bác sĩ nói may sao phát hiện sớm chứ để lâu hơn là mệt nữa. Âu cũng mừng, đời người có duyên có số hết cả rồi.

Tôi nhớ có một lần cha tôi ngồi trên chiếc ghế bố cũ, ánh nhìn xa xăm… Có lẽ đó là ánh mắt buồn nhất của cha mà tôi từng thấy. Cha không nhìn trực diện tôi dù hai cha con đang ngồi đối diện nhau, bắt đầu cha cất lời: “"Hồi đó tao mà không nghe bà nội mày về lo cho gia đình thì giờ đã khác…”.

Cha thở một hơi dài, còn tôi đang gọt ít trái cây của những người hàng xóm ghé thăm cha để lại. Hồi trước cha tham gia bộ đội, cái thời mà đi qua tận bên Campuchia rồi về. Bom rơi đạn lạc vẫn không làm cha nao núng. Rồi khi cha được mọi người trong đơn vị tin tưởng đề cử đi học chính trị để sau này tiến thân xa hơn, chính lúc đó thì bà nội gửi thư vào gọi về. Một bên là chữ hiếu, một bên là nhiệm vụ đất nước cùng hoài bão tuổi trẻ. Cuối cùng chữ hiếu đã thắng. Cha chọn về cùng hai chữ “trách nhiệm” gia đình. 

Cha lại nói tiếp, lại kể tiếp những lần được tuyên dương, những lần được thăng chức, những cơ hội mà cha đã bỏ qua, những lần cha đã từ bỏ chính mình. Ánh mắt cha cứ lúc sáng lên rồi chìm xuống, xuống long lanh rồi lại lặng im. Trong đáy mắt bắt đầu ẩn hiện thứ nước đại diện cho cảm xúc. Tôi biết cha kìm nén khi nhớ lại thanh xuân mình. 

Tuổi trẻ mà, ai chẳng muốn vùng vẫy. Thanh niên mà, ai không mong cống hiến.

Kết lại câu chuyện tôi được nghe đi nghe lại nhiều lần, cha nói: “Thời đó tao mà quyết chí đi thì giờ ngon rồi!”.

Tôi thôi ậm ừ, quay qua nhìn cha hỏi: “Con hỏi cha một câu nghen…”.

Cha nhìn tôi, vẻ ngờ vực: “Gì đó mậy?”.

Tôi dùng vẻ mặt nghiêm túc, cố gắng rành rọt từng chữ và nói thật chậm: “Cha có… hối hận không? Bây giờ nhìn lại, cha có hối hận vì không theo đuổi giấc mơ không?!”.

Cha tôi im lặng, gật đầu. Mắt cha lúc này hình như hơi đỏ, hoặc cũng có thể có hạt bụi nào đã kịp len lỏi vào đáy mắt nên cha đưa tay quẹt vội. Có lẽ vậy…

Cha nói: “Tao hối hận chứ mày”.

Tôi lại hỏi tiếp: “Vậy giờ nếu cho quay lại thì cha có bỏ về, chọn gia đình như trước? Hay là cha quyết tâm mặc kệ để đi!”.

Cha trả lời thật dứt khoát: “Đi, tao đi chứ. Nếu tao đi là tao cứu được cả nhà luôn chứ về rồi cũng sống khổ chết bà!”.

Tôi liền nói luôn: “Đúng rồi, vậy nên giờ con cũng sẽ cố sống với giấc mơ của con, để sau này không hối tiếc như cha bây giờ. Cha hiểu rõ cảm giác đó mà đúng hông?”.

Cha tôi không gật đầu, cha cũng không nói sẽ đồng ý và mắt cha lại nhìn nơi xa xăm phía ngoài sân. Trước sân nhà tôi có cây dừa cao chót vót, có lẽ cha đang nhìn theo mấy buồng dừa xem trái đã đủ độ bẻ chưa?

Bỗng cha lên tiếng sau khi nhìn mấy trái dừa chán chê: “Thì mày cứ làm đi, ai nói gì đâu!”.

Tôi cúi đầu nhìn xuống mấy miếng ổi vừa gọt, xoay qua xoay lại rồi cắn một cái, miệng vừa nhai vừa mỉm cười. Tôi đưa cho cha một miếng và nói: “Nè cha, ăn đi, ổi này không hạt mà ngọt ghê!”.

Cha tôi cầm lấy và bắt đầu nhai, sau đó tôi hỏi cha thêm về những sự kiện trong đời. Những lúc cha kể lại mấy cái thành tích thời trong quân đội và lúc còn đi học, tôi biết trong lòng cha vui. Thời vàng son ấy, ai mà nỡ lòng quên. Tất cả vẫn còn đó, ước mơ, hoài bão… nhưng thời gian thì đã không còn đủ cho tất cả nữa rồi. 

Đôi khi người ta cứ nghĩ mình có thể bỏ quên đam mê, vùi chôn niềm mơ ước và buộc bản thân phải chấp nhận hy sinh vì người khác. Cho đến một ngày, những cái ta cố tình cho phép ngủ quên kia lại tỉnh giấc, oái oăm thay chúng dằn vặt và khiến ta day dứt từng cơn. 

Sự hối hận luôn là chất độc ăn mòn ta mọi lúc. 

Có điều, ai mà biết cái ngày ấy - ngày mà mọi thứ ta chôn cất nơi đáy sâu bỗng đột nhiên sừng sững xuất hiện lại trong đầu? Ai mà biết điều ấy, không ai biết trước để mà chuẩn bị. 

Có thể là sau khi quyết định từ bỏ vài ngày, vài tháng, vài năm… hoặc cũng có thể như cha tôi, đã vài chục năm vẫn chưa thể quên được. 

“Hối hận” - hai chữ không dễ nuốt của đời người. 

Cũng từ cái hôm ngồi nói chuyện đó mà về sau, cha tôi đã không còn phản đối con đường làm tác giả tôi đang đi. Trước đó đúng là gặp chút khó khăn vì tôi làm mãi không thấy tiền, viết ngày viết đêm cũng chỉ đủ trang trải tiền nhà tiền ăn. Tôi còn làm podcast, thu radio, quay clip trên youtube nhưng cũng chỉ là đam mê, chưa đem lại thu nhập. Tôi hiểu con đường mình đi có rất nhiều người đi nhưng số từ bỏ, có lẽ cũng không ít. Vậy nên tôi không có quyền yêu cầu ai sẽ ở bên hay ủng hộ mình. Tôi chỉ mong được gia giảm cái sự phản đối chứ không mong được người khác thấu hiểu hay cảm thông. 

Thật may mắn, sau khi trò chuyện về chủ đề hối hận thì cha tôi đã không còn quá gay gắt với công việc này. Có lẽ hơn ai hết cha đã hiểu cảm giác “hối hận” nó khó chịu đến thế nào nên bây giờ cha không muốn tôi nếm trải. 

Cuộc sống hiện tại dù có nhiều trở ngại nhưng đến lúc viết mấy dòng này, tôi vẫn rất tin mình là một tác giả nổi tiếng trong tương lai. Tôi đã vượt qua nhiều thứ trong đời chỉ với một mục đích là tìm ra chính mình, với viết, tôi đã có đáp án hoàn hảo. 

Những người trẻ được gắn mác nhiệt huyết và năng động, đôi khi cũng được mệnh danh là những người dễ thay đổi, hay bỏ cuộc. Bản thân tôi không phủ nhận điều này. Nhưng nếu một ngày bạn cũng giống tôi, tìm được giấc mơ đời mình thì hãy dũng cảm theo đuổi nó. Một lần trong đời, hãy chứng minh mình là ai và mình làm được những gì?

Ngay lúc tôi đang mơ màng suy nghĩ thì nghe tiếng mẹ gọi từ ngoài cổng vào: “Dung ơi, mở cửa cho cha mẹ đi con!”.

Mẹ tôi về, cha tôi đi chầm chậm phía sau, tay còn xách mấy trái ổi cho con gái tôi. Lại ổi, dạo này đang mùa ổi thì phải. Tôi chạy vội ra mở cửa, vui mừng nhìn cha hỏi: “Có mệt lắm không cha? Ổn chứ?”.

Tôi quay qua mẹ, hỏi tiếp: “Mẹ đi xe có mệt không? Đưa túi đây con xách cho. Cái gì mà nặng dữ vậy, sao hai ông bà rinh nổi?!”.

Cha mẹ nhìn tôi, đồng thanh nói: “Ui trời… ba cái đồ quỷ này, nhằm nhò gì mày ơi!”.

Mẹ tôi hỏi lại: “Nấu cơm chưa con?”.

Tôi tái mặt, cười cười nói: “Chết ngựa, con quên!”.

Cha tôi lắc đầu bó tay, mẹ tôi cười trừ: “Biết ngay mà, thôi vô hâm nóng đồ ăn đi con, có bánh mì nè. Bánh mì Sài Gòn đó nhe, tao mua tới 5 ổ lận. Nó đòi tao 5 ngàn một ổ, tao trả còn 4 ngàn thôi. Hahaha…”.

Tiếng mẹ cười giòn tan vì tiết kiệm được 5 ngàn đồng qua cuộc trả giá cam go ở bến xe. Vậy đấy, hôm nay tôi lại viết đến quên nấu cơm rồi. Nhưng thật may, vì giờ đây cái việc viết mỗi ngày đã được cả nhà công nhận và ủng hộ. 

Đời này, nhìn được nhau lúc khổ sở và bên nhau lúc khó khăn ấy chính là niềm hạnh phúc vô bờ. 

Cám ơn cha đã cố gắng giữ sức khỏe, cám ơn mẹ đã ủng hộ vững tin, cám ơn con trẻ đã ngoan ngoãn yêu thương và cám ơn bản thân tôi đã sống một đời trọn vẹn với ước mơ của mình.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Cuộc nhường ghế vĩ đại – Truyện ngắn của Hồng Luân Anh
Vì nể mặt ông bác họ của cậu hàng xóm – dù khi ấy đầu óc tôi đã tít tắp ở vương quốc Biêng-biêng rồi – tôi vẫn bấm bụng ngồi rốn làm thêm một chập nữa đến tận hai giờ sáng. Bốn tiếng sau, bắt gặp tôi ở hành lang, cu cậu vò mái đầu rối, lè nhè với cái miệng sủi bọt trắng xóa cùng cán bàn chải nhựa lòi ra.
Xem thêm
Ta là ai? – Truyện ngắn của Trần Đôn
“Ta là ai?” của Trần Đôn (Bình Dương) là câu chuyện về một thân phận bị đặt giữa hai bờ lịch sử – nơi lựa chọn đôi khi không thuộc về cá nhân, và câu hỏi về căn tính trở thành nỗi day dứt kéo dài suốt một đời người.
Xem thêm
Di ảnh người lính Gạc Ma – Truyện ngắn của Huỳnh Mẫn Chi
Sài Gòn sáng sớm, luồng khí vẫn còn trong trẻo, thanh khiết, thong dong chưa kịp bắt nhịp sống tất bật của ngày mới.
Xem thêm
Dư vang trong đá – Truyện lịch sử Nguyễn Thị Việt Nga
Chàng chẳng còn gì. Không ngai vua. Không cả nước. Chỉ còn một thân thể rách nát và một trái tim bị đánh cắp. Không khi nào trong giấc mơ thời trẻ, chàng từng nghĩ tới vương miện, ngai vàng, bảo kiếm. Chàng từng chỉ mong một mái nhà nhỏ giữa rừng, một người bạn tri kỷ, một thư phòng và một chốn hoa nở thơm ngát bốn mùa, trăng in đáy nước để bình thơ. Giấc mơ ấy đã bị đánh cắp – bởi chiến lược, bởi quyền lực, và bởi niềm tin rằng mọi thứ trên đời có thể toan tính được.
Xem thêm
Cứu người đẹp - Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Cứu người đẹp – hay cứu một trật tự? Một truyện giả cổ, đọc như ngụ ngôn về luật và lòng người.
Xem thêm
Giờ linh – Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ cuối)
Một ngày tháng Năm, ngôi dinh thự trở nên vắng lặng, cửa khóa ngoài, đã một tuần trôi qua, người ta không thấy những chiếc xe oto ra vào khu dinh thự. Đèn khuôn viên không còn bật sáng, ngôi nhà chìm trong bóng đêm, chỉ còn những tàng cây cổ thụ đong đưa và tiếng côn trùng rền rĩ. Một vòm kiến trúc vốn là niềm tự hào của dân làng Đại Mẫu, nay trở thành địa điểm bỏ hoang, mang màu sắc tâm linh và bí ẩn.
Xem thêm
Giờ linh - Truyện Võ Đào Phương Trâm (Kỳ 1)
Ánh đèn màu đỏ, ám đục như làn sương mờ ảo, bị bám bụi lâu ngày. Những con phù du bé nhỏ đong đưa ở những quầng sáng le lói để tìm sự sống. Người đàn bà trong ngôi nhà cổ, rêu phong phủ lạnh không gian, thâm sâu như đáy vực, bà ngồi im lặng, phía trước con đường hun hút nhỏ hẹp, lần sâu vào bên trong ngôi nhà, chẳng thấy lối đi, chỉ thấy một màu đặc sệt của bóng đêm. Ngôi nhà này chỉ có duy nhất người đàn bà trú ngụ.
Xem thêm
Thấp thoáng mặt hồ
Truyện đăng Văn nghệ TPHCM và Chuyên đề Viết & Đọc
Xem thêm
Bầu trời tươi sáng của con - Truyện dịch Lam Sương
Một tai nạn bất ngờ xảy đến khiến đôi mắt của Quang không còn nhìn thấy ánh sáng được nữa. Những ngày nằm trên giường bệnh, Quang thất thần, cả ngày chẳng nói một câu. Mẹ cậu ngồi bên giường bệnh, bà an ủi động viên Quang: “Con đừng lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn cả thôi”.
Xem thêm
Bản giao hưởng của đại ngàn - Truyện Thuận Ánh
Có những buổi sớm mai, khi dải sương mù còn lười biếng cuộn mình trên những triền đồi lượn sóng của Pleiku, tôi đứng giữa ranh giới của đất và trời, lắng nghe hơi thở của cao nguyên. Đó không phải là một âm thanh đơn điệu, mà là một bản giao hưởng hùng tráng và miên man, được viết nên từ nhựa sống của đất đỏ bazan, từ tiếng gió hú qua kẽ lá và từ những nhịp tim nồng hậu của con người nơi phố núi. Trong bản nhạc ấy, có tiếng reo vui của những cánh rừng cà phê bạt ngàn, có sự thâm trầm của những gốc cổ thụ, và có cả những thanh âm trong trẻo, ngây thơ của những tâm hồn trẻ thơ nơi đại ngàn nắng gió.
Xem thêm
Nghĩa tình người dưng – Truyện ngắn Phùng Chí Cường
Cái Cẩm kể xong câu chuyện lúc nào Xoảng cũng không hay, không gian thì vẫn im lặng như tờ. Quay sang Cẩm, Xoảng thấy nó gục mặt vào hai lòng bàn tay, nó cứ nấc lên nghẹn ngào mà khóe mắt không thấy rỉ ra giọt nước mắt nào. Cũng chả biết nữa, có lẽ nước mắt của cái Cẩm đã lận hết vào bên trong rồi. Còn với Cẩm, tự nhiên nó cảm thấy người đàn ông ngồi cạnh nó lúc này sao mà gần gũi thế. Nhưng dù sao anh ta cũng chi là người dưng thôi!...
Xem thêm
Đêm Phú Xuân - Truyện ngắn lịch sử của Nguyễn Thị Việt Nga
Mệnh lệnh ngược đời này liên tục được đưa ra mỗi đêm Nguyễn vương đến gặp Ngọc Bình. Bởi lẽ quy định nghiệt ngã chốn hậu cung là không một phi tần nào được phép nhìn thẳng vào long nhan. Nguyễn vương muốn kiếm tìm sợ kinh khiếp trong đôi mắt thăm thẳm của Ngọc Bình, hay chí ít là đôi giọt nước mắt đớn đau. Nhưng không, nàng đã ngẩng lên, đã nhìn, nhưng là một ánh nhìn bình thản. Không có bất cứ điều gì trong đôi mắt ấy. Không có bất cứ điều gì cả...
Xem thêm
Mùa hoa gạo đỏ - Truyện ngắn Đặng Thị Phúc Hải
Tháng Ba ở làng Ngái không chỉ đơn thuần là một mùa đi qua. Đó là khoảng thời gian đất trời chạm vào nhau trong một vẻ đẹp hư ảo, khi dòng Kiến Giang trầm mặc như dải lụa xanh rêu, lặng lẽ ôm ấp linh hồn mảnh đất này trong vòng tay bao dung và miên viễn. Trong cái tiết trời giêng hai lất phất mưa phùn ấy, làng Ngái hiện ra như một bức họa thủy mặc đang chuyển mình tỉnh thức, nơi mùi hương nồng nàn của hoa xoan rắc tím những lối nhỏ ngoằn ngoèo, hòa quyện với hơi thở của đất ẩm và tiếng thở dài của những mùa cũ. Từ phía đình Ngái, nơi hai cây gạo già đã đứng đó qua bao mùa mưa nắng, sắc đỏ của những bông hoa gạo bắt đầu thắp lên giữa vòm trời, như những đốm lửa nhỏ âm thầm cháy trong ký ức của cả một làng quê. Ở làng Ngái, mỗi mùa tháng Ba về đều mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi thành tên. Dòng Kiến Giang vẫn chảy chậm rãi như thuở nào, mang theo những câu chuyện của đất, của người, và của những linh hồn từng rời đi nhưng chưa bao giờ thật sự rời khỏi miền ký ức này.
Xem thêm
Thương câu hát cũ – Truyện ngắn Lê Hoàng Kha
“Có những điều không còn ở lại giữa đời, nhưng câu hát cũ thì vẫn ở lại trong lòng người.”Dưới bến phà cũ của một thị trấn ven sông Hậu, người ta quen nhìn thấy con nhỏ Hai Thương ôm cây đờn kìm đi qua mỗi buổi tối. Nó không phải nghệ sĩ nổi tiếng gì, chỉ là đào trẻ của một đoàn cải lương tỉnh lẻ, vậy mà bước chân lúc nào cũng ngay ngắn, như thể sàn đất quê mình chính là sân khấu lớn. Hai Thương sinh ra trong một gia đình có truyền thống ca tài tử. Ngoại nó từng ca vọng cổ trong những đêm cúng đình, giọng trong và cao vút. Má nó theo đoàn hát mấy năm tuổi trẻ, sau lấy chồng rồi nghỉ. Ba nó làm nghề vá lưới, ít nói, nhưng mỗi lần nghe ai mở bản Dạ Cổ Hoài Lang là ngồi im lặng rất lâu. Trong căn nhà lợp tôn nóng hầm hập buổi trưa, tiếng đờn và tiếng ca là thứ âm thanh quen thuộc như tiếng gà gáy sáng.
Xem thêm
Câu cua – Truyện ngắn Lê Văn Tám
Sơn bơi xuồng về, nó ấm ức lắm vì ông Giáo keo kiệt không cho anh em nó mượn cái bình, bình ac quy Đồng Nai nhà nó hết điện đem đi sạc hôm qua, nhanh thì cũng phải hai hôm nữa mơi đủ điện lấy về. Tức lắm, sau này đi học điện, kéo điện về sài cho đã, mua cái tivi màu 50 in coi cho thấy cả cỏ trên sân, thấy cả lông chân cầu thủ, khỏi tivi trắng đen, nạp bình chi cho mệt người. Nó làu nhàu nói với Thành.
Xem thêm
Cát lư hương - Truyện ngắn Lệ Hằng
“Ba, ba… ơ kìa ba!”. Cánh cổng bị chiếc xe va trúng kêu xoảng lên một tiếng khó chịu vô cùng. Tôi nhìn người đàn ông lưng khòm gầy guộc quẩy chiếc nón đội lên đầu rồi dứt khoát đẩy xe cát ra khỏi sân mà chới với gọi theo.
Xem thêm
Đi qua mình truyện ngắn Chu Phương Thảo
Căn nhà nhỏ chìm trong một thứ im lặng quen thuộc đến mức không còn ai đủ sức gọi tên. Không tiếng cãi vã, không lời trách móc, cũng chẳng có một câu xin lỗi hay chia tay nào để khép lại những điều đã nứt vỡ từ rất lâu. Chỉ có hai con người, mỗi người ngồi trong phần tối của riêng mình, lặng lẽ chịu đựng một nỗi đau khác biệt, như thể sự im lặng này đã trở thành cách duy nhất để họ còn có thể ở lại bên nhau.
Xem thêm
Trở lại Phong Điền - Truyện ngắn Kim Quyên
Xe đang qua cầu Cần Thơ. Cây cầu thế kỷ lừng lững soi bóng trên dòng nước bạc mênh mang, những chiếc dây giăng khổng lồ nối từ nóc xuống thân cầu khiến ta không thể hình dung được khối óc và bàn tay con người đã làm nên những chiếc cầu đẹp, hiện đại mang tầm cỡ thế giới. Ban đêm, chiếc cầu mới khoe hết những nét rực rỡ của nó, đèn hoa giăng quanh cầu nhấp nháy khiến khi ngồi trên xe ta có cảm giác đang trôi trên dãy ngân hà của thời hồng hoang nào đó. Phía dưới là dòng sông mênh mông sóng vỗ, những cụm lục bình trôi mãi về nơi chân trời xa tít…
Xem thêm
Cố nhân - Truyện ngắn Cao Duy Sơn
Trở về Cô Sầu, anh đã đi qua hai mươi ba năm, ba tháng, hai mươi ba ngày. Đuôi các con số kết bằng con số ba trùng hợp thật ngẫu nhiên. Bước qua phố nhỏ, mái ngói tuềnh toàng gợi bao ký ức. Thời gian làm con người đổi thay nhưng phố xưa vẫn phố xưa đây.
Xem thêm