TIN TỨC

Làng quê đang trôi

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng:
mail facebook google pos stwis
197 lượt xem

Khoan giếng trên đồi. Giở mảnh giấy ghi nhì nhằng những cuộc hẹn nhận qua điện thoại, hắn rút bút bi gạch ngang, tay co giật, run run, đường gạch ngoằn ngoèo. Hắn khựng lại, gãi gãi tai, nhưng rồi cũng lên đường.

 

Chậm rãi, ngày nào cũng nhiêu đó việc, buộc mấy chục ống sắt 34 lên “con ngựa sắt” cà tàng mang tên Honda 67, thêm bao to chứa hầm bà lằng ống, co, keo, cao su non, kéo cắt, mỏ lết, kềm, khóa 18, “trái khế” thép ba cạnh..., thêm ống sắt 90 dài hơn mét, thêm máy bơm công suất ngựa rưỡi, thêm can nước hai lít, thêm tấm bạt lấm láp, bẹp dí như khối bưu kiện nằm lâu năm dưới đáy biển.

Đạp số. Rồ ga. Vệt bụi ngoằn ngoèo kéo dài lên đồi, vết bụi như những con chữ của hắn ngoằn ngoèo nối ngày này qua ngày khác.

Một cam kết ngắn gọn được trao đổi miệng “có nước lấy tiền!”. Hắn cùng gia chủ xác định vị trí, chẳng phong thủy, miễn tiện tưới tắm. Nhưng hắn biết dưới đồi, trước kia có dòng suối, hắn dựa vào đó để đoán vị trí túi nước ngầm. Các gia chủ ở đây luôn tin hắn nghe, ngửi được nước qua các tầng đất đá.

Trong cách nhìn của họ, hắn là con người kỳ lạ, ngày là đàn ông trăm phần trăm, cơ thể vạm vỡ, tay chân cuồn cuộn cơ bắp và cả sức mạnh thể hiện trong sự im lặng, nhưng đêm đến, trong căn nhà tôn cũ kỹ, người ta thấy hắn trở thành đàn bà, luôn chân luôn tay lui cui bên bếp lửa đỏ rực, hắn thích nấu ăn nhưng lại không rượu chè với ai bao giờ.

Hắn đào một ao vuông nhỏ, trải bạt, đóng ống sắt bên cạnh, lắp “trái khế” vào đầu ống sắt 34 một cách chăm chú. Gọi gia chủ đổ nước vào tấm bạt, bật công tắc điện. Chiếc máy bơm rung lên, rè rè, ro ro. Hắn bắt đầu khoan.

Lắc. Lắc. Lắc... Vòng tay hắn khuỳnh rộng, gồng, ấn ống sắt đâm sâu xuống đất. Hắn dừng lại dùng khóa 18 siết mạnh ốc ở thanh ngang bắc qua ống sắt 34. Không ngẩng lên, hắn tiếp tục lắc, lắc, lắc... Nước từ ao trải bạt bơm vào đầu ống sắt, đẩy xuống “trái khế”, một thứ hỗn hợp trào lên mang theo cả bùn sình đất cát mà “trái khế” vừa khuấy nhão trong lòng đất.

Thứ tư, ngày 5, tháng 6... dòng thứ ngày theo trật tự tăng dần ấy lại hiện trong đầu, hắn chưa kịp nghĩ gì thì ông chủ nhà, trong tư thế chồm hổm, cắt ngang: “Nhìn trời cao xanh mà đau. Mẹ! Xứ gì một năm tám tháng nắng, giếng trăm mét rỉ như thằng cu đái...”. Hắn lắc đều, không tham gia chuyện cũng không tỏ thái độ, chủ nhà tiu nghỉu bỏ vào nhà.

Thứ tư, ngày 5, tháng 6... Nó lại quay về. Hắn cũng chưa biết nó là gì, có thể ngẫu nhiên chẳng nghĩa lý. Đầu óc trống rỗng. Hắn khuỳnh rộng tay, chồm người, ấn hết sức, hình như “trái khế” đang đụng phải hòn sỏi lớn, hắn cố lắc đẩy ép hòn sỏi. Ống sắt sụt xuống, hắn thở ra, khoan khoái trong lòng và tiếp tục lắc, phải trái, phải trái, phải trái, hắn cố nuôi trong đầu mệnh lệnh bất tận ấy.

Mới sáng, nắng đã đổ lửa. Người hắn như lên cơn sốt. Mắt bắt đầu cay, mồ hôi đọng giọt trườn xuống, nhỏ giọt, ràn rụa. Hắn nhắm mắt, chỉ nghe rè rè ro ro và tiếng nước mang sình lầy đất cát trào ùng ục.

Ống sắt lún quá nửa. Hắn dừng lại chuyển thanh ngang gần mút ống, dùng khóa 18 siết mạnh. Lại lắc. Lắc đều. Hắn cúi mặt liên tục cho mồ hôi rơi thẳng xuống đất, nheo mắt xoáy chằm chằm vào chỗ nước và sình lầy đất cát trào lên, tưởng tượng đó là bông hoa đang nở, nở mãi, lúc nào cũng xòe cánh.

Những lớp cánh nước hoàng thổ bàng bạc, cong vồng nở bung, trườn mất trong cái vũng vàng vàng nâu nâu càng lúc càng sền sệt, đặc quánh. Chiếc ao trải bạt là một nghĩa địa lưu giữ những cánh hoa xác chết, hàng triệu cánh hoa hoàng thổ sình lầy đất cát đã an nghỉ nơi đây. Một xác chết khác chợt hiện qua làn mồ hôi nhòe nhoẹt, con suối chết.

Phải rồi, suối Xương, tự dưng hắn nhớ ra tên con suối chết dưới chân đồi, hắn biết chẳng phải chỉ vì liên quan đến mạch nước, túi nước trong công việc khoan giếng này. Hắn bị ám bởi những gì thấy được.

Ám như mây đen nhập vào hồn người, nhập vào vườn tược, rừng cây của người, nhập vào từng bữa ăn, từng ngụm nước uống của người, nhập vào máu tim của người. Từ khi bị nhập hắn đã nghe mùi xương người lạnh lẽo trong từng cơn gió, từng làn không khí mà hắn hít thở hằng ngày.

Hắn rùng mình, dừng lại xúc đất cát sình lầy ra khỏi ao trải bạt, lắp ống sắt, hai cây mỏ lết bằng bắp tay, một trụ, một vặn, cơ tay hắn nổi cuộn lên, căng cứng trong lần vặn cuối, rồi tháo mỏ lết ném xoạch sang bên, đất quanh chân hắn vừa bị liên tiếp hai cú đấm lún mặt, chấn động. Toàn thân hắn chợt nổi gai ốc. Một dòng điện lạnh vừa xâm chiếm cơ thể đang như khối lửa nóng rực, nhễ nhại mồ hôi của hắn, dọc sống lưng, những cơn dợn lạnh cứ trườn nhanh, trườn nhanh.

Mấy con chim chóc quạch trong lùm thanh long gần đó bay vụt lên, chao chát, cô quạnh giữa cơn nắng đổ lửa. Hắn không cần nhớ ống sắt thứ mấy đã được thay, hắn biết tường tận việc mình làm, điểm dừng được cảm nhận từ đôi bàn tay chai vàng, đôi tay biết nghe, chỉ biết nghe tiếng nước, nhạy với tiếng nước. Hắn lắc theo quán tính và chỉ cần thế thôi.

Thứ tư, ngày 5, tháng 6, cái âm thanh của thời gian lao vùn vụt về trước ấy lại vang lên trong đầu, chẳng biết nghĩa lý gì, chỉ thấy, chỉ nghe nó lao đi lạnh lùng, trơ nhọn, rủng rẻng như âm thanh phát từ cái mỏ lết va tuột theo ống sắt. Mắt hắn vẫn đang nhắm vì mồ hôi ràn rụa cay sè và cũng vì cái nắng miền Trung đang đổ lửa. Hắn cháy đen bởi quầng sáng lùm lòa. Trắng lóa. Nóng rực.

Con suối Xương dưới chân đồi chợt hiện ra xanh mát, nước róc rách, cá lội lượn lờ, chỉ nước xanh mát mới có cá lội và những đôi chân trẻ nhỏ tung tăng, mới có bông hoa nước tung tóe loa lóa như đang phát ra tiếng cười nắc nẻ, giòn tan. Trong trẻo cả đoạn suối, cả bầu khí thần tiên ký ức. Dòng suối Xương hiện mồn một như vừa nổi lên từ lòng đất thay thế cho thế giới hư hao, tàn tạ, thay thế cho tấm “da beo” lốm đốm và những cơn gió bụi mịt mờ.

Con suối sống lại thật sự, nó đang chuyển chảy róc rách, đang rung rinh, phe phẩy những lá cành xùm xòa, hắn thấy mình lúc đang nhảy chân sáo theo cánh sa sả xanh tía mê hoặc, lúc đang lặng người ngắm đàn cá trắng, cá mè bu rỉa cành rong xanh.

Chính chỗ trũng sâu dưới dòng nước chảy ra từ ống cống, bọn trẻ con như hắn từng tụm năm tụm ba nhảy đủ kiểu xuống làn nước mát. Đoàn xe tăng cả mười mấy chiếc đột ngột xuất hiện rùng rùng chạy qua, bọn trẻ nhào núp ở bãi cát gần mép cống, mặt mày xanh mét. Những ngón tay bị thôi miên không nhúc nhích. Căng mắt và thất thần. Những tư thế hóa tượng cứng đơ không biết bao lâu.

Khi xích sắt đi xa, khuấy tung vùng bụi mờ phía trước thì cái mép cống thép gợn sóng cũng dừng trình diễn cái màn đầu lâu, xương cốt. Lúc ấy, hắn nhớ rõ, đã nghe mùi xương tanh tanh ngập trong gió. Lúc ấy, hắn nhớ rõ, cơ thể lạnh ngắt, tay chân không cử động được. Cả bọn tỉnh lại cùng lúc, ù té chạy như bị ma đuổi, những đôi dép trẻ con đủ kiểu nằm lại đó mãi mãi.

Đã về tới nhà, thần hồn hắn vẫn còn thất tán, mặt cắt không còn chút máu. Đã vào giấc ngủ, những chiếc đầu lâu, xương cốt trắng đen vàng xanh nhờ nhờ ấy vẫn rượt theo. Hắn la thét tột cùng kinh hãi. Hắn xoay trở, mồ hôi lạnh đẫm người.

Má lay dậy, ôm hắn vào lòng. Khi biết sự tình, má ràn rụa nước mắt, giọng mê sảng: Hết chỗ chơi sao mà vào tận đấy? Má vừa kể vừa nấc nghẹn từng cơn: ...Có trận giao chiến ác liệt xảy ra ở khu vực đó, xác chết hai bên la liệt khắp nơi. Họ bị dồn trong cống, chống trả quyết liệt. Cây đại liên hung tợn nã đạn không ngớt. Tiếng súng trong cống thưa thớt dần rồi hoàn toàn im lặng.

Sau đó là lùng sục, bắt bớ, lính tráng ở đâu kéo về đông nghẹt. Ai cũng ngại đi gần cái cống, nếu buộc phải qua đường cũng vắt chân lên cổ mà chạy... Má hắn dặn đi dặn lại không được chơi đùa, tắm táp ở khu vực ống cống.

Hắn rùng mình nhớ lại đã tắm nhiều lần trong vũng nước dưới mép cống ấy, đầu mình tay chân, cả cơ thể thấm dòng nước xương ấy. Thời gian dài, hắn không dám bén mảng đến suối. Hắn sợ nước, chạm nước là rùng mình. Bữa ăn, hắn không dám rờ tới món canh.

Ngày 5, tháng 6... Giờ hắn nhớ ra, giỗ cha hắn, ngày xảy ra trận giao chiến tàn khốc đau đớn.

Lắc. Lắc. Lắc... Đứng bóng. Mặt trời quá đỉnh đầu. Ống sắt chạm tầng cát lún rất nhanh. Chốc chốc các ống sắt lại được nối vào nhau, hai cây mỏ lết được dịp thụi mặt đất hai cú đấm mạnh bạo của mình...

Hắn đang khuỳnh tay lắc mạnh thì đột ngột khựng lại, cơ thể co rúm, co vào tận máu mình, tận tế bào sống của mình, co không phải vì lạnh, càng không phải vì sợ. Rã rời. Bần thần. Co. Hắn co vì vừa chạm phải nước, tay hắn giật giật như lúc gạch những con chữ ngoằn ngoèo, hắn đã “thấy” nước. Đúng như hắn dự đoán, ống sắt đột ngột thụt xuống. “Trái khế” đang bơi. Trong lúc tháo đồ nghề, hắn gọi chủ nhà mang máy bơm mới và ống nhựa các loại ra.

Gia chủ cười toe toét mừng vì có nước, vườn cây sẽ được cứu sống, hắn lại bần thần ngồi nhìn dòng nước lờ lờ phun ra từ đầu ống nhựa. Hắn tin mình đã khoan chạm dòng suối ấy. Hắn gấp tấm bạt lấm lem ném mạnh lên xe. Đạp số. Rồ ga. Hắn âm côn, thả xe chạy tự do xuống đồi. Xe, hắn và đống đồ nghề lỉnh kỉnh trượt, trôi, khoan xuống, dòng suối Xương hiện trước mặt, nó đang bốc hơi, rã rượi, đang biến mất từng mảnh một cho đến khi chỉ còn những đường nét mơ hồ, xa xôi như gợn mây trắng.

Cả làng quê đang trôi vô định. Hắn cũng đang trôi vô định.

(baoquangnam.vn)

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm
Rome còn thơm mùi Oải hương - Truyện ngắn của Thu Trân
Chuyên mục Đọc truyện ngắn hay trên báo Văn nghệ
Xem thêm
Cọng rơm - Truyện ngắn của Bùi Thị Huyền
Trở về thăm làng sau mấy chục năm tha phương cầu thực, Mỳ vui và hân hoan như chưa hề xảy ra những biến cố trong cuộc đời mình. Nói là về thăm làng nhưng thực ra cái làng Trà đó không phải nơi chôn nhau cắt rốn của cô. Nó là quê, cái nơi cách đây đã lâu lắm rồi, Nhân - một nửa của Mỳ ngày nào, sinh ra và lớn lên trong ngôi nhà nhỏ dưới chân núi Trà, ngọn núi chơ vơ giữa vùng đồng bằng duyên hải.
Xem thêm
Tìm cha - Truyện cực ngắn của Lê Thanh Huệ
Nguồn: Giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Thế giới mới (1993 – 1994)
Xem thêm