TIN TỨC
  • Thơ
  • Lê Quang Sinh với chùm thơ chọn

Lê Quang Sinh với chùm thơ chọn

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-05-03 09:29:08
mail facebook google pos stwis
2528 lượt xem

Văn chương TPHCM vừa nhận được tập TUYỂN CHỌN TÁC PHẨM 1977- 2008 của nhà thơ Lê Quang Sinh, tác giả có tới 17 tập thơ và trường ca đã được xuất bản. Xin trân trọng giới thiệu dưới đây bài viết đầu sách của nhà thơ Hữu Thỉnh cùng chùm thơ được rút ngẫu nhiên từ tập sách này.

ĐỌC THƠ LÊ QUANG SINH


Các nhà thơ Hữu Thỉnh và Lê Quang Sinh

Tôi có niềm vui được rong ruổi với Lê Quang Sinh nhiều lần trong đời và trong thơ. Còn nhớ một ngày đang trôi trên phà Rạch Miễu (Bến Tre), tôi nói thơ Sinh nên ngắn lại. Trước sông Tiền vạm vỡ, từ nghìn vạn cây số chảy về, tại sao tôi lại nói câu ấy? Tôi nói thế là trước hết nói với mình. Thời gian rợn người, không gian choáng ngợp, đời người là một chớp mắt, vậy sống cho đến tận đáy từng giây từng phút, cố gắng cô đặc trời đất với mình trong một khoảnh khắc may ra có thể tạo nên một ấn tượng nào đó. Đó là cách lấy hữu hạn để ứng xử với vô cùng.

Thơ Lê Quang Sinh  đậm về cảm. Mà cảm thì cũng vô cùng hóa hóa sinh sinh. Hơn nữa thơ không chỉ có cảm. Cảm là giao hòa, nhưng từ giao hòa để đến đặc sắc, cần phải có cái gì riêng. Và ở đây, may mắn đã đến với Sinh. Thơ anh có quê hương. Lần nào trở lại với vùng quê này thơ anh cũng thắm thiết và cảm động. Anh không cần cố gắng lắm, mà vẫn sâu, vẫn gợi. Mà thơ thì quan trọng nhất là gợi. Sự đời nói bao giờ cho hết, thi nhân chỉ gợi thôi. Gợi để mà lan tỏa. Thơ Sinh có những bài vừa gợi vừa lan tỏa. Anh hái những lộc biếc ấy từ hồn. Rồi từ đó mà mở rộng ra với cái thiên hạ bề bộn dữ dằn, thơ anh vừa đa mang vừa cả tin chộn rộn cả lòng người. Lê Quang Sinh là người rất chịu đọc. Anh không phải không biết đến những thứ thơ đầy những khách quan, đầy những vô tình. Nhưng anh đã kiên cường làm chính mình trong một thời buổi thơ nhiều nghiêng ngửa.

Anh đã làm cho người đọc bịn rịn trước những câu thơ hay. Đó là sự kết tinh bất ngờ của rất nhiều yếu tố. Lê Quang Sinh đã làm cái việc tưởng giản đơn mà rất khó là trồng bóng mát trên lộ trình thơ.

13-7-2009.

HỮU THỈNH

 

Tạm biệt Sài gòn

 

Tạm biệt Sài Gòn,

mưa nắng đuổi nhau trên màu tóc

hoa cúc muộn chở buồn sang khóm trúc

chiều cố tình lỡ nhịp với trăng non.

 

Chớp mà chi – Hồi hộp thượng nguồn

cầm tay bạn lại gặp trời, gặp biển

đêm áp ngực một đồng bằng dâng hiến

mắt cay sè vệt khói ngẩn ngơ!

 

Đôi bờ sông đợi bến bóng đò

cát cứ trắng để mềm, nước cứ trong để vỡ

người ra đi mặt hướng vào giông gió

tôi nào hay thương nhớ phía phù sa.

 

Tôi nào hay...

Hoa giấy vỡ đỏ trời xa cách bạn

gió có cuốn xác hoa về phía thắm

chút vô cùng gửi lại phía xa xanh...

 

Chút vô cùng,

với bạn, với anh....

Nào dốc cạn,

cho lòng yên tĩnh lại

mai rồi xa, bè bạn với sông Hồng!

 

*

 

Sông Hồng ơi, còn nhớ tôi không?

Mùa nước cạn, sắc thu vào đáy biếc

môi còn ấm, mắt người còn thao thiết

cố nhân ơi, có bạc áo Hoàng Thành!

 

Tôi muốn mang theo chút nắng Sài Gòn

làm bè bạn khi trái trời trở gió

tôi muốn giữ một Thăng Long ngàn thuở

gươm hiền nhân vẫn ánh mặt nước đầy.

 

Quảng Bá 2007.
 

Ảnh: Internet.
 

Bóng nắng qua ngày

 

Sáng

Phố nhỏ đây rồi căn gác xưa

bóng thu chớm tụ dưới sương mờ.

Sông Hồng thức lại đam mê cũ

gió sớm rải đầy năm cửa ô.

 

Trưa

Dồn hết cô đơn vào cõi mộng

xin cho một trận bão tơ hồng!

Đồng quê lác đác mùa đang chín

bỏ lại lưng chừng nắng hư không.

 

Chiều

Vòng quay mải quấn theo chiều lụi

mà trăng mười bốn chớm ngang đầu

mà em. Trời đất! chao… trời đất!

Mà núi rừng dâng ngạt sắc lau.

 

Đêm

Đêm nay, trời Huế nhiều sao lắm

chỉ một mình anh với gió thôi!

Dòng Hương mải chẳng lần dâng sóng

để cánh hoa đăng lạnh tím người.

 

       Hội An trung tuần 5.2006.

 

Tạ lỗi

 

Tôi lấy gì tạ lỗi mắt đen

sông vẫn đó - Mà em ôm mặt

em vẫn đó - Mà sao ký ức!

Bên trăng om nôn  nóng bóng thuyền về.

 

Tôi lấy gì tạ lỗi nụ hôn

sương vẫn ướt và sao trời nhấp nháy

lá chớm lửa chút màu xanh ngắn lại

thịt da cong như cây cỏ giao mùa.

 

Tôi lấy gì tạ lỗi những được, thua

nhận vô nghĩa chỉ toàn nước mắt

người tức tưởi lấy tay che mặt

kẻ nói cười - Bầm dập hết người ơi!

 

Tôi lấy gì tạ lỗi cánh hoa tươi

em hạnh phúc đi về, em tự do ở lại

cây cứ thêm vòng trầm, yêu cứ thêm bùa ngãi

tôi như là... không phải chính tôi.

 

     2008.

 

Phía không tôi

 

Gặp lại em sau khúc rẽ cuộc đời

chiều rung động với những gì đã mất

vẫn đôi mắt hai mươi năm về trước

em đã từng ủ ấm lòng tôi…

 

*

 

Nhưng bình yên nào đâu trong ngọn lửa

cháy hết mình chỉ còn lại tàn tro…

Tôi với em lạc nhau trong hạnh phúc

bến sông xưa gió hú gọi đò.

 

Tôi như cánh chim đêm mệt mỏi

gánh nhớ thương bằng hai nửa vòm trời

sắc nào rụng, hoa còn hồng thắm lại

bão nào yên về phía không lời!

 

Em đừng để vụng về theo gió cuốn

trái tim thường lảng tránh sự bình yên!

Chút thu rụng đầu nhà tang tảng sớm

giấc mơ nồng vùi những thói quen!...

 

*

 

Đôi mắt ấy, xin đừng giông bão nữa!

Đừng như trăng thon thót trước mây trời…

 

3/2004.

 

Lời yêu gửi lại hoa rừng

 

Anh giấu đa mê vào bồng bột gió rừng

mặc sức điệu xòe mềm lên chén rượu

mặc sức đông tàn rùng mình lạnh lẽo

anh phải bùa mây trắng bủa vây.

 

Anh vòng vo như đường đến vòng vo

qua mỗi khúc quanh chạm vào bất chợt...

Quả nhót chua thêm nhát gừng để ngọt

em gọt mong manh hư ảo cả chiều.

 

Anh phải lòng căn nhà gỗ liêu xiêu

xôi nếp bết tay, rêu rừng ngọt đũa

anh phải lòng đêm sương trăng đổ

em mặn nồng ấm áp biết bao nhiêu!

 

Rồi chia xa, rồi thương nhớ ...chiều chiều

bên ly rượu táo mèo ấm một Mù Cang Chải

cánh hoa rừng mắt người con gái Thái

quá nửa đường ngân ngấn tiếng khèn môi.

 

Cuối đông, 2008.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm