TIN TỨC
  • Thơ
  • Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi

Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2024-03-12 12:52:07
mail facebook google pos stwis
4273 lượt xem

NGUYỄN AN BÌNH

 

KHI QUA SÔNG GÀNH HÀO

 

Qua Gành Hào chờ con nước lớn

Lang thang tìm lại bến phà xưa

An Phúc, Cái Méc, Hai Hạt - Chòi Mòi, Thầy Ký...

Những bến phà một thời cùng tôi trở thành tri kỷ

Lớn lên cùng cây đước cây tràm chen nhau xanh bờ tốt bãi

Theo bao mùa nước lớn nước ròng

Theo bao mùa chai sạn long đong

Vết bùn đen lấm láp nào níu dấu chân người

Theo ghe thương hồ lang bạt bỏ sông thương

Con cá lội ngược dòng ra biển.

*

Đêm Gành Hào chơ vơ tĩnh lặng

Tay chạm ly đế cay nồng

Thấy hồn mình bập bềnh trên sóng nước mênh mông

Đâu tiếng đàn kìm thánh thót bên sông

Mơ hồ vẳng bên tai khúc hát ngày xưa

“Nửa đêm ai hát lên câu Hoài Lang

Vầng trăng nghiêng xuống trên vạt rừng tràm”*

Đứng bên nầy con sông quê

Lòng bỗng dưng bật khóc.

*

Người xa xứ xuôi về phương Nam

Con sông Tiền sông Hậu hằn trên lưng phai nhạt

Hành trang nhẹ tênh

Chỉ mang câu nhân nghĩa cho riêng mình

Cùng bài Dạ Cổ ngấm sâu vào tim óc

Ký ức mơ hồ theo hò xự xang xê cống

Phận người nổi trôi trong tiếng nguyệt cầm

Cùng điệu lý cây khế, lý mù u, bông sen, bông lựu...

Tắm mát tâm hồn

Bằng những giai điệu thiệt thà quê hương.

*

Khi qua Gành Hào

Lắng nghe dưới chân cầu nước đi mải miết

Cánh bèo lưu lạc người trôi dạt chân trời

Có mang theo câu “Gừng cay muối mặn”

Gió biển mặn ngàn đời không nói được

Tôi còn đó bao nhiêu điều chưa kể hết

Lòng chợt thèm nghe

Người bên trời hát lại khúc Hoài Lang.

10/3/2024

________________________

*Trong ca khúc “Đêm Bạc Liêu nghe điệu Hoài Lang” của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển

 

 

ĐÊM BẠC LIÊU ÂM VỌNG TIẾNG ĐÀN KÌM

       *Viết trước khu lưu niệm nghệ thuật Đờn ca tài tử

                             Nam bộ và nhạc sĩ Cao Văn Lầu

1-

Đêm Bạc Liêu thời khắc diệu huyền

Ta đứng trước đài tre – sừng sững dáng cây đàn kìm cách điệu

Ai hiểu được lòng mình

Hồn từ lâu trôi dạt theo điệu hò phương Nam

Theo tiếng đàn bầu đàn tranh đàn nguyệt

Dặt dìu cùng nhịp gõ song loan

Từng phiến đá xanh giữa đất trời vời vợi

Tình cố thổ ẩn trong từng thớ đá

Ngọc trầm tích đời người

Hoa chờ đợi giây phút hiển linh

Người xưa giờ ở đâu

Cánh hạc bay qua muôn trùng sông núi

Có còn gieo hạt phù sa ở lại

Nuôi cây đước cây tràm giữ rừng giữ đất

Cho tiếng đàn kìm

Thánh thót mãi đêm trăng.

 

2-

Đêm Bạc Liêu lung linh sương khói

Ta thả mình trôi theo bóng nguyệt cầm lênh đênh sóng nước

Rung theo từng giọt đàn kìm - theo ngón đàn tài tử

Theo bao phận người nổi trôi mảnh đời lữ thứ

Lau lách bụi bờ đầu sông cuối bãi

Chở theo tâm tình người nhạc sĩ tài hoa

Hò xự xang... khảy khúc nhạc lòng

“Từ là từ phu tướng

Báu kiếm sắc phán lên đàng...”*

Tình chàng ý thiếp

Ai nỡ cách ngăn hẹn ước

Trăm năm còn thắm tươi lời non nước

Nặng tình người - nhân nghĩa đất phương Nam

Đêm chưa tàn tiệc rượu

Lỡ chạm phím tơ đồng

Âm vọng một tiếng đàn

Vàng lạnh dưới ánh trăng tan.

___________________________

*Hai câu đầu trong bài Dạ Cổ Hoài Lang của nhạc sĩ Cao Văn Lầu.

 

 

CHIẾC ÁO CŨ ẤM BÀN TAY MẸ VÁ

        *Thanh minh về thăm mộ mẹ bên vàm kênh sông Hậu

 

 

Hình như...

Hình như một mảng trời chiều

Chùng chình ráng đỏ khi diều đứt dây

Vàm sông ngọn gió lắt lay

Trôi qua ký ức – Một ngày không quên.

 

Vàng hơn hoa cúc ngoài hiên

Tơ trời sao dệt – Nỗi niềm mẹ tôi.

Áo xưa đường chỉ tay người

Áp vào lồng ngực nhớ lời ru xưa.

 

Đi trong nắng – Về theo mưa

Bên sông tiếng gáy gà trưa đượm buồn

Tôi về... tạ lỗi con đường

Bao năm bến lạ thành phường vong ân.

 

Lần khân hai chữ nghĩa nhân

Cánh chuồn chuồn chớp mỏng tang ngõ về

Câu hò điệu lý tình quê

Ngọt dòng sông Hậu vỗ về trước sau.

 

Bao giờ...

Bao giờ trời đổ mưa ngâu

Mẹ về đứng đợi bên cầu chiêm bao

Tuổi thơ tôi – Tự thuở nào

Lớn trong chiếc áo vá nhàu mẹ may.

 

Thơm bãi mía – ngọt nương khoai

Xiết bao âu yếm bàn tay ân tình

Cầu tre đứt nối bờ kinh

Cánh cò về núi một mình buồn tênh.

 

Ca dao mẹ dỗ rất hiền

Sao tôi nỡ bỏ bên hiên nhà người

Đi cuối đất – Tìm cùng trời

Hoa cau bung nụ hát lời yêu con.

 

Giấu lòng ăn trái sung non

Chát đau da thịt gậm mòn lòng thôi

Áo xưa vẫn ấm... tay người

Còn thương miếng vá ngậm ngùi lòng tôi.

 

N.A.B

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm