TIN TỨC
  • Thơ
  • Quảng Huệ với những câu thơ viết từ ký ức

Quảng Huệ với những câu thơ viết từ ký ức

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-03-12 06:05:28
mail facebook google pos stwis
950 lượt xem

NHỮNG NỐT TRẦM TRONG THƠ QUẢNG HUỆ

Chùm thơ dưới đây của Quảng Huệ là những mảnh ghép tâm hồn phản ánh chân thực hành trình của một thế hệ đã đi qua chiến tranh, đã cống hiến tuổi trẻ và giờ đây chiêm nghiệm về đời sống. Không hề phô trương hay bi lụy, thơ của ông đậm chất suy tư, chân thật và giàu tính nhân văn.

Nếu bài "NGHIÊNG" là một nỗi niềm trăn trở trong tình yêu, giữa lý trí và cảm xúc thì "VUI XUÂN CÙNG ĐẤT NƯỚC" lại là một bản hòa ca giữa ký ức cá nhân và sự đổi thay của đất nước, đề cao trách nhiệm công dân. Nhưng có lẽ, xúc động nhất là "TIỄN ĐƯA NGƯỜI NHƯ TIỄN ĐƯA TA" – bài thơ mang âm hưởng của sự hoài niệm, tiếc thương và đối diện với quy luật vô thường của cuộc đời.

Thơ Quảng Huệ không quá cầu kỳ trong câu chữ nhưng lại có chiều sâu trong tư tưởng. Những bài thơ này là sự gợi nhắc về quá khứ, nhưng cũng là lời nhắn gửi đến thế hệ mai sau: Hãy sống trọn vẹn với hiện tại, để khi nhìn lại, lòng không vướng bận.

Nguyên Hùng chọn và giới thiệu.

 

QUẢNG HUỆ
 

Cựu tù Côn Đảo, hội viên Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh

 

Nghiêng

 

Chẳng thể nào nghiêng hết phía bên em

Dù đó là điều anh rất muốn

Nặng nhân nghĩa như Anh hùng Bảy Ruộng

Mà Lai Vung còn nợ bước quay về.

 

Anh bình thường như một kẻ chân quê

Đang trả giá cho những tháng ngày vụng dại

Có thể nào nghiêng bên em mãi mãi!

Khi tay mình không ôm nổi nửa vầng trăng

 

Anh chỉ có thể cho em những nghiệt ngã khô cằn

Em chấp nhận thì xin đừng oán trách

Vì với anh thế cũng là rất oách

Chỉ con tim mới hiểu được điều nầy

 

Và bầu trời sẽ hiểu cánh chim bay

Chiếc lá rụng nghe được lời của gió

Ta hơn người cả bề dày gian khó

Và nhiều hơn đời một chiếc “Mẻ kho”

 

Nhưng vàng của ta lại cân bằng thiên hạ

Trong tay anh em là vàng lá đó em ơi!

Chẳng cần chi nghiêng cả bầu trời

Và như thế em không cần thổn thức

 

02/01/2020

 

 

Vui xuân cùng đất nước

 

Chiều mồng hai xuân Canh Tý,

Đường phố thưa vắng người qua

Tiễn người thân bịn rịn giữa sân ga

Bỗng nhớ anh, cũng một lần đưa tiễn

 

Đường phố vắng

vì người nhập cư không hiện diện?

Và Cảnh sát giao thông

canh Nghị định một trăm?

Giá như ngày xưa! Em lại tiếc nuối xa xăm

Ly rượu cuối anh quyết tâm từ chối!

 

Em sẽ không bơ vơ

trên cung đường mình hay lui tới!

Xuân trôi qua thui thủi đi, về

Tết không còn hấp dẫn đam mê

Thiếu một bờ vai,

lỡ một câu thề, một vòng tay ấm áp!

 

Thiên hạ đón xuân rạng ngời trên nét mặt

Sung túc đẹp giàu khắp Bắc, Trung, Nam

Dồn dập tín hiệu vui suốt cả năm dài

Nào Chủ tịch Hội Đồng Bảo An,

hạng nhì Se - gem tổng sắp

Huy chương vàng Nữ, Nam, U22, 23 lên hạng

Tưng bừng trên đất Phi đất Thái đến sân nhà

Kinh tế Việt trên đà tăng trưởng thăng hoa

Đặt dấu ấn xưa nay chưa bao giờ có được

 

Em nhớ anh nhớ mười năm về trước

Phút chia tay trong tai nạn bất ngờ

Rượu đã đi vào ám ảnh những đêm mơ

Đã tàn nhẫn phân chia tình đôi ngả

 

Đã uống rượu không lái xe thì tuyệt quá

Mọi người ơi! Nên tuyệt đối chấp hành

Để cho đời không có bị kịch như em, anh

Và hạnh phúc đến sâu từng ngỏ ngách

 

Ta đón xuân đồng hành cùng đất nước

Chuyện môi trường, và cả chuyện rượu bia

Hy sinh tự do cá nhân

cho hạnh phúc muôn nhà

Là xu hướng văn minh toàn nhân loại.

 

22h 30 ngày 26//01/2020

Mồng 2 xuân Canh Tý

                                  

 

Tiễn đưa người như tiễn đưa ta

 

Lũ chúng tôi! Bọn người trên bảy chục

Ngày mẹ sinh, hơ trên lửa Napalm

Cha đào hầm, cắt rau lang, rau muống

mót mắm nấu bát canh

Ngoại ép mẹ: Ăn đi con cho có sữa

 

Chúng tôi lớn lắc lư trên quang một nửa

Chẳng sợ chi khi khu trục phun lửa trên đầu

Cười bình thường lúc chui xuống hầm sâu

Quấn ruột tượng chạy theo ông lên triền núi

 

Pháo của giặc nổ sau lưng cha đi tới

Bom kẻ thù dội phía trước chặn đầu

Khoai lang lùi, trái bắp luộc đêm thâu

Ngọt khúc mía theo đường dài mẹ hát

 

Và cứ thế cuộc đời như canh bạc

Lớn thêm lên, theo khúc nhạc quân hành

Và mỉm cười khi chấm dứt chiến tranh

May mắn quá, cái đầu còn trên cổ

 

Đến hôm nay tuổi đời lên hàng lão

Thương những thằng bỏ mạng trước bình minh

Thương người em dang dở một hành trình

Thương đồng đội xác thân còn nằm đây đó

 

Từng tháng năm qua bạn bè rơi rụng suốt

Lệ không còn đủ để tiễn đưa nhau

Cuộc gọi nửa đêm tin dữ đủ sắc màu

Kẻ vướng K, người tháo đường, huyết áp

 

Mới hôm trước còn ngâm thơ chuốc chén

Mà hôm nay đã nhang khói phủ anh linh

Đến khi nao sẽ tới lượt mình?

Thôi cứ viếng vài câu thơ ai điếu

 

Ta thấu hiểu và mọi người cũng hiểu

Tiễn đưa người như dòng lệ tiễn đưa ta

Ai ở? Ai đi? Rồi tất thảy cũng sang phà!

Chút tình nghĩa có thể là vĩnh cửu.

 

22/11/2018.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm
Mắt biếc - Thơ và nhạc Hoàng Quý
Xin gửi tới các anh, các chị và các bạn bài thơ Mắt biếc của tôi với giai điệu tôi viết từ 21 năm trước!
Xem thêm
Ba dòng chảy một thành phố - Chùm thơ Bùi Đức Hiền
Chùm thơ của Bùi Đức Hiền đi từ cái nhìn hợp nhất đến những lát cắt đời sống, để thấy: giữa đổi thay, “đất mới” vẫn nở những mùa hoa của tình người.
Xem thêm
Những mùa hoa trên đất mới – Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Chùm thơ của Huỳnh Minh Tâm đi từ những vùng đất cụ thể đến một “quê hương mới” trong cảm nhận, nơi đô thị không chỉ là bê tông mà còn là những mùa hoa của con người, ký ức và sự sống.
Xem thêm
Từ biển xanh đến đô thị mới – Chùm thơ Lê Vinh Dự
Hồ Tràm – Xuyên Mộc trong thơ Lê Vinh Dự hiện lên không chỉ là một vùng đất đang đổi thay, mà còn là nơi đặt ra những câu hỏi về ký ức, về con người và “linh hồn của đô thị mới”. Một chùm thơ có ý thức tư tưởng rõ, kết nối giữa sóng biển, chiến tranh và nhịp sống hiện đại.
Xem thêm
Khi thời gian lên tiếng – Chùm thơ Mai Hoa
Chùm thơ của Mai Hoa là những góc nhìn giàu cảm xúc về ký ức, lịch sử và những miền sống đang dịch chuyển trong tâm tưởng.
Xem thêm
Dấu chân trong miền vắng - Chùm thơ Khuê Việt Trường
Ba bài thơ của Khuê Việt Trường là những lát cắt lặng về người đi – người về, về ký ức và những miền chưa kịp gọi tên. Ít lời mà dư âm ở lại.
Xem thêm
Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Ngược xuôi sương khói
ằng những lời thơ gợi lên hình ảnh mong manh, hoài niệm, câu thơ này thể hiện sự níu giữ những giấc mơ, ký ức hư ảo, phản ánh tâm trạng trữ tình, sâu lắng của người viết. Với ngôn từ đầy diễn cảm, làm toát lên trạng thái tâm lý đặc biệt của tác giả, nơi ranh giới giữa giấc mơ và đời thực trở nên mong manh, khiến con người hành động như đang thức nhưng tâm trí lại chìm trong tiềm thức…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương – Ngược xuôi sương khói.
Xem thêm
Khói bay, lời ở lại – Chùm thơ Bùi Xuân Tứ
Mở đầu cho loạt tác phẩm qua vòng sơ khảo, Ban Tổ chức xin giới thiệu chùm thơ của tác giả Bùi Xuân Tứ – những câu thơ đi ra từ miền núi, mang theo lời ru, bếp lửa và mùi khói, như một cách nhắc nhớ: trong hành trình bước vào đô thị, con người vẫn luôn cần một nơi để trở về.
Xem thêm