TIN TỨC
  • Thơ
  • Sông của ngoại chưa bao giờ khát thế | Chùm thơ Thu Trân

Sông của ngoại chưa bao giờ khát thế | Chùm thơ Thu Trân

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2024-04-29 00:09:14
mail facebook google pos stwis
1504 lượt xem

THU TRÂN

 

Sông của ngoại chưa bao giờ khát thế

 

Sông của ngoại chưa bao giờ khát thế

Lớp phù sa khô bỗng mùa về nứt nẻ

Cửu Long tái sinh chín nhánh bỗng tang bồng

Con nước hư không đắng chát nỗi hạ nguồn

 

Sông của ngoại chưa bao giờ biết khát

Những chiếc cầu mang tên cả cái cùng con

Bắc ngang dọc mênh mông tình Mekong bát ngát

Bìm bịp kêu chiều chao chát bóng mờ sương

 

Sông của ngoại muôn đời sông của ngoại

Tôm cá không về mặt nước bỗng sôi lên

Rặng bần ve chênh vênh nỗi buồn thế kỷ

Con đom đóm vô tình phát sáng thênh thênh

 

Sông của ngoại thật thà sông của ngoại

Nhớ thương lũ ngày nào ký ức miên man

Con đò xưa hấp hối oằn mình thương tích

Thuỷ điện xa vời bức tử những riêng chung

 

Người mất đất tha phương về bên sông khóc lặng

Gót chân nặng dấu phèn nhón nhẹ cũng đau

Nhà quê mất sông như người yêu giã biệt không bao giờ trở lại

Giọt phù sa còn nấn ná để thương nhau…

 

Những cánh đồng cò bay thẳng cánh

Bỗng hiện thân công trình mong manh hư ảo

Sông cũng bội tình xoá mất dấu quê xưa

Đâu cá đâu tôm đâu vườn xanh bạt ngàn hoa trái?

 

Cây lúa cong mình cúi đầu chịu tội tổ tông.

 

 

Cánh vạc buồn in bóng cạnh cầu ao

 

Thôi anh đừng mang cho em niềm vui nữa

Ai vui mà anh vô vi mãi ở trong lòng

Lời tíu tít anh ngồi vô- lăng bên trái

Em nghe như là tiếng bị thương

 

Hoa anh mua rực hồng bên bia mộ

Cánh mỏng mảnh tang tình không nói hộ lời ai

Đức lang quân em vô tình theo gió thoảng

Hương thơm nào hoang hoải trái tim anh

 

Mai anh về biển, ừ thôi anh về biển

Em trả anh về cho đời dạt sóng xô

Thà như vậy còn hơn những êm đềm bế tắc

Anh xây dựng cho ai một đời tiết hạnh khả phong

 

Thà như vậy còn hơn anh nhé

Bước sau em suốt đời hình bóng mãi song song

Cao thượng anh lồng lộng giữa vô thường cách biệt

Âm dương ai trống trải mãi đôi đường

 

Mai kia nữa, xin đừng a lô nhé

Đã đến lúc buồn chưa, anh về đưa em ra mộ

Lại đoá hồng ai mua cho ai không lời muốn nói

Chuyện ba người, mà không, chuyện chỉ hai ta

 

Mai anh về biển, ừ thôi anh về biển

Trúc trắc chi nhau chuyện tình hàng tỷ năm câm nín

Hoa đâu, sao không nói hộ lòng anh thuở ấy

Một cánh vạc tả tơi buồn in bóng cạnh cầu ao.

 

 

Có lúc nào anh thấy em cũ không

 

Có lúc nào anh thấy em cũ không

Khi thềm phượng ra hoa, con ve hết hồn bật hát

Tay mình ấm nhau ngày xưa, bây giờ lạnh quá

Thời gian trôi như một vết tang bồng

 

Tựa vào em đi anh, khi mình còn có thể

Mùa khát vọng đi qua, năm tháng cũng lụi tàn

Nhịp tim nào lẻ loi, vòng tuần hoàn xa xôi cách biệt

Lửa mặt trời trên cao đốt cháy những vui buồn

 

Có lúc nào anh thấy em cũ không

Vẫn áng chiều buông, khu vườn xưa ngan ngát trái

Con chim nhạn bay về gọi tên ai thảng thốt

Bông lục bình trôi quên tím khắc khoải bóng sông dài

 

Trái đất triệu năm vẫn chưa thôi mùa chinh chiến

Loài người vẫn nhận diện nhau tối sáng hoang đường

Thì em có cũ không, không là điều quan trọng

Trang viết ngày anh có câu văn mải miết chấm hai lần…

 

 

Bài thơ cho ấy

 

Tỷ năm rồi, bỗng dưng em nhớ ấy

Cũng đã quên rồi, ấy đã ấy gì mà ta hết yêu nhau

Chỉ phảng phất câu chuyện ấy ấy ngày xưa ấy

Để lại trong em một trời rất ấy để xanh xao

 

Đôi khi ấy ấy những điều không phải ấy

Em đã cố hiểu rằng, ấy phải ấy thôi

Ai cũng muốn giữ phần mình lý lẽ

Huống chi giữa pháp đình ấy đáng kính phương phi

 

Em và ấy đã đi qua những mùa hoa rất ấy

Hiểu nhau muộn màng, trinh bạch chẳng ngày sau

Ấy cứ ấy đi những gì không ấy ấy

Ta đã song song lại ngược chiều nên phải ấy thiên thu

 

Tỷ năm rồi, bỗng dưng em nhớ ấy

Trái đất ấy gì mà cứ mãi xoay xoay

Ấy có còn ấy không những điều không phải ấy

Để em cố hiểu rằng, ấy phải ấy thôi…

 

 

Mai quại về Milan nhé

 

Mai quại về Milan nhé,

Trả lại con cái view lạnh và những ngôi nhà rất tây

Trả lại con ánh mặt trời đêm mùa hạ dài se sắt

Trả lại con múi giờ luôn khiến quại thức làm việc “at midnight”

 

Mai quại về Milan nhé,

Cất vào vali cái hôn bà cháu mình da diết

Bàn tay con bé xinh như nắm xôi thằng Bờm đất Việt

Nhưng quại sợ mai này mình gặp lại phải nói “tiếng tây”

 

Mai quại về Milan nhé,

Để phải thương hoài một huyết quản rất xa

Đậm nhạt không gian ba chiều phôi pha cách trở

Buổi sáng bên này là buổi tối bên kia

 

Mai quại về Milan nhé,

Con tóc đen mắt nâu mũi cao vời, da trắng

Nhớ gì không, quại ru con đêm dài qua rất chậm…

Nhớ gì không, quại ru con bát ngát một cánh cò…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm