TIN TỨC
  • Thơ
  • Thơ Bùi Ngọc Phúc: Giữa lặng yên và rung động nhân sinh

Thơ Bùi Ngọc Phúc: Giữa lặng yên và rung động nhân sinh

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2025-10-11 17:05:12
mail facebook google pos stwis
1188 lượt xem

(Mời click vào logo trên đây để truy cập thư mục)

Nhà thơ Bùi Ngọc Phúc sinh năm 1953 tại làng Nuốn Khê, xã Yên Từ, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình. Cử nhân Ngữ văn, Cử nhân Báo chí. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội VHNT Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) - nay là Thành phố Hồ Chí Minh. Tháng 10 năm 1976 nhà giáo Bùi Ngọc Phúc trong đoàn giáo viên tỉnh Hà Nam Ninh chi viện tăng cường cho Ty Giáo dục tỉnh Đồng Nai. Anh đã xuất bản các tác phẩm văn học: Tập thơ “Gánh nước chiều Ba mươi” Nxb Hội Nhà văn, năm 2007; Tập thơ “Những nơi chưa đến” Nxb Thanh Niên, năm 2014; Tập thơ “Cái nhìn ngược” Nxb Trẻ, năm 2014.

Trong cuộc thi sáng tác Thơ khu vực Đông Nam bộ lần thứ I - năm 2024 do Hội VHNT Bình Thuận đăng cai tổ chức, nhà thơ Bùi Ngọc Phúc đoạt Giải Nhì với chùm thơ 2 bài “Viết phía sau tháp Po Sah Inư”, “Hoa bí vàng và anh lính Trường Sa”. Theo nhận xét của nhà thơ Phan Hoàng, “Thơ Bùi Ngọc Phúc đi từ hướng ngoại vào hướng nội, giàu sức liên tưởng và chất hiện sinh. Ngắm hoa bí vàng và ngôi sao trên mũ anh lính Trường Sa chợt phát hiện có sự tương đồng. Bí bầu cũng là hình ảnh tượng trưng của đất liền, của quê hương mà trong những giây phút mềm lòng nhớ thương:“Có anh lính ghé môi hôn hoa bí vàng và bật khóc/ Vọng quê nhà bầu bí trập trùng xa”!. Ngồi trong mái nhà nghe tiếng chim ríu rít trong trẻo mà sợ tương lai không còn chỗ cho chim trú ngụ:“Ôi thương lắm!...những tiếng chim không nơi nương tựa/ Tiếng chim gần gọi mãi tiếng chim xa”. Hiện thực soi chiếu qua tâm hồn đã dâng lên một vẻ đẹp siêu nhiên như những cây thanh long “Trước khi đâm bông đã tự hóa rồng” và ngọn tháp Po Sah Inư: “Qua trăm năm, nghìn năm vẫn một nụ hoa khổng lồ, sừng sững”.

Nhà thơ Bùi Ngọc Phúc là một người rất yêu thơ, đam mê thơ, có thể nói “ăn, ngủ cũng nghĩ về thơ” và luôn trăn trở tìm thi tứ mới lạ.

Mời bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Bùi Ngọc Phúc do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.


Nhà thơ Bùi Ngọc Phúc (bên phải) & nhà thơ Nguyễn Xuân Sang trong một chuyến đi thực tế sáng tác.

 

VIẾT Ở SAU THÁP PO SAH INƯ

 

Những du khách cuối cùng cũng đã về rồi

Chỉ còn lại mình anh với tháp Po Sah Inư

Phía sau tháp, phía sau anh, bên dưới kia là công viên, là đại lộ

Và trên đầu anh vẫn hoang sơ, nguyên vẹn một bầu trời.

 

Không có hoàng hôn nào đẹp như hoàng hôn chiều này

Vẫn đỏ như son từng viên gạch xây, từng viên gạch lát

Và mây trắng, và bạt ngàn thanh long, thanh long

Trước khi đâm bông đã tự hóa rồng.

 

Không có hoàng hôn nào đẹp như hoàng hôn chiều này

Những đường nét, những bông hoa rì rầm gió nói

Ngời ngợi Linga - Yoni âm vang tiếng gọi

Qua trăm năm, ngàn năm…

 

Những du khách cuối cùng đã xuống chân đồi

Rực rỡ, lung linh những tia nắng cuối ngày

Bất chợt một hình hài ngược dốc

Bất chợt, phất phơ chiếc khăn thổ cẩm

Rộn rã, thiết tha tiếng đàn kanhi, tiếng kèn saranai

Duyên dáng, thiết tha vũ điệu

Có phải em - cô gái Chăm

Có phải em là Po Sah Inư?

Xin ngàn lần tạ ơn những đền đài, cổ tháp

Xin ngàn lần tạ ơn thần Shiva, thần Lửa

Đã ban em cho anh.

 

Không có hoàng hôn nào đẹp như hoàng hôn chiều nay

Không có cô gái nào đẹp như cô gái Chăm chiều nay anh gặp

Không có ngọn tháp nào đẹp, huyền bí và thiêng liêng như tháp Po Sah Inư

Qua trăm năm, nghìn năm vẫn một nụ hoa khổng lồ, sừng sững

Sừng sừng muôn đời tháp Po Sah Inư!
 

 

HOA BÍ VÀNG VÀ ANH LÍNH TRƯỜNG SA

 

Có phải ngôi sao trên mũ anh xuống làm hoa bí

hay hoa bí kết sắc vàng lên những ngôi sao

Giữa nắng nóng như thiêu như đốt

Lòng rưng rưng những dây bí, dây bầu…

 

Bầu bí hỡi!...mọc lên từ san hô, từ sỏi đá

hay từ bàn chân người chiến sĩ Trường Sa

Cây và người chia nhau từng hớp nước

Tay bí, tay bầu quấn quýt đất ông cha.

 

Từng ngọn bí, bầu quấn quýt gốc phong ba

Quấn quýt bóng dừa giữ biển trời Tố quốc

Có anh lính ghé môi hôn hoa bí vàng và bật khóc

Vọng quê nhà bầu bí trập trùng xa

Vọng muôn đời Hoàng sa, Trường sa!...
 

 

TIẾNG CHIM TRÊN MÁI NHÀ

 

Ngồi trong nhà nghe ríu rít tiếng chim

Tiếng chim trên mái nhà, tiếng chim trong trẻo quá

Lúc ríu rít, ríu ran từng nhịp múa

Lúc ồn ào, lảnh lót tiếng chim ca

 

Từ vòm cây, từ tươi thắm những nhành hoa

Từ mái ngói, tiếng chim len lỏi xuống

Như thác nước khi lăn tăn, khi ào ạt

Tiếng trống mái tỉ tê, da diết tiếng tỏ tình.

 

Ngồi trong nhà nghe mồn một tiếng chim

Nghe gần lắm như giơ tay nắm được

Nghe kề cận tiếng chim non đập cánh

Nghe bâng khuâng, xao xác tiếng hao gầy.

 

Từ bốn bề tiếng hót tụ về đây

Từ tan tác những đại ngàn rụi cháy

Từ rét mướt đêm đông, từ trưa hè trỗi dậy

Tiếng chim đi vòng, u uất tiếng chim ca

 

Ngồi trong nhà nghe náo nức những gần xa

Lên mái thử, nhón chân từng bước

Ồ!... lạ quá, bốn bề im phăng phắc

Cả những vòm cây, không một cánh chim bay.

 

Trên mái nhà vẫn líu ríu tiếng chim bầy?

Lại rón rén trèo lên nhưng không thấy

Tuyệt nhiên không thấy con chim nào. Ôi!...lạ vậy

Tiếng chim trên mái nhà hay tiếng vọng tự tim ta?

 

Rồi mai này không còn nữa ngôi nhà

 Không còn những trái tim, nơi tiếng chim trú ngụ

Ôi thương lắm!... những tiếng chim không nơi nương tựa

Tiếng chim gần gọi mãi tiếng chim xa…

 

 

TÌM MỘ

 

Mẹ vẫn đi tìm mộ

Bao năm rồi, mẹ ơi!

Đứa bên này bên nọ

Đôi bờ đau lở bồi.

 

Đây rồi cây cầu nhỏ

Ngay tại khúc sông này

Cuộc giằng co quyết liệt

Hai đứa nằm lại đây.

 

Nhịp cầu xưa đã gãy

Nhịp cầu mới vươn cao

Phố phường lên tấp nập

Nắm xương con chỗ nào?

 

Mẹ vừa đi vừa khóc

Tấm thân gầy liêu xiêu

Hai thằng con vừa lớn

Ngoan, hiền biết bao nhiêu,

 

Mẹ vừa đi vừa gọi

Tiếng mẹ, con nghe không?

Bao lần con gọi mẹ

Từ thuở mới lọt lòng…

 

Chiều tắt dần, đêm xuống

Mẹ đứng như trời trồng

Khói sương hay tóc mẹ

Rì rào sông mênh mông.

 

 

MÙA THU

 

Mùa thu đang đến gần

Không phải từ bàn tay đạo sĩ

Mùa thu đang đến gần

Từ bàn tay trẻ nhỏ

Với một chiếc điều giấy

 

Mùa thu đang đến gần

Không phải từ trên trời

Mùa thu đang đến gần

Từ mặt đất

Những bông hoa dại đầu tiên

Bắt đầu bung cánh

 

Không phải từ đôi mắt buồn của em

Mùa thu đang đên gần

Không phải từ mặt hồ phẳng lặng

Mùa thu đang đên gần

Từ những trận mưa đêm

Tiếng thủ thỉ của mùa thu trên mái nhà

Ai có nghe chăng?...

 

Mùa thu không đến từ trước mặt

Mùa thu đấn từ sau lưng

Trên tấm áo mồ hôi đẫm ướt

Không phải với em chơi trò đuổi bắt

Mùa thu về trên cánh đồng mới gặt

Ngọn khói đốt đồng chỉ lối thu sang
 

BÙI NGỌC PHÚC

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tháng Bảy còn những cuộc trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu chùm thơ của Phạm Đình Phú và Trần Ngọc Phượng – các nhà thơ cựu chiến binh, hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.
Xem thêm
Mẹ ơi! Con vẫn ở đây – Lời nhắn gửi từ những người chưa kịp trở về
Nhân kỷ niệm Ngày Thương binh – Liệt sĩ 27-7, Văn chương TP.HCM trân trọng giới thiệu ca khúc Mẹ ơi! Con vẫn ở đây, được nhạc sĩ Trầm Tích phổ từ bài thơ cùng tên của PGS-TS, Trung tướng Nguyễn Đức Hải.
Xem thêm
Kim Chi và chùm thơ Lạc phố Hà Tiên
Nhà thơ Kim Chi (tên thật là Võ Thị Kim Chi) - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT các dân tộc thiểu số Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Vĩnh Long, là giáo viên rất đam mê thơ. Chị đã xuất bản các tập thơ “Mưa tháng chạp” (NXB Hội Nhà văn), “Mùa thương gọi nhỡ” (NXB Văn hóa Văn nghệ), “Nắng đêm” (NXB Hội Nhà văn). Thơ Kim Chi viết về nhiều đề tài con người và xã hội nhưng thành công hơn cả là những bài viết về quê hương và tình yêu. Thơ chị giàu nữ tính, thắm đượm tình nhân ái trước biến động của xã hội và lịch sử bằng một ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ, giản dị mà hiện đại, tính họa và tính nhạc luôn hòa quyện. Nhà văn Lê Xuân xin giới thiệu chùm thơ Kim Chi cùng bạn đọc.
Xem thêm
Nhịp sóng và vần thơ – Chùm thơ Lương Phương Hậu
Là một nhà khoa học nhiều năm gắn bó với sông nước và biển, GS-TS Lương Phương Hậu mang vào thơ những trải nghiệm lắng đọng cùng một tâm hồn giàu liên tưởng.
Xem thêm
Cánh tay thành phố - Chùm thơ Nguyễn Ngân
Mới xa thành phố vài tuần/ Đã nghe nhung nhớ trên từng bước đi/ Sài Gòn tướng mạo phương phi/ Vươn vai ở tuổi xuân thì trẻ trai
Xem thêm
Vẻ đẹp không hoàn hảo – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Người làm vườn không hay/ Khi tới nhà nước vơi đi một nửa/ Một chiếc thùng lâu rồi không còn nguyên vẹn nữa/ Nước nhỏ giọt đều trên vệ cỏ lối người đi.
Xem thêm
Trong lòng có tiếng sóng – Chùm thơ Nguyễn Tấn On
Thành phố gọi tên bằng tiếng sóng/ hòa cùng âm thanh của đất/ sinh sôi nhịp sống dâng đời
Xem thêm
Đà Lạt trong miền nhớ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Đà Lạt trong thơ Nguyễn Loan không phải là một đô thị hiện đại với những công trình mới, mà là một miền ký ức và cảm xúc
Xem thêm
Chạm phố - Chùm thơ Phan Duy
Nắng bỏ lại phía sau thành phố/ chút riêng tư không nói bằng lời/ chỉ nhẹ nhàng một chiếc lá rơi/ gửi gắm cả trăm chiêu tâm sự
Xem thêm
Từ những nhịp cầu đến miền đất yêu thương – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Không miêu tả phong cảnh hay kể lại hành trình, Đinh Nho Tuấn chạm đến hồn đất bằng những liên tưởng giàu chất thơ. Từ nhịp cầu nối những bờ vui đến tràm, đước, áo bà ba, câu lý…, tác giả gợi lên một miền Tây bình dị, hào sảng, giàu nghĩa tình.
Xem thêm
Đi về phía bình minh - Chùm thơ Nguyễn Hữu Quý
Hai bài thơ hưởng ứng, cổ vũ Cuộc thi thơ Tiếng gọi đô thị mới, như một lời chia sẻ và đồng hành cùng cuộc vận động sáng tác; không tham gia dự thi.
Xem thêm
Âm vang miền sơn cước - Chùm thơ Cao Thanh Minh
Hai bài thơ trong chùm Âm vang miền sơn cước mang đến bức tranh giàu màu sắc văn hóa về cuộc sống của đồng bào miền núi.
Xem thêm
Dấu chân ký ức - Chùm thơ
Chùm thơ Hoàng Quý:Em hóa ngỗng, hóa công, hóa thiên nga, phù thủy.../ Lông ngỗng đau lòng huyền sử Mỵ Châu
Xem thêm
Căn cước một thành phố - Chùm thơ Nguyễn Quốc Hiền
Cuộn mình vào cơn lốc chuyển dịch/ Ta tìm thấy căn cước của thành phố hôm nay.
Xem thêm
Làng lên phố - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Một chùm thơ có sự thống nhất khá rõ về cảm hứng: sự chuyển mình của làng quê Nam Bộ trong quá trình đô thị hóa, với những rung động trước cái mới nhưng vẫn da diết nhớ những giá trị cũ.
Xem thêm
Khói và màu xanh – Chùm thơ Đại Duy
Từ những mái phố, bữa cơm chiều và phận người giữa đô thị đến những miền liên tưởng giàu màu sắc tượng trưng, thơ Đại Duy cho thấy nỗ lực tìm kiếm một giọng điệu riêng. Trong Khói và Xanh, hiện thực và tưởng tượng đan cài, tạo nên những lát cắt trẻ trung về con người và thế giới quanh mình.
Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm