TIN TỨC
  • Thơ
  • Trang thơ Lê Thành Nghị

Trang thơ Lê Thành Nghị

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-04-20 08:30:58
mail facebook google pos stwis
2112 lượt xem

Đại tá, nhà thơ Lê Thành Nghị sinh năm 1946, nguyên Phó tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội, đã xuất bản 8 tập thơ, 5 tập tiểu luận-phê bình văn học. Ông nhận được nhiều giải thưởng uy tín về văn chương, trong đó nổi bật là Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật, năm 2012.

“Nếu ví von mỗi bài thơ giống như một bông hoa thì bông hoa trong thơ Lê Thành Nghị luôn chứa thật nhiều hương sắc. Ông thường viết về sự quên, nhưng từ sự quên ấy lại khiến người ta nhớ. Ông cũng thường viết về những niềm xưa cũ để lắng sâu vào cái mới hôm nay. Lê Thành Nghị luôn cho thấy một tinh thần tĩnh tại, giàu chất chiêm nghiệm trong mỗi bài thơ của mình”.

Nhà thơ ĐOÀN VĂN MẬT giới thiệu


Về nơi sơ tán cũ
 

Ai bỏ quên ở Đại Từ mùa rét cũ

Khăn mùa đông giờ đã như mây

 

Ai cất giữ viên sỏi mòn qua lũ

Trên dốc dài sau vết chân quen

 

Nào đâu cánh rừng sấm gọi mùa măng mới

Nào đâu giảng đường buổi sớm sương giăng

 

Đâu núi Võ, núi Văn năm tháng trầm ngâm

Đâu ngọn đèn đêm thâu câu thơ nhớ bạn

 

Ta mải đi quên một chiều lau xám

Quên một mùa rét cũ phía rừng xa.
 


Côn Đảo
 

Côn Đảo

Vượt lên từ biển

Mùa hè trên tấm toan xanh

Hoa điệp vàng thả những ngôi sao xuống biển

Mỗi ngọn cỏ thắp lên một linh hồn!

 

Côn Đảo

Nghe trong sóng

Ngân lên tiếng hát xà lim

Từ Hàng Dương

Từ chuồng cọp

Mỗi bước rung lên một nốt trầm!

 

Côn Đảo

Trời trên đầu chói xanh

Đất dưới chân nhói buốt

Trắng là xương, nâu là thịt

Các anh chị nằm kê núi cao lên

Mỗi ngọn núi mang hình một trái tim!

 

Côn Đảo

Tóc thề ngang vai

Xanh trong nắng sớm

Lối chị Sáu ra trường bắn hôm nào

Xôn xao cúc dại tím

Mỗi bông nhỏ nhìn ta như mỗi mắt người!

 

Côn Đảo

Mỗi người hóa một nén hương chờ lửa đến!

 

 

Chiều mưa

       Nhớ bác Xuân Thiều
 

Chiều muộn

Lá rụng ngoài hiên

Mưa đi trên mái

Một vệt tiếng chim lấp loáng đèn!

 

Những gì xa, giờ đã xa biền biệt

Những tháng năm như một lớp bụi mờ

 

Những gì vắng, giờ thêm hun hút vắng

Gió một mình trên mặt đường mưa

 

Đáng ra phải là những chiều như những chiều xưa

Cuối ngõ Hàng Hương ngồi cụng ly,

 ngắm ngày đang xuống

 

Nhưng chiều nay hương bay, rượu lạnh

Một chiếc đèn đêm đứng úa vàng!

 


Về lại Tân Trào
 

Vừa theo gió tràn qua Đèo Khế

Đã sông Lô xô dào dạt trong chiều

 

Vừa Khuổi Tát bước thương vương bước nhớ

Đã Ngòi Thia từng bậc đá lên cao

 

Suối đang hát dắt theo lối nhỏ

Lán khuất trong cây, mây lặng trong hồ

 

Trời thu vắng, nắng mê trên lá

Hoa tím trên cây, mây trắng trên đầu

 

Tre trúc nói gì xanh trên đỉnh núi

Lời nước non vang vọng giữa mây cao

 

Vạt hoa nói gì vàng mơ dọc suối

Lời mùa thu lộng lẫy giữa Tân Trào.

 

 

Tháp Chàm

 

Cây mọc chênh vênh trên mái tháp

Thời gian mải miết không ngừng trôi

 

Những vũ nữ Chàm nhô dưới đá

Như vẫn chờ xanh với cỏ cây

 

Chân trời lui mãi xa vô tận

Một chén vương triều váng vất say

 

Bao nhiêu xiêm áo mê trong nắng

Giờ đã hoang tàn bay với mây

 

Nhân thế bao la như biển rộng

Nỗi buồn một giọt cũng ngầm đau

 

Tháp đứng trầm ngâm nghe gạch rụng

Những tiếng ngân dài giữa đêm sâu.

 


Hoa rừng Cúc Phương

 

Âm u đại ngàn

Không một bóng người, không một vệt chim

Tơ nhện giăng ngập lối!

 

Trong bóng tối

Một nhánh lan vàng

Hương ngập tràn mặt suối!

 

Hoa đâu chỉ đẹp và thơm

Chỗ đông bàn chân tới!

 

 

 Suối nhỏ

 

Gói một chút sen tàn thành kỷ niệm

Mang về rừng ủ trong lá mùa thu  

Mùi men chín cất từ trái chín

Như gió lay cây, như sóng lay bờ.

 

Câu thơ cũ Ba Vì mây trắng

Giờ đã yên như nước dưới thung sâu

Từng bậc đá xô chiều đổ bóng

Nắng nhẹ trên cây, mây nhẹ trên đầu

 

Miên man nước về ngang hốc núi

Chẳng ai hay giọt nước ban đầu

Buổi đầu tiên, lần đầu tiên... độ ấy

Đến bây giờ giọt nước ấy về đâu?

 

Nếu mệnh thủy hãy mềm như nước

Hãy theo sông về biển lớn ngoài kia

Con tàu trẻ ánh đèn pha sáng rực

Chân mây xa huyền ảo náo nức chờ

 

Núi sẽ đứng im lìm trong dáng đá

Mấy trăm năm như chẳng nghĩa lý gì

Nước cứ chảy dẫu xa muôn dặm cỏ

Chờ hạt mưa nhớ núi quay về.

 

 

Yên Tử

 

Hoa đại y nguyên lời ước hẹn

Trăm năm vẫn rụng trắng sân chùa

 

Gió lạnh thổi từ năm ngoái đến

Tiếng chuông tê buốt suốt mùa thu

 

Nến cháy thôi miên cùng kinh kệ

Lung linh mờ tỏ những nhang đèn

 

Lòng trải vô biên cùng dương thế

Bóng chiều chưa dễ tắt ngoài hiên

 

Người về ngơ ngẩn cùng tre trúc

Kìa lối vào mây để cửa thiền!

-------------

Minh họa: KHÔI NGUYÊN

Nguồn: Báo Quân đội nhân dân

Bài viết liên quan

Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ 1-2-3 Giao thừa sum họp
Thơ 1-2-3 đến nay vẫn được xem là thể thơ có nhiều sự mới mẻ, sáng tạo, với những câu chữ không bị bó buộc theo niêm luật như những dạng thơ cũ. Kết hợp hình ảnh đơn giản, chân phương cho đến việc xây dựng chất liệu đạt đến tính hình tượng, là sự kết tinh từ trí tuệ và văn hóa lâu bền, xuất hiện đúng thời điểm đời sống sáng tạo thi ca cần đến. Trong những vầng thơ của tác giả trẻ Phan Thành Đạt mang sự tươi mới trong nắng xuân, của những ngày trời đất giao mùa, mang theo cái đẹp của vạn điều ước vọng. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ 1-2-3 của tác giả Phan Thành Đạt.
Xem thêm
Hành trình về với ký ức – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm ba bài thơ sau đây của nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng là hành trình xúc động về với những miền ký ức thiêng liêng.
Xem thêm
Chùm thơ đoạt giải B sáng tác về bộ đội hậu cần kỹ thuật 2025
Câu chuyện này tôi đã ấp ủ trong những ngày tháng ở Điện Biên trong đợt công tác dài ngày nhân dịp kỷ niệm 50 năm Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/2025 - 30/4/2025). Khi đó, tiếp xúc với các cựu chiến binh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ tuổi đều trên dưới 90, có cụ đã trên trăm tuổi được nghe những câu chuyện đã trở thành huyền thoại trong chiến tranh. Tôi rất nhớ có một cụ nguyên là chiến sĩ anh nuôi của đại đội Công binh trong Đại đoàn Công - Pháo đã kể lại câu chuyện khi đơn vị hành quân qua dốc Pha Đin đã phân công người dừng lại khi nghe tiếng kêu cứu của một phụ nữ người dân tộc sắp sinh con. Và người chiến sĩ Hậu cần vừa mới chưa tròn hai mươi tuổi đã bất đắc dĩ làm bà đỡ trong tiếng súng pháo giờ xung trận. Bài thơ ra đời từ bối cảnh trên.
Xem thêm
Nồng nàn phương Nam – Chùm thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu
Nhà giáo, nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu tên thật là Nguyễn Văn Hiếu, sinh năm 1977 trên mảnh đất Tiểu Cần - Trà Vinh. Anh là Hội viên Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam; Hội viên Hội VHNT Trà Vinh. Đã xuất bản các tác phẩm: “Thủ thỉ phù sa” Tập thơ 1-2-3, 2022; Một số bài thơ, truyện ngắn in chung trong các tập: “Lạc giữa mùa xuân”, 2016; “Viễn Châu - Tác phẩm đi cùng năm tháng”, 2019; “Quà mưa”, 2021; “Trên đồng gió thổi”, 2022; “Nhân nghĩa đất phương Nam”, 2022; “Vũ khúc sen”, 2023; “Nồng nàn phương Nam” thơ, Nxb Hội Nhà văn 2025.
Xem thêm
Hoàng Quý: những câu thơ mang bóng thời gian
Mời bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Hoàng Qúy, do nhà thơ Nguyễn Xuân Sang tuyển chọn & giới thiệu.
Xem thêm
Lĩnh Hồ Quang và chùm thơ Nhắn gửi mùa thu
Với sự rung động nội cảm, lặng lẽ trôi, nhưng càng đọc, người ta càng thấy mình bị cuốn vào cái chảy ấy, dẫn lối người đọc đến thế giới tâm hồn của nhân vật trữ tình trong thơ. Bằng những lời thơ rung động mãnh liệt, tinh tế, và ấn tượng, khơi mở những xúc cảm trong tâm hồn con người trước cuộc sống, được nén chặt cảm xúc của tác giả. Với bút pháp tinh tế của nghệ thuật đặc tả kết hợp điệp cấu trúc câu, đã gieo vào lòng người nhiều suy tư về những thăng trầm đã qua, như một dòng chảy lênh đênh trên phận người. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Lĩnh Hồ Quang – Rồi có một ngày.
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Triệu Kim Loan dịu dàng khi chữ gọi mùa trăng
Với 54 bài thơ giàu nữ tính trong “Chữ gọi mùa trăng”; người phụ nữ, người mẹ, người vợ, cô giáo Triệu Kim Loan đã mượn trăng và cùng trăng để gửi gắm, để bộc bạch cùng con chữ những nỗi niềm nhân thế và nỗi niềm của chính mình;
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Phạm Thị Cúc Vàng gửi niệm lành vào thơ
“Niệm lành” là tập thơ thứ 7 của nhà thơ gốc Hải Phòng Phạm Thị Cúc Vàng
Xem thêm
Nguyễn Hồng Quang và chùm thơ Cao Nguyên thức giấc
Nơi hiện hữu núi rừng trùng điệp, đẹp đẽ và thơ mộng đã nuôi dưỡng, đã hun đúc nên những vần thơ giàu biểu cảm. Với lối khai thác triệt để, linh hoạt qua các biện pháp nghệ thuật nhưng cách hiệp vần, gieo vần, liên vận phối hợp cũng thật nghiêm chỉnh, sự hòa quyện giữa cảm xúc mãnh liệt và tư tưởng nhân văn cao đẹp cất lên từ hiện thực cuộc đời. Lời thơ nhẹ nhàng, tự nhiên, ngôn từ không một chút gọt giũa công phu nhưng lại đẹp, thơ Nguyễn Hồng Quang mang chất lắng sâu của đồng quê và tính triết lí sâu sắc. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Hồng Quang – Cao nguyên thức giấc.
Xem thêm
Rừng trong lòng tay – Chùm thơ Nguyễn Đăng Khương
Bằng vẻ đẹp của tâm hồn con người với những cung bậc cảm xúc. Tác giả đã tô đậm tình yêu quê hương đất nước, tình cảm gia đình bằng lối chắt lọc ngôn từ, hình ảnh, biểu tượng, ẩn dụ, so sánh tinh tế. Rừng là một motif giàu tầng nghĩa với vẻ đẹp khác nhau. Với sắc thái tĩnh lặng, u buồn, là nơi để nhân vật trữ tình gửi gắm tâm sự. Thơ Nguyễn Đăng Khương vừa lắng sâu nội tâm, vừa bồng bềnh của những hoài vọng bộn bề về triết lý nhân sinh. Lối gieo vần và rơi chữ là một nét chấm phá độc đáo trong thơ tác giả. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đăng Khương.
Xem thêm
Nỗi lòng người lính – Khi một vị tướng trở lại với thi ca
Tập thơ Nỗi lòng người lính là một phần kỷ niệm khó quên của một đời binh nghiệp và một tâm hồn trĩu nặng nhân tình. Với 46 năm trong quân ngũ, Thiếu tướng Trần Bá Dũng mang vào thơ mình hơi thở của thao trường, ký ức chiến tranh và tình người hậu chiến – những gì thiêng liêng, day dứt mà cũng đầy ấm áp.
Xem thêm
“Chân trời điểm hẹn”: Góc nhìn khác về Trung tướng Nguyễn Đức Hải
Chùm 5 bài thơ rút từ tập truyện ký - thơ Chân trời điểm hẹn.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Lê Bá Duy – Từ Tình Giang tôi lớn
Nhà thơ Lê Bá Duy, sinh năm 1966 tại làng Tình Giang, xã Phước Hiệp, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định (nay là tỉnh Gia Lai), là nhà giáo, nhà thơ, Hội viện Hội Văn học Nghệ thuật Gia Lai.
Xem thêm
Huỳnh Ngọc Lan - Người đàn bà đi qua mùa gió
Thơ Huỳnh Ngọc Lan là tiếng nói của một tâm hồn đàn bà từng trải và đầy mộng mị.
Xem thêm
Kỷ niệm về mẹ - Chùm thơ Ngô Quỳnh Lan
Nữ nhà thơ Ngô Quỳnh Lan, bút danh Quỳnh Minh, sinh 1949 tại Sóc Trăng. Tốt nghiệp ngành Ngữ văn, đại học Tổng hợp Hà Nội. Hội viên Hội VHNT tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) - nay là Thành phố Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Phía sau những lũy tre làng - Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Với cách diễn giải thật bình dị nhưng tươi vui, thơ Hà Thiên Sơn gần gũi như với đời thường, để khi đọc qua, người ta có thể cảm nhận một cách chân thật nhất những hình ảnh trong cuộc sống. Những bài thơ của tác giả kể về câu chuyện của thôn làng, của vùng miền quê hương, ở nơi đó ghi dấu bao ký ức tuổi thơ mỗi người và tình cảm lứa đôi thật đẹp. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ của tác giả Hà Thiên Sơn – Phía sau những lũy tre làng.
Xem thêm
Hồ Xoa và chùm thơ Lời mây khói
Với chất nhân tình thấm đẫm, cuốn hút, những dòng thơ theo thể thơ tứ tuyệt – lục bát được Hồ Xoa viết lên tròn đầy ý nghĩa và giàu cảm xúc, ngôn ngữ gãy gọn súc tích. Mỗi bài thơ đều mang trong đó một câu chuyện của mộng thực, trong cõi xa xăm, từ địa đàng đến ngôi đền cổ, hóa ra tận mây trời. Bằng bút pháp ẩn dụ và tả thực, giàu mỹ cảm, thơ Hồ Xoa hiện lên vẻ đẹp bình yên đầy mộng mị. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Hồ Xoa – Lời mây khói.
Xem thêm
Thơ Đoàn Trọng Hải – Tìm mình trong góc khuất hiện sinh
Cchùm thơ của nhà thơ Đoàn Trọng Hải do nhà thơ nhà thơ Vũ Thanh Hoa chọn & giới thiệu.
Xem thêm
Thơ Trương Nguyễn: những câu chữ biết mang sẹo
Nhà thơ Trương Nguyễn, tên thật Nguyễn Trương, sinh năm 1948 tại Cam Thành, Cam Lộ, Quảng Trị. Hiện trú tại thị trấn Ngãi Giao, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu (cũ) - nay là TP. Hồ Chí Minh.
Xem thêm
Phan Thành Đạt và chùm thơ Trầm tích thời gian
Phan Thành Đạt là một tác giả trẻ trên văn đàn thi ca, tuy nhiên anh đã khẳng định mình bằng những dòng thơ đẹp, đậm chất trữ tình, sâu lắng. Thơ Phan Thành Đạt mang nỗi khắc khoải giàu tự sự. Ngôn ngữ chắt lọc, sâu lắng, nhẹ và rung động như tiếng thở giữa tĩnh lặng. Là nét thấm đẫm tự tình của một tâm hồn đủ trưởng thành trong “Lặng”. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Phan Thành Đạt – Trầm tích thời gian.
Xem thêm