TIN TỨC
  • Thơ
  • Trang thơ Lê Thành Nghị

Trang thơ Lê Thành Nghị

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-04-20 08:30:58
mail facebook google pos stwis
2575 lượt xem

Đại tá, nhà thơ Lê Thành Nghị sinh năm 1946, nguyên Phó tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội, đã xuất bản 8 tập thơ, 5 tập tiểu luận-phê bình văn học. Ông nhận được nhiều giải thưởng uy tín về văn chương, trong đó nổi bật là Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật, năm 2012.

“Nếu ví von mỗi bài thơ giống như một bông hoa thì bông hoa trong thơ Lê Thành Nghị luôn chứa thật nhiều hương sắc. Ông thường viết về sự quên, nhưng từ sự quên ấy lại khiến người ta nhớ. Ông cũng thường viết về những niềm xưa cũ để lắng sâu vào cái mới hôm nay. Lê Thành Nghị luôn cho thấy một tinh thần tĩnh tại, giàu chất chiêm nghiệm trong mỗi bài thơ của mình”.

Nhà thơ ĐOÀN VĂN MẬT giới thiệu


Về nơi sơ tán cũ
 

Ai bỏ quên ở Đại Từ mùa rét cũ

Khăn mùa đông giờ đã như mây

 

Ai cất giữ viên sỏi mòn qua lũ

Trên dốc dài sau vết chân quen

 

Nào đâu cánh rừng sấm gọi mùa măng mới

Nào đâu giảng đường buổi sớm sương giăng

 

Đâu núi Võ, núi Văn năm tháng trầm ngâm

Đâu ngọn đèn đêm thâu câu thơ nhớ bạn

 

Ta mải đi quên một chiều lau xám

Quên một mùa rét cũ phía rừng xa.
 


Côn Đảo
 

Côn Đảo

Vượt lên từ biển

Mùa hè trên tấm toan xanh

Hoa điệp vàng thả những ngôi sao xuống biển

Mỗi ngọn cỏ thắp lên một linh hồn!

 

Côn Đảo

Nghe trong sóng

Ngân lên tiếng hát xà lim

Từ Hàng Dương

Từ chuồng cọp

Mỗi bước rung lên một nốt trầm!

 

Côn Đảo

Trời trên đầu chói xanh

Đất dưới chân nhói buốt

Trắng là xương, nâu là thịt

Các anh chị nằm kê núi cao lên

Mỗi ngọn núi mang hình một trái tim!

 

Côn Đảo

Tóc thề ngang vai

Xanh trong nắng sớm

Lối chị Sáu ra trường bắn hôm nào

Xôn xao cúc dại tím

Mỗi bông nhỏ nhìn ta như mỗi mắt người!

 

Côn Đảo

Mỗi người hóa một nén hương chờ lửa đến!

 

 

Chiều mưa

       Nhớ bác Xuân Thiều
 

Chiều muộn

Lá rụng ngoài hiên

Mưa đi trên mái

Một vệt tiếng chim lấp loáng đèn!

 

Những gì xa, giờ đã xa biền biệt

Những tháng năm như một lớp bụi mờ

 

Những gì vắng, giờ thêm hun hút vắng

Gió một mình trên mặt đường mưa

 

Đáng ra phải là những chiều như những chiều xưa

Cuối ngõ Hàng Hương ngồi cụng ly,

 ngắm ngày đang xuống

 

Nhưng chiều nay hương bay, rượu lạnh

Một chiếc đèn đêm đứng úa vàng!

 


Về lại Tân Trào
 

Vừa theo gió tràn qua Đèo Khế

Đã sông Lô xô dào dạt trong chiều

 

Vừa Khuổi Tát bước thương vương bước nhớ

Đã Ngòi Thia từng bậc đá lên cao

 

Suối đang hát dắt theo lối nhỏ

Lán khuất trong cây, mây lặng trong hồ

 

Trời thu vắng, nắng mê trên lá

Hoa tím trên cây, mây trắng trên đầu

 

Tre trúc nói gì xanh trên đỉnh núi

Lời nước non vang vọng giữa mây cao

 

Vạt hoa nói gì vàng mơ dọc suối

Lời mùa thu lộng lẫy giữa Tân Trào.

 

 

Tháp Chàm

 

Cây mọc chênh vênh trên mái tháp

Thời gian mải miết không ngừng trôi

 

Những vũ nữ Chàm nhô dưới đá

Như vẫn chờ xanh với cỏ cây

 

Chân trời lui mãi xa vô tận

Một chén vương triều váng vất say

 

Bao nhiêu xiêm áo mê trong nắng

Giờ đã hoang tàn bay với mây

 

Nhân thế bao la như biển rộng

Nỗi buồn một giọt cũng ngầm đau

 

Tháp đứng trầm ngâm nghe gạch rụng

Những tiếng ngân dài giữa đêm sâu.

 


Hoa rừng Cúc Phương

 

Âm u đại ngàn

Không một bóng người, không một vệt chim

Tơ nhện giăng ngập lối!

 

Trong bóng tối

Một nhánh lan vàng

Hương ngập tràn mặt suối!

 

Hoa đâu chỉ đẹp và thơm

Chỗ đông bàn chân tới!

 

 

 Suối nhỏ

 

Gói một chút sen tàn thành kỷ niệm

Mang về rừng ủ trong lá mùa thu  

Mùi men chín cất từ trái chín

Như gió lay cây, như sóng lay bờ.

 

Câu thơ cũ Ba Vì mây trắng

Giờ đã yên như nước dưới thung sâu

Từng bậc đá xô chiều đổ bóng

Nắng nhẹ trên cây, mây nhẹ trên đầu

 

Miên man nước về ngang hốc núi

Chẳng ai hay giọt nước ban đầu

Buổi đầu tiên, lần đầu tiên... độ ấy

Đến bây giờ giọt nước ấy về đâu?

 

Nếu mệnh thủy hãy mềm như nước

Hãy theo sông về biển lớn ngoài kia

Con tàu trẻ ánh đèn pha sáng rực

Chân mây xa huyền ảo náo nức chờ

 

Núi sẽ đứng im lìm trong dáng đá

Mấy trăm năm như chẳng nghĩa lý gì

Nước cứ chảy dẫu xa muôn dặm cỏ

Chờ hạt mưa nhớ núi quay về.

 

 

Yên Tử

 

Hoa đại y nguyên lời ước hẹn

Trăm năm vẫn rụng trắng sân chùa

 

Gió lạnh thổi từ năm ngoái đến

Tiếng chuông tê buốt suốt mùa thu

 

Nến cháy thôi miên cùng kinh kệ

Lung linh mờ tỏ những nhang đèn

 

Lòng trải vô biên cùng dương thế

Bóng chiều chưa dễ tắt ngoài hiên

 

Người về ngơ ngẩn cùng tre trúc

Kìa lối vào mây để cửa thiền!

-------------

Minh họa: KHÔI NGUYÊN

Nguồn: Báo Quân đội nhân dân

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm
Từ gió tháng Tư đến thành phố hôm nay – Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Từ những ngày gian khó đến thành phố hôm nay, chùm thơ mang một giọng điệu mộc, chậm và đầy suy ngẫm.
Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm