Bài Viết
Nhà văn Vũ Đảm
Phó tổng biên tập Tại chí Nhà văn & cuộc sống- Hội Nhà văn Việt Nam
Tôi sinh ra trong một ngôi nhà to lớn với những cột kèo nâu bóng cũ kỹ, nham nhở những vết khắc vụng dại. Sau này mẹ tôi kể lại, ngày tôi ra đời, hàng trăm con bướm bay về đậu rợp cả sân.
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Hôm nay thành phố buồn, dự báo thời tiết báo có một vài cơn mưa giông đầu mùa, thời tiết lúc này dễ làm cho người ta cảm mạo.
Tôi được định hình khung và chế tác hoàn chỉnh trong một cơ sở trông rất hoành tráng, và được chuyên chở đến công viên này nhanh như tên lửa, tổng cộng chưa đầy một tiếng đồng hồ. Người ta gọi tôi là ghế đá, và từ đây, tôi bắt đầu vòng đời của mình.
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – Ông ngồi lặng hàng giờ bên tách trà vừa mới châm còn bốc khói, đôi mắt hướng ra ngoài ngõ bằng ánh nhìn đau đáu, xa xăm. Thi thoảng, ông nhấp ngụm trà, nhồi một mồi thuốc vào chiếc tẩu gỗ mun đen bóng, châm lửa rít một hơi ngắn, nhẹ nhàng phả ra những làn khói mỏng như sương… Xong lại hướng cái nhìn đăm chiêu ra ngoài cổng ngõ…
Truyện ngắn đầu tay của Hoài Hương
Từ nay, Văn chương TP. Hồ Chí Minh sẽ lần lượt giới thiệu các tác phẩm dự thi đã được Tạp chí Văn nghệ TP.HCM chuyển qua.
Mối tình đầu, truyện đầu tay, phim đầu tay, tiểu tuyết đầu tay, ...
(Vanchuongthanhphohochiminh.vn) – “Anh Toàn chết rồi”! Đấy là câu đầu tiên Tuyển nói với tôi khi hai người vừa gặp nhau…
Trời mới hừng sáng, má tôi đã dậy. Bà đang lọ mọ đun ấm nước dưới gian nhà bếp để kịp uống trà sáng. Tối qua mưa lớn, chỗ để đống củi với mấy bó lá dừa cũng bị nước mưa tạt vào, làm ướt chút đỉnh. Má loay hoay lắm mới nhóm được bếp lửa, ngọn lửa cháy chập chờn, khói bay lãng đãng quanh khắp chái bếp.