TIN TỨC

Mảnh đất nhà văn Trang Thế Hy yên nghỉ

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-07-12 10:17:50
mail facebook google pos stwis
951 lượt xem

BÍCH NGÂN

và cái thứ mà nhà văn Trang Thế Hy khư khư ôm giữ và biết mình khó có thể tiếp tục trả hay vay, đó là nợ “nợ nước mắt”, thứ nợ mà có lẽ, khi đã ở nơi chín suối, ông cũng đang tiếp tục đeo mang.
 

Ba ngày trước, tôi cùng đồng nghiệp về Bến Tre viếng bà cụ thân sinh của nhà văn Vũ Hồng. Bạn bè, đồng nghiệp ở Hội Văn học nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu đến chia buồn cùng gia đình nhà văn Vũ Hồng, rất đông. Vũ Hồng cho biết, tâm nguyện của mẹ mình, người thượng thọ và rân rát con cháu là mời những người đến viếng bà, cùng gia đình ăn một bữa cơm chay.

Sau khi dùng bữa cơm chay và uống ly rượu gia truyền, chúng tôi chia tay gia đình nhà văn Vũ Hồng, chia tay các đồng nghiệp. Sau đó đến khu vườn dừa, nơi mảnh đất có ngôi nhà và ngôi mộ của cố nhà văn Trang Thế Hy cùng mộ của vợ ông và mộ người con gái của ông.

Trên đường không gặp chỗ bán hoa tươi. Chỉ mua được hộp bánh, bó nhang và một cái bật lửa ở tiệm tạp hóa ven đường. Tôi nghĩ, lúc đến mảnh vườn xưa, nếu không có người nhà mở cửa, cũng sẽ như hơn ba năm trước, mà tôi đã cùng đoàn nhà văn thuộc Chi hội nhà văn Việt Nam tại TP.HCM, theo chân Vũ Hồng, đi đường tắt, tức lần lượt từng người chui qua hàng rào dưới bụi tre xum xuê, để đến bên mộ nhà văn Trang Thế Hy và thắp một nén nhang.

Tài xế Kim, người từng nhiều lần đưa nhà thơ Chim Trắng, nhà văn Lê Văn Thảo về Bến Tre thăm nhà văn Trang Thế Hy. Kim thuộc làu đường đi, dù đường mở rộng và đẹp. Còn tôi thì nhớ ngôi nhà nhỏ trên mảnh vườn xưa quen thuộc, nhớ bụi tre xum xuê gie ra đường.


Ngôi nhà nhỏ của nhà văn Trang Thế Hy và hàng rào kiên cố của mảnh vườn hiện nay.

Không thấy mảnh vườn với những hàng dừa già lão vươn cao, cũng không thấy hàng tre bụi trúc. Tài xế cho xe chạy tới chạy lui nhiều lần. Cuối cùng tài xế dừng lại trước cánh cổng giữa hàng rào kiên cố được quét sơn màu xám trắng, bao bọc quanh khu vườn. Kim quả quyết: “Nhà này!”. Chắc nghe tiếng xe. Từ bên trong hàng rào, một người đàn ông chầm chậm bước ra. Tôi nhận ra, đó là anh Lê, con trai của nhà văn Trang Thế Hy. Cổng mở. Bên trái, ngôi nhà nhỏ của Trang Thế Hy nằm im lìm như đang ngủ vùi dưới trưa nắng chói chang.

Chúng tôi theo chân anh Lê. Trước khi bước vào ngôi nhà mới, cũng phía trái, gần ngôi nhà mới là một cái nhà để xe với một chiếc ô tô màu trắng còn bóng loáng.

Sau khi chúng tôi thắp hương trên bàn thờ cố nhà văn Trang Thế Hy, anh Lê cho biết, do mở đường, phần đất bị làm đường, nhà nước đã đền bù một số tiền lớn, anh cho xây nhà, xây cổng, mua xe. Tôi hỏi anh: “Còn vườn dừa ngày nào?”. Anh Lê nói: “Dừa lão, chỉ cho trái làm dừa khô, nên tôi cho chặt bỏ và trồng mới”. Rồi anh chỉ những cây dừa đang ra trái. Anh nói thêm: “Lần sau khách đến là có dừa uống”.

Trước khi đến viếng mộ Trang Thế Hy, tôi tần ngần trước ngôi nhà nhỏ mà ông sống đã hơn 30 năm. Nhớ cái ghế ông ngồi hút thuốc uống trà đặt bên trong ngôi nhà, cạnh cửa chính…

Tôi nhớ, lần cuối tôi gặp nhà văn Trang Thế Hy và chụp những tấm ảnh cùng với ông trước cửa nhà. Lần đó, cũng như những lần gặp trước, ông đều chậm rãi pha trà, chờ trà và chậm rãi rót vào những cái ly nhỏ ám màu trà. Và quấn bên chân nhà văn thật gầy là con chó thật mập.

Tôi cũng nhớ trong gian nhà bên cạnh mà mà nhà văn Trang Thế Hy đặt tủ sách. Tủ sách cũng nhỏ và ít sách. Năm ba quyển sách bằng tiếng Pháp, vài quyển sách của Nguyễn Ngọc Tư, của Võ Đắc Danh, tất cả đều bám bụi, lớp bụi dày. Tôi có cảm giác là lâu lắm rồi ông không cầm trên tay một quyển sách nào. Và dường như ông chỉ đọc đi đọc lại những quyển sách đã hằn vào ký ức, đã khắc vào tâm tưởng. Lần nào gặp, tôi cũng nghe nhà văn Trang Thế Hy đọc những triết luận của Tagore, của Camus… và cái thứ mà nhà văn Trang Thế Hy khư khư ôm giữ và biết mình khó có thể tiếp tục trả hay vay, đó là nợ “nợ nước mắt”, thứ nợ mà có lẽ, khi đã ở nơi chín suối, ông cũng đang tiếp tục đeo mang.

Sáng 27/6/202.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhớ mãi kỷ niệm với nhà văn Nguyễn Quốc Trung
Qua các nguồn tin, được biết Hội nhà văn thành phố Hồ Chí Minh và Tạp chí Văn nghệ Quân đội chuẩn bị phối hợp tổ chức hoạt động tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Quốc Trung sau 2 năm anh rời “cõi tạm” và nhân sự kiện anh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước với tiểu thuyết Đất không đổi màu, tôi cảm thấy vui mừng xen lẫn sự bồi hồi, xao xuyến.
Xem thêm
Tàn thu vắng bóng - Tản văn của Đặng Tường Vy
 Châu Âu thật tuyệt với bốn mùa rõ rệt. Mùa nào cũng có nét quyến rũ riêng, làm người tha hương vơi đi nỗi buồn dịu vợi. ..
Xem thêm
Nhớ Nguyễn Quốc Trung
Nhà văn Bích Ngân, Chủ tịch Hội nhà văn TP HCM gọi điện thông báo với tôi về việc Hội nhà văn TP HCM phối hợp cùng Tạp chí Văn nghệ quân đội tổ chức tưởng nhớ nhà văn Nguyễn Quốc Trung nhân hai năm ông rời cõi tạm và đặc biệt nhà văn được truy tặng giải thưởng Nhà nước về tiểu thuyết Đất không đổi màu.
Xem thêm
Mùa thu đây hỡi cờ hồng vàng sao – Tản văn của Lê Xuân
Tháng Tám cũng là tháng giữa thu, tháng để các em thiếu niên, nhi đồng phá cỗ trông Trăng, mừng Tết Trung thu, rước đèn, múa lân dưới trăng thanh, gió mát…
Xem thêm
Cửa bể Cần Giờ | Bút ký của Nguyễn Minh Ngọc
Bài đăng Báo Văn Nghệ (Hội Nhà văn VN) số 35+36, ra ngày 2-9-2023
Xem thêm
Tản Mạn Vàm Cỏ Đông - Tùy bút Trần Thế Tuyển 
Có lẽ trên trái đất này, không ở đâu cái giá để có độc lập dân tộc, tự do hạnh phúc lại đắt như ở Việt Nam. Để có hình hài đất nước, vị thế quốc gia như ngày hôm nay đã có hàng triệu triệu người con ưu tú ngã xuống. Máu xương của họ tan biến thành đất đai tổ quốc và hồn của họ bay lên hóa linh khí quốc gia.
Xem thêm
Người lính làm nên huyền thoại
Phải nói, Trần Ngọc Trác là một cây viết tâm huyết với đề tài truyền thống cách mạng. Gặp  ông cách nay đã vài chục năm, tôi vẫn nhớ dáng đi nhanh nhẹn, giọng nói trầm ấm và ánh nhìn thân thiện của nhà văn. Lúc ấy Trần Ngọc Trác là cán bộ của Đài Phát thanh- Truyền hình tỉnh Lâm Đồng. Đã đọc Trần Ngọc Trác nhưng thực sự khi ông đảm nhiệm làm phim Người lính làm nên huyền thoại   về Đại tá Lê Kích (cậu ruột thứ Tám của vợ tôi), chúng tôi mới gắn bó  như anh em thân thiết. 
Xem thêm
Trúc Phương, người mà tôi muốn nói nhiều hơn những người khác
Bài phát biểu xúc động của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
Xem thêm
Anh hùng Võ Thị Sáu trong tâm thức người đang sống
Ký của nhà văn Trầm Hương trên báo Phụ Nữ Việt Nam
Xem thêm
Dân lo | Bút ký của Lê Thanh Huệ
Bài đăng báo Văn Nghệ số 30 (3309) ngày 29-7-2023
Xem thêm
Kỷ niệm về nhà văn Minh Khoa với Trần Thế Tuyển
Sau giải phóng Sài Gòn, giải phóng hoàn toàn Miền Nam, thống nhất đất nước(30-4-1975), từ Trung đoàn 174, tôi được điều về học tập và làm việc ở báo Quân khu 7. Vừa đặt ba lô trong tòa nhà kiến trúc kiểu Pháp tại căn cứ Trần Hưng Đạo, nơi đặt tổng hành dinh của Bộ Tổng Tham mưu quân đội chế độ cũ, anh Mai Bá Thiện lúc đó phụ trách báo Quân khu 7 dẫn tôi ra mắt Phó phòng Tuyên huấn Quân khu - nhà văn Minh Khoa, lúc đó trực tiếp làm Tổng biên tập báo Quân khu 7. Từ lâu đã nghe danh nhà văn Minh Khoa với những truyện ký viết về Anh hùng, dũng sĩ diệt Mỹ, đặc biệt vở kịch Người ven đô với nhân vật Ông Tám Khỏe đậm đặc chất nông dân Nam Bộ, nay được gặp trực tiếp tác giả, tôi không khỏi bồi hồi, xúc động.
Xem thêm
Lòng tri ân luôn là giá trị bất bất biến
Bài đăng Tạp chí Linh khí Quốc gia kỷ niệm 76 năm ngày Thương binh - liệt sĩ
Xem thêm
Mây trắng trong vườn chè ông nội | Tản văn của Trang Thanh
tôi hay nhớ những gương mặt người thân đã khuất bóng...
Xem thêm
Hoa biên cương: Nấm độc trên đất Tây Nguyên (Kỳ cuối)
Chúng tôi cũng dự nhiều cuộc họp ở các buôn làng Tây Nguyên, chứng kiến những người lầm lỡ vượt biên hay đi biểu tình gây rối được kiểm điểm trước các già làng và bà con trong buôn. Ai cũng cúi đầu xấu hổ, xin được tha thứ, hứa sẽ không tái phạm.
Xem thêm
Hoa biên cương: Lương y của buôn làng (kỳ 4)
Bút ký nhiều kỳ của nhà văn Lại Văn Long
Xem thêm
Hoa biên cương: Từ biên giới đến hải đảo (Kỳ 2)
Bảo vệ biên cương và tình hữu nghị
Xem thêm
Vọng âm buồn | Hoàng Phủ Ngọc Phan
Một loài chim có tiếng kêu nghe như Ơi đò Ca Cút
Xem thêm
Đêm Tháng Giêng - Tản văn Trần Bảo Trân
Ngày anh cưới chị, tôi còn nhỏ. Gần bảy thập kỷ trôi qua, tôi vẫn còn nhớ như in, ngôi nhà lợp rạ, vách đất của chúng tôi có khách là một người lính. Anh bận bộ quân phục màu cỏ úa với chiếc mũ mềm có ngôi sao lấp lánh. Ngày chị đi lấy chồng, tôi tiễn chị ra cánh đồng, cuối bờ tre gai thường ngày ríu rít tiếng chim. Cầm tay tôi, chị khóc. Em ở nhà nhé. Nếu rảnh chị sẽ về chơi với em. Mắt nhoà, tôi cố giữ không để lệ rơi.
Xem thêm