TIN TỨC

Viết thể loại văn học phi hư cấu (nonfiction)

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-07-16 09:55:37
mail facebook google pos stwis
999 lượt xem

NGUYỄN THỊ NGỌC HẢI

CÓ SỰ LỰA CHỌN NÀO?

Tôi không có “chủ trương” gì cho mình khi vào nghề cầm bút ban đầu là chùm truyện ngắn tạm gọi là “có tý tiếng vang“ thuở ấy khi còn là một sinh viên. Đó là những truyện ngắn in chung với Dương Thị Xuân Quý, Nguyễn Thị Ngọc Tú - cái thuở còn chưa thật nhiều tác giả nữ.

Nhưng nay sau nhiều năm nhìn lại thì tôi tạm cho là mình được độc giả biết đến bởi hơn chục đầu sách, trong đó không có một chủ đích gì về đối tượng ngành nghề-mà lại phần lớn là Ký sự nhân vật, người có thật mang nhiều câu chuyện lịch sử và con người Việt nam. Cuốn viết về cựu chiến binh đi tìm đồng đội “Tôi chết -bắt đầu một thế giới sống” được giải Văn xuôi Hội nhà văn Việt nam, được tạp chí The Consiquence của Mỹ dịch ra một số chương – Và tình cờ có nhiều nhà tình báo nổi tiếng như Trần Quốc Hương, Mai Chí Thọ, Hoàng Đạo và nhất là Tướng Phạm Xuân Ẩn. Tôi còn được báo chí coi như người viết “có công” đưa được Phạm Xuân Ẩn ra ánh sáng”, tiếp cận với ông trong 10 năm để viết cuốn “Phạm Xuân Ẩn tên người như cuộc đời” - Giải A của Bộ CA và Hội Nhà văn.

Cuốn sách của tôi là cuốn duy nhất vinh dự được chính Phạm Xuân Ẩn đọc từ bản thảo viết tay khi ông còn sống. Những cuốn sau này của các tác giả Pháp, Mỹ viết xong khi ông đã mất, ông không được đọc.

Các cuốn sách sau này – như “Điệp viên hoàn hảo” của nhà sử học Larry Berman nổi tiếng, có bề dày tư liệu về chiến tranh Việt Nam đồ sộ do được giải mật ở Mỹ - còn cuốn sách mỏng của tôi chỉ hướng tới mục đích trực tiếp trò chuyện với nhân vật nhiều nhất. Toàn bộ cuốn sách là những cuộc trò chuyện với nhà tình báo. Nói được nhiều nhất về con người và tính cách ông, như đưa bạn đọc đến tiếp xúc trò chuyện với ông về cuộc sống. Tôi quan niệm công lao của các anh hùng có thể sử xanh ghi lại nhưng tâm hồn họ thì không có bảo tàng nào giữ được, mà cần đến văn học.

Tôi cũng vinh dự được chính tác giả Larry Berman đề tặng “cuốn sách của bà đã mở đường cho tất cả chúng tôi. Trong tất cả những người viết về Phạm Xuân Ẩn, bà là người hiểu rõ chủ nghĩa nhân văn của ông ấy hơn ai hết” (your biography of Pham Xuan An let the way for the rest of us. You know An’s humanity better than anyone who write his story)

Giáo sư, nhà báo Thomas Bass - tác giả cuốn sách khác nữa về Phạm Xuân Ẩn (“Điệp viên Z21 kẻ thù tuyệt vời của nước Mỹ “) trả lời phỏng vấn Báo Tuổi Trẻ cuối tuần ra ngày 27-4 2014 như sau:

Bà Nguyễn Thị Ngọc Hải là tác giả quan trọng hàng đầu về Phạm Xuân Ẩn. Cuốn sách của bà là chỉ dẫn quan trọng cho tất cả chúng tôi, những người theo bước chân bà viết về ông”.

Dù tôi biết, một nền văn học phải có những “máy cái là tiểu thuyết” vì hư cấu là mảnh đất thử thách cho sức sáng tạo của nhà văn, và bạn bè tôi nhiều người cũng nhìn công việc của tôi kiểu “viết… Người tốt việc tốt “. Vào năm 2015 nhiều người thấy “không hài lòng” và “ngạc nhiên“ sao giải Nobel Văn học lại  trao cho Svetlana Alecxievic nữ nhà báo Nga viết “Chiến tranh không có gương mặt phụ nữ“ mà có người bảo đó là ký sự báo chí.

Nhưng tôi không lựa chọn làm gì, ai tài năng lớn, tìm thể loại lớn, còn tôi dựa trên nghề làm báo đã phỏng vấn rất nhiều nhân vật và yêu con người Việt nam hơn lên rất nhiều khi nghe những chuyện đời có thật. Mặc cho ai coi như “Viết người tốt việc tốt “Tôi chọn viết Chân dung - phi hư cấu – Nonfiction - một thể loại vốn rất được coi trọng và ăn khách ở phương Tây.


ĐI TÌM NHÂN VẬT VÀ TÀI LIỆU

Đôi khi tôi có số hên - bạn bè mỗi khi có chuyện hay hoăc “con người lạ” đều nghĩ đến tôi, coi như tặng tôi món quà quý hóa nên hay giới thiệu. Tôi nhớ trường hợp gặp được Phạm Duy năm 2000 - sớm nhất khi nhạc sỹ chưa được về chính thức. Cuộc gặp ở nhà một người bạn ông ở Thủ Đức, chỉ những bạn thân xưa của ông. Có nhạc sỹ Nguyễn văn Tý, Tô Vũ, bác sỹ Ngô văn Quỹ và GS Cao Xuân Hạo cùng vài người bà con của ông.

Tôi còn tìm đến nhà Hồ Dzếnh khi ông gần như ở ẩn không xuất hiện. Được ông mời đi chiêu đãi phở ở gần chợ Hôm và kể chuyện văn chương và suy nghĩ về đời sống… Rồi thy sỹ Hoàng cầm lúc cuối đời đau yếu nằm trên tầng cao ngôi nhà đối diện tháp chuông nhà thờ Lớn Hà Nộii do Nguyễn Trọng Tạo làm “tay trong” móc nối cho khi ông đã hầu như không tiếp ai nữa.

Nhà tình báo Hoàng Đạo thì tự tìm đến tôi để “truy vấn” và trút bao nhiêu băn khoăn bực dọc “khó hiểu” về đời sống hôm nay. Ông và tôi đã “chạy rong” các quán xá Saigon để nghe ông kể về chiến công lớn đầu tiên của ngành tình báo non trẻ, đánh đắm tàu Amio Đanh vin ở Thanh Hóa.

Nhờ nghề nghiệp của một phóng viên, tôi đã tiếp cận được khá nhiều nhân vật độc đáo và tạo được mối thiện cảm để họ cởi mở, tin tưởng và hứng thú kể lại chuyện cuộc đời họ. Nhất là các nhân vật tình báo thì do bản chất nghề nghiệp, thuyết phục được họ không phải nhanh chóng dễ dàng.

Thông thường tôi hỏi và lắng nghe, ghi chép chứ ít ghi âm (có vẻ trịnh trọng và dễ khiến nhân vật ngại bộc lộ những điều sâu kín, bí mật).

Tôi có thể ghi chép không bỏ sót lời nào. Cộng thêm là quan sát và ghi nhớ cả mọi trạng thái tinh thần của họ. Tôi luôn tôn trọng khẩu ngữ và đặc điểm biểu hiện buồn vui và luôn có ý thức rằng mình đang tiếp cận với giây phút không bao giờ lặp lại nên không “bỏ phí” điều gì như chuyện ông Ẩn cho loài chim, sóc hoang từ đâu trong thành phố không biết, chúng đã đến nhà ông vì được ăn xong thì về với tự do. Tôi đã thong thả cùng ông cho chúng ăn, quan sát và trò chuyện trong vườn.

Tìm tài liệu là khó nhất khi viết nhân vật tình báo. Ngoài hiểu biết chung, tôi phải lắng nghe từ nhiều nguồn những người quen biết họ. Những năm trước khi Internet chưa phát triển, thậm chí điện thoại thông minh cũng chưa phổ biến, thì trí nhớ, khả năng lắng nghe, tìm hiểu phải là chính.

Thông thường nghề báo tìm chất liệu từ 3 nguồn và tôi bám sát theo đó: Nguồn từ tài liệu văn bản sách báo, nguồn từ đi thực địa quan sát và nguồn thứ ba là khai thác từ phỏng vấn.

Tôi chọn cả ba cách, nhưng mặt mạnh nhất của tôi là phỏng vấn trò chuyện. Tôi nghĩ không gì quan trọng hơn là khai thác từ chính con người. Rồi sau đó dựa vào tình tiết các thông tin liên quan để check lại cho đúng và mở rộng nhất có thể tạo nên bối cảnh background phong phú.

Chính vì không hẹn deadline được cho các câu chuyện đời - có chuyện lâu họ mới nhớ lại được-mà tôi chọn cách cứ để nhân vật nói, tôi ghi nhận chỗ quan trọng để đào sâu. Cách tâm tình ấy tạo hứng thú cho nhân vật, họ thấy tự nhiên thoải mái bộc lộ. Có khi vài tháng ông Ẩn lại nhớ thêm một chuyện gì đó và gọi cho tôi đến.

Sau khi sách ra, và sau khi ông Ẩn mất, hơn mười năm nay tôi vẫn đến vào dịp giỗ ông, vào  tết  để thắp hương và ngồi với bà Ẩn; đến nay bà  cũng đã mất.

Với tôi, viết không chỉ là công việc làm xong cuốn sách thì thôi, mà đó còn là ân tình mà cuộc đời đã cho.

Từ những trò chuyện đó, tôi ghi nhận các cột mốc quan trọng của đời họ và tìm thật nhiều chi tiết.

Tôi theo nguyên lý: “Khi ta chăm chú lắng nghe thì người nói sẽ trở nên hùng biện “. Biết say mê các ý tưởng của người khác - điều đó rất hiệu quả khi bạn vấn.


KỂ CHUYỆN - CHI TIẾT, CHI TIẾT VÀ CHI TIẾT

Viết về con người thật- nonfiction- không hư cấu- như một cách kể lại sự thật – xây dựng hình tượng bằng ngôn ngữ.

Sự thật- trong một thời đại “hậu sự thật” trong đó bùng nổ hệ sinh thái truyền thông- thế giới thật thật giả giả - “Thế giới đã thành một quán rượu lớn đầy những kẻ phao tin tay ngang”- một nhà báo Mỹ nói. Và thời đại mà sự thật ngày càng khó tìm.

Viết nonfiction phải giữ gìn tôn trọng sự thật nhiều nhất. Sự thật của nghề tình báo lại càng khó hơn. Nhưng sự thật được gìn giữ trong thể loại viết ký sự nhân vật mà tôi theo đuổi, phải được qua thái độ khách quan của người viết và cảm xúc đa chiều, có thông tin thẩm mỹ. Giống như đã có nhiếp ảnh kỹ thuật số rồi, mọi thứ hiện ra hết cả rồi - nhưng vẫn cần hội họa.

Không thể viết nhân vật kiểu “liệt kê thành tích khô khan “mà giờ đây người viết trở thành người kể chuyện (Story teller) với những chi tiết tuyệt vời.

“Chi tiết, chi tiết và chi tiết” -  kỹ thuật mà nhà văn Tsekhop của Nga đã nói từ lâu - tôi cố gắng thực hiện.

Nói về nỗi buồn Hồ Dzếnh “Nhanh hơn slow, chậm hơn Valse – mỏng nhẹ như sương" (Từ gọi của nhà Nghiên cứu Thụy Khuê) - tôi phải viết ra được câu chuyện đời ông – vợ chết, ông bế đứa con đi xin bú. Và bài thơ “Chiều” được làm khi lên Lạng Sơn đứng giữa rừng biên giới - nơi quê cha Trung Quốc, quê mẹ Việt Nam cả hai quê đều bị chiếm đóng - và chàng trai đứng đó thả nỗi buồn chiều vào không gian.

Miêu tả tính cách tự do của người Nam bộ - tôi có chi tiết nhà tình báo Hoàng Đạo suýt bị quân cách mạng xử tử vì ông vô kỷ luật vào chiến khu để thăm mẹ mà không có kế hoạch hay mật hiệu.

Chuyện về người bác sỹ Trần Văn Bản đi tìm xương đồng đội rồi đem ra bắc cho gia đình liệt sỹ. Anh đi bí mật vậy mà vừa bước xuống sân ga Hàng Cỏ Hà Nội đang loay hoay tìm chuyển tàu về Hải Phòng thì thấy rừng ống kính của các nhà báo Nhật Bản chĩa vào anh, họ rình chộp một “pha” bất ngờ rồi theo anh về tận làng quê trao cái túi có hài cốt.

Nhà chỉ huy tình báo Trần Quốc Hương  thì có chuyện ông bị bắt và có buổi đấu lý với  Ngô Đình Nhu.

Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn thì có bao chi tiết hồi hộp kỳ lạ và cả tính cách hài hước của ông hấp dẫn các nhà báo Mỹ đồng nghiệp. Có cả chi tiết viết hấp dẫn về “ngày 30-4 của Phạm Xuân Ẩn” trong cuộc tháo chạy tán loạn của một Sài Gòn sụp đổ, ông đã cứu trùm mật vụ Trần Kim Tuyến lọt lên chuyến bay cuối cùng như thế nào.

Viết Nonfiction - tôn trọng sự thật và kể chuyện qua các sự kiện cuộc chiến tranh Việt Nam làm nền bối cảnh, trên đó nổi lên những chi tiết, câu chuyện cảm động về con người. Văn phong tường thuật có chút phong cách báo chí phương Tây hiện đại.

Đó là chút ít thành công của tôi và cũng là thiếu sót nếu ai muốn toàn chuyện “giật gân gián điệp”. Con người ấy kiệt xuất vì đã chinh phục bằng tình thương yêu kính trọng chất trí tuệ và lối sống một người Nam Bộ có 3 nến văn hóa trong ông: Được đào tạo báo chí ở Mỹ, yêu văn hóa Pháp và tất nhiên - nền văn hóa Việt Nam quê hương.

Một nghề nguy hiểm “gián điệp” nhưng thành công bởi sống như một con người trung hậu tốt đẹp nhất, yêu Tổ quốc, có tri thức và văn minh.

Và tôi tạm coi như phong cách viết Nonfiction, viết về con người của lao động nghề nghiệp là như thế. Viết cho sự thật, cho tình yêu và xúc cảm tinh tế. Không phải viết như bản tổng kết thành tích.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhà thơ Từ Quốc Hoài để lại “Khu vườn kí ức”
Từ Quốc Hoài, đến với thơ ca khá sớm. Ông là nhà thơ cùng thời với những tên tuổi quen thuộc: Trần Vũ Mai, Thanh Quế, Thanh Thảo, Phạm Tiến Duật, Hữu Thỉnh… cũng từng vào chiến trường khói lửa. Nhưng với con đường thơ ca, ông bước chậm, thận trọng, dè dặt. Cho tới tuổi hơn 80 ông chỉ cho ra mắt độc giả sáu tập thơ. Tập thơ thứ 5, “Sóng và khoảng lặng” (2010) đoạt giải thưởng văn học của Hội Nhà văn Việt Nam. Kỹ tính, khó tính (trong thơ và có lẽ cả trong cuộc sống), trăn trở, tìm tòi nên thơ Từ Quốc Hoài không lẫn, tự do, phóng khoáng, lần dò khám phá chiều sâu nội tâm.
Xem thêm
Im lặng- ngôn ngữ đặc biệt của văn chương
Nhà văn đoạt giải Nobel Văn chương 2023 – Jon Fosse vừa có một buổi gặp gỡ và đọc diễn từ của mình tại Oslo
Xem thêm
Quyền lực thơ ca và quyền uy thi sĩ
Bài đăng báo Văn nghệ của nhà văn Bích Ngân; Thơ và ảnh của nhà thơ Nguyên Hùng...
Xem thêm
Nhớ Nguyễn Đình Thi: “Một chút trắng hồng dào dạt vàng”
Bài viết của nhà báo Nguyễn Thế Khoa nhân 99 năm ngày sinh nhà văn hóa lớn Nguyễn Đình Thi ,20/12/1924-20/12/2023
Xem thêm
Nguyễn Du bàn về sáng tác văn chương
Bài viết rất bổ ích của nhà thơ Vương Trọng
Xem thêm
Thử nêu cách chữa “chứng lười đọc sách” – Tác giả: Nhà văn Nguyễn Khắc Phê
“Dạy con từ thuở còn thơ”; “Uốn cây phải uốn khi non”… là những điều ai cũng biết, nhưng đã có những thời đoạn do bận rộn mưu sinh và vô số sự xô đẩy, lôi kéo khác nữa, nên rất nhiều người và gia đình đã quên hoặc sao nhãng bài học giản dị và chí lý đã có tự cổ xưa. Có phải những biểu hiện tha hóa trong xã hội hiện nay chủ yếu bắt nguồn từ đó? Thiết nghĩ, cuộc vận động sáng tác văn học hướng đến lớp trẻ và thiếu nhi do Hội Nhà văn Việt Nam phát động đầu năm 2022 là một hoạt động thiết thực của văn giới nhằm góp phần chấn hưng đạo đức xã hội nói chung và góp phần bồi đắp tâm hồn cho lớp trẻ nói riêng.
Xem thêm
Làm mới cải lương – con dao hai lưỡi
Gần đây, cải lương được đưa lên mạng với một số hình thức mới: kết hợp rap, trang phục ma mị… Nhiều người cho rằng cải lương cần phải được “làm mới” để phù hợp với thời đại, với lớp trẻ. Nhưng làm mới cách nào để không bị mất chất, để người xem vẫn còn “nhìn ra” cải lương là câu hỏi không dễ giải đáp.
Xem thêm
“Vua phóng sự” Vũ Trọng Phụng làm gì khi cuốn sách về gái điếm bị đá vào xó tường?
Nguyễn Vỹ lặng lẽ đưa mũi giày đá luôn quyển “Lục Xì” vào trong xó tường. Quyển sách vừa xuất bản, hãy còn mới tinh, nằm xơ xác bên chân tủ.
Xem thêm
Văn học dân gian Đồng Nai trong bối cảnh văn học dân gian Nam Bộ từ 1945 đến nay
Công tác sưu tầm và in ấn các tuyển tập văn học dân gian Việt Nam nói chung đã được các nhà Nho thực hiện từ cuối thế kỷ XVIII với các sưu tập bằng chữ Nôm, chữ Hán. Sang đến cuối thế kỷ XIX và đầu thế kỷ XX, cùng với sự phổ biến của chữ quốc ngữ thì các sưu tập văn học dân gian được phát hành phổ biến nhiều hơn nữa. Tuy nhiên trong giai đoạn này phần lớn vẫn là các sưu tập miền Bắc hay ở một số tỉnh thành miền Trung, ở Nam Bộ việc sưu tầm và phổ biến văn học dân gian dưới dạng các tuyển tập in ấn vẫn còn chưa được coi trọng đúng mức, do vậy không gian nghiên cứu văn học dân gian vùng miền cũng đồng thời bị bỏ ngỏ.
Xem thêm
Nhà thơ thì chơi với ai?
Nguồn: Website Hội Nhà văn Việt Nam
Xem thêm
Bộ phim Đất rừng phương Nam: Một số điều “lấn cấn” về nội dung và nghệ thuật cùng với phản hồi của cục điện ảnh
“Đất rừng phương Nam” của đạo diễn Nguyễn Quang Dũng là một bộ phim đang gây ra nhiều dư luận sôi nổi. Bộ phim nhận được nhiều lời khen ngợi, nhưng cũng có không ít tiếng chê. Dĩ nhiên với tư cách là một sản phẩm nghệ thuật, những thành công của phim rất đáng ghi nhận, song khi xem xong bộ phim, đọng lại cũng là không ít điều “lấn cấn” trong lòng một khán giả như tôi.
Xem thêm
Nghĩ về thủ thuật làm phim câu khách
Công thức làm phim ăn khách, người làm điện ảnh đều nắm được. Nhưng cũng như công thức nấu ăn, đọc kỹ sách nấu ăn không có nghĩa ai cũng có thể làm được món ngon.
Xem thêm
Phim ‘Đất rừng phương Nam’: Có thể hư cấu nhưng đừng làm sai lệch lịch sử
Chuyên gia cho rằng, bộ phim có thể hư cấu cho hấp dẫn hơn so với nguyên tác, khiến cho kịch bản phim kịch tính hơn, thu hút hơn, nhưng đừng để sai lệch lịch sử.
Xem thêm
Bài thơ Bắt nạt tiếp tục gây tranh cãi khi đưa vào sách giáo khoa
Bài thơ “Bắt nạt” của tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh tiếp tục gây tranh cãi trên các diễn đàn. Đây là lần thứ hai tác phẩm này gây tranh cãi. Không ít phụ huynh, thi sĩ cho rằng bài thơ là “thảm họa” trong sách giáo khoa môn Ngữ văn lớp 6.
Xem thêm
PGS-TS Bùi Thanh Truyền: Nhà văn là một sinh thể của môi trường
PGS-TS Bùi Thanh Truyền là chủ biên đề tài Văn xuôi Nam bộ giai đoạn 1986-2015 từ góc nhìn phê bình sinh thái đã nghiệm thu thành công cấp bộ, được NXB Văn hóa - Văn nghệ xuất bản cuối năm 2018.
Xem thêm