TIN TỨC
  • Truyện
  • Vợ chồng nhà Phó Nhọt – Truyện ngắn của Vũ Hùng

Vợ chồng nhà Phó Nhọt – Truyện ngắn của Vũ Hùng

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2023-11-01 08:25:02
mail facebook google pos stwis
474 lượt xem

Tui dám khinh các ông nhân viên hành chánh cấp xã dưới chế độ cũ bởi không biết học hành, chữ nghĩa thế nào mà tên tuổi của công dân cứ làm sai be bét, dở khóc dở cười. Không phải chỉ mỗi thầy Dài đâu nghen mà cả thằng bạn thân của tui ở làng Tây Trù cũng chung số phận như vậy!

Tác giả Vũ Hùng

Ông Nội hắn đặt tên đầy đủ là Lương Lâm Phổ. Chẳng hiểu tại sao khi đánh máy giấy khai sanh lại thành Luôn Làm Phó?vCái tên đã vận vào cuộc đời của hắn như một định mệnh! Hắn học giỏi lắm. Nhất trường, nhất tỉnh luôn. Bản danh dự hàng tháng, hàng năm chất đầy chiếc tủ đứng. Ấy vậy mà cũng chỉ làm lớp phó. Khi đi dạy cũng cứ loay hoay với cái chức hiệu phó cho đến ngày về hưu.

Nghĩ cũng lạ! Nhưng lạ nhất là hắn lấy vợ quá sớm, mới 18 tuổi. Cô vợ Ung Thị Nhọt, người làng chài Nhơn Lý, nay thuộc thành phố Quy Nhơn, lớn hơn hắn 7 tuổi. Mà khuôn mặt hắn nào có xấu xí gì cho cam. Mũi thẳng, mắt sáng, miệng cười có duyên. Chỉ mỗi khuyết điểm là đoản người với cái lưng cong và ốm tong teo như gã nghiện hút! Trái lại, cô vợ cũng chẳng cao hơn hắn là bao. Có lẽ do nhiều năm gồng gánh cá tôm qua mấy động cát như sa mạc mà mái tóc rễ tre của Nhọt đỏ quạch như chiếc đuôi ngựa và đôi mông phình ra như cặp thúng vậy? Ngày dự lễ rước dâu ai cũng ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì cô dâu chú rể đối nhau chan chát như hai câu thực và luận trong bài thơ thất ngôn bát cú Đường luật! Nếu như bàn tay của Phó giống mấy chiếc búp măng dài thì bàn tay của Nhọt giống như nải chuối mốc bự chảng. Giọng nói của Phó mượt mà êm như nhung thì giọng nói của Nhọt nghe khào khào như gió cuộn miết vào bãi đá lổn nhổn ở Eo Gió.

Ấy vậy mà vợ chồng hắn yêu nhau cuồng nhiệt ra phết! Chín năm đẻ liền tù tì nửa tiểu đội nhóc con đủ cả nếp tẻ, khiến hắn bị cảnh cáo, hạ bậc lương mấy phen! Vợ hắn vẫn tỉnh bơ cười hô hố:

– Nhằm nhè gì mấy đồng lẻ, đôi vai này, bàn tay này là tiền, là bạc! Nếu thích mình cứ nghỉ dạy, em lo. Cái chức hiệu phó là cái đinh gì chớ?

Nhìn cái bộ dạng hình chữ nhật, bè bè trụ trên hai bàn chân như hai cái lưỡi cuốc mới rèn ở làng Biểu Chánh, đôi tay chống nạnh vững vàng như hộ pháp của Nhọt, trộm nghĩ  bạn tui kể ra cũng chẳng đến nỗi nào? Có điều tui ngán ngẩm cái thói ghen tuông vớ vẩn của vợ hắn, hễ bạn tui đi dạy về muộn là truy hỏi, họp về trễ là chất vấn, ngửi áo có mùi lạ gì không…

Nhưng Phó hiền hơn ông Bụt, nào có trăng hoa gì đâu, chỉ nhìn cái nước da xanh lướt kể từ ngày lấy vợ đến nay, muỗi đói cũng chẳng nỡ đậu vào. Hễ nghe chỗ nào có chuyện lăng nhăng là Nhọt để ý rồi can thiệp vào dù chẳng ai nhờ nhõi đến.

Năm ngoái, gã anh rể của Nhọt có bồ nhí ở phường Hải Cảng,  mấy chị em bàn bạc đánh ghen. Không biết bố trí thế nào mà phe ta nện quân mình một trận tả tơi, đứa em út phải nhập viện, tóc tai bị xẻo nham nhở như chó gặm!

Vừa rồi nghe đâu Nhọt chở hai giỏ hoa Đa lộc đúng trăm cành xuống Chợ Lớn bỏ mối sỉ. Khi ngang qua xí nghiệp gỗ Thành Đạt thấy hai đám công nhân toàn là nữ rất đông đang ẩu đả nhau dữ dội. Chỉ nghe tiếng chửi bới tục tĩu biết tỏng là đánh ghen rồi! Dựng chiếc xe Wave Tàu bên lề đường, Nhọt cũng xông vào đánh giúp chẳng cần biết bên nào đúng sai. Rồi chóng vánh  những cành hoa Đa lộc cứng như củi biến thành vũ khí. Hai bên giáp lá cà, tiếng hét, tiếng la, tiếng tru tréo vang cả một góc đường.

Bỗng có tiếng còi r…é…t r..é..t  vang lên, ba bốn chiếc áo xanh của công an xuất hiện, đám đông biến nhanh như thổi… Nhọt thẫn thờ như kẻ mất hồn đứng nhìn những cánh hoa tan nát, vung vãi khắp nơi. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra như bị ma ám, vậy là mất toi bốn triệu bạc chứ ít gì đâu!

Số tiền định chiều mai làm quà cưới cho thằng cháu gọi bằng bác. Và Nhọt chợt thấy quặn lòng với cái lưng hình chữ C dúm dó những xương sườn, xương sống của chồng cả năm trời cùi cũi tưới nước, bón phân cho đám hoa Đa lộc.

Nước mắt của người đàn bà ăn đằng sóng nói đằng gió, cả đời không biết khóc là gì bỗng nhiên ứa ra!

Bình Định 20.10.2023

Vũ Hùng

Bài viết liên quan

Xem thêm
Đưa con về quê
Truyện ngắn của LÊ THANH HUỆ
Xem thêm
Chàng hoàng tử và cánh buồm nâu
Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Xem thêm
Con mèo đốm đen – Truyện ngắn Khuê Việt Trường
Chị gặp nó vào một buổi sáng, đêm hôm qua thành phố có cơn bão rớt, mưa suốt đêm, gió cứ gào qua phố làm chị không ngủ được.
Xem thêm
Hương Bánh Lọt Ngọt - Truyện ngắn Thúy Dung
Cho đến khi gần đất xa trời, ông Tám vẫn nhớ như in cái mùi của món bánh lọt ngọt. Màu xanh của lá dứa, màu nâu của đường mía, màu trắng của nước cốt dừa, khi ăn, nó ngọt thanh, hơi béo, trơn tuột vào đầu lưỡi, dai dai, nhai sơ sơ, nuốt một cái, ngon gì đâu. Đặc biệt là hoàn cảnh ông thưởng thức món ăn lúc đó, một kỷ niệm sâu dậm không bao giờ phai.
Xem thêm
Cha và con – Truyện ngắn của Kim Uyên
 Lão không muốn kéo dài sự cô đơn trong ngôi nhà của mình nữa. Nhưng quyết định rời khỏi căn nhà thân yêu quả là quá khó khăn. Vợ lão chết đã mấy năm nay, vài người hàng xóm khuất xa, bạn bè nhạt nhòa tin tức – lão chỉ một mình!
Xem thêm
Đêm nay anh ở đâu? | Truyện ngắn của Hoài Hương
Tác phẩm đăng Tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh
Xem thêm
Đồng trăng – Truyện ngắn của T.Diên Lâm
Mặt trời nhả màu đỏ quạch lên mảnh đá đầu làng, tỏa màu huyết dụ, gã đưa tay nâng điếu tẩu cũ mèm, bám đầy những cợn bã thuốc lâu ngày không cọ rửa, làn khói vẩn đục cuộn trọn quanh mặt gã rồi tản lạc mờ dần, ánh mắt gã nhìn xa xăm, hiện qua làn khỏi mỏng, những mảng da sần sùi, thô nhám chi chít rổ, hằn một vết sẹo dài trông nặng đến khó nhìn.
Xem thêm
Con đò lặng lẽ - Truyện ngắn Lê Thị Việt Hà
Bao giờ cơn gió trở về, mùa mưa nặng hạt, những dòng mương ăm ắp phù sa, cho dòng sông thấp thoáng bóng con đò…
Xem thêm
Cá sấu báo thù – Truyện ngắn của Hồng Chiến
 Những cây gỗ hương cao lừng lững, đứng thành hàng như được xếp vào ô bàn cờ, trải dài trước mắt gần như vô tận. Ngửa mặt nhìn lên không thấy gì ngoài lá và cành cây. Dưới mặt đất chỉ có một con đường mòn dày đặc dấu chân trâu rừng đi giữa các hàng cây.
Xem thêm
Đứa con không về | Truyện ngắn của Bích Ngân
Người sung sướng nhất hẳn là nội tôi. Thoạt đầu bà không tin người đàn ông cao lớn, để ria, mang kính cận đang ôm chầm lấy bà lại chính là thằng Sang sún, người tròn như củ khoai đã rời bà lên tàu ra Bắc khi vừa lên tám.
Xem thêm
Cánh hoa mai | Truyện ngắn của Đặng Đình Cung
Một truyện ngắn thấm đẫm nhân văn về đề tài 30-4 và Thống nhất đất nước.
Xem thêm
Ký ức chiến tranh - Truyện ngắn Trần Thế Tuyển
Thế là lại lỡ một lần nữa. Cả tuần nay, Giang không ra sân được. Giang vào phòng thay đồ rồi vội bấm thang máy xuống phòng cấp cứu.
Xem thêm
Mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Tác phẩm Giải thưởng Truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ quân đội.
Xem thêm
Tiếng chuông muộn màng – Truyện ngắn của Trần Minh Ánh
Đêm đã khuya, mọi cảnh vật đã chìm vào giấc ngủ, tiếng điện thoại tôi đổ chuông, bên kia đầu dây là một giọng đàn ông tiếng Quảng Nam nhưng rất lạ: Alo có phải anh Minh không?
Xem thêm
Nguyễn An Bình - Chùm thơ dự thi (Chùm 2)
Buổi chiều cơn mưa nhỏ qua đâyMang theo cánh cò quay về chốn cũCầu Ba Son in bóngRực rỡ trong ánh chiều tàSoi từng nhịp yêu thươngNối khu đô thị mới Thủ Thiêm bao năm cách trởXanh lục bình vừa trôi vừa nởĐêm bừng lên ánh điệnLấp lóa dòng xe xuôi ngược.
Xem thêm
Nguyễn Đức - Chùm thơ dự thi
Tôi ngồi ngẫm lại đời tôiNợ bao ánh mắt nụ cười thân thươngNợ tóc mây bên kia đườngBồng bềnh theo gió, hương sang bên này
Xem thêm
Xuân bên cửa trời
Truyện đăng Văn nghệ Công An
Xem thêm
Tóc xanh, má thắm, môi hồng – Truyện ngắn Nguyễn Hải Yến
Người đàn bà kéo con vào lòng, che chiều gió hắt, hỏi Thụy chờ ai? Có phải cũng đợi chồng? Thụy cười, bảo không, em tìm thấy người yêu rồi, tận chiến trường miền Đông, cũng đã đón được anh ấy về… Em ở đây chờ một người. Khi bạn ấy về, em trả lại lời hứa mười tám tuổi…
Xem thêm
Mê muội - Truyện ngắn Nguyễn Thị Bích Vượng
Một hôm, trời về chiều, mưa bụi lây phây, vẫn như mọi ngày tan giờ làm việc, Lan qua chợ mua thức ăn, rồi hai vợ chồng cùng về, mới đến đầu ngõ, chị nhìn thấy bố chồng đang đứng ở cổng.
Xem thêm
Người đàn bà bên kia sông – Truyện ngắn của Văn Giá
Làng tôi nằm sát con sông Thương. Từ chân đê vào làng đi qua một con đường đất nhỏ, hai bên trồng phi lao, cắt qua cánh đồng. Khoảng cách từ làng ra sông không quá xa. Người lớn ở trên đê, mỗi khi có việc gì gấp, gọi vọng vào trong làng vẫn có thể nghe thấy, nhất là khi gặp gió xuôi thì rõ mồn một.
Xem thêm