TIN TỨC
  • Thơ
  • Cánh cò cõng nắng trở trăn đường chiều ...| Thơ Võ Miên Trường

Cánh cò cõng nắng trở trăn đường chiều ...| Thơ Võ Miên Trường

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-06-12 12:52:17
mail facebook google pos stwis
2227 lượt xem

“Nhặt sợi buồn thêu chữ” là tập thơ thứ 5 và là tác phẩm mới nhất của Võ Miên Trường, hội viên Hội Nhà văn TPHCM. Nhân dịp ra mắt 2 tập thơ mới do Hội Nhà văn TPHCM tổ chức vào sáng 18/6/2022 sắp tới, Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ từ “Nhặt sợi buồn thêu chữ” của chị.
 

VÕ MIÊN TRƯỜNG

GIAO MÙA

 

Lao xao ngọn gió đông về phố

Mùa cũng xa rồi thu đã đi

Thương sao những sắc màu vàng đỏ

Sẽ phai tàn trước cuộc phân ly

 

Se lòng ngọn gió mùa đông Bắc

Chạm vầng mây xám bỗng giăng mưa

Vàng rơi tiếng lá buồn hiu hắt

Nước mắt vơi đầy buổi tiễn đưa

 

Giao mùa gió hát thềm rêu lạnh

Mặt hồ nghiêng sóng nối thu- đông

Mong manh chiều níu chiều trầm mặc

Nhá nhem ngày

chạng vạng nối đêm ơi…

 


BUỒN ĐANG TRỔ NHÁNH

 

Tự nhiên

buồn

trổ nhánh xanh

Buồn giăng

sợi nhớ

nghiêng thành quách em

 

Tự nhiên

buồn

muốn đốt đền

Buồn bày biện

những

giọt phiền ra hong

 

Tự nhiên

nhớ

tự nhiên

mong

Tự nhiên

sóng dội

chia dòng phù sa

 

Tự nhiên

một phút ơi à

Buồn tôi

phút ấy trổ hoa thơm đời…

 

DẠI KHỜ ĐA MANG

 

Em như cỏ dại ven lề

Vẫn xanh ngày tháng đi về trả vay

Vẫn ngằn ngặt nắng chân mây

Vẫn đêm thần thoại tim gầy lừng men

 

Thời gian khuyến mãi bên thềm

Chiều hôm nắng quái còn chênh vênh đời

Còn say khúc nhạc chơi vơi

Còn hơn thua với sao trời vu vơ

 

Chập chờn đêm đẫm dại khờ

Đa mang em gởi vào thơ ru người…

 

SÓNG GẠC MA CÒN VỖ

 

Mẹ thắp nén hương gạt sóng tìm quá khứ

Biển mù xa thăm thẳm nỗi niềm

Trùng khơi se thắt nhớ

Ngày 14 tháng 3

Ngày Gạc Ma máu nhuộm

 

Sáu tư chàng trai căng tràn nhựa sống

Những đứa con của mẹ

Ngực mang bầu máu nóng

Lời thề thiêng

Biển đảo - trái tim mình

 

Mẹ ơi. Nước mắt

Thắt lòng biển sâu

Sóng Gạc Ma bừng dậy

Biển nghiêng mình nâng sóng mãi ngàn sau

Đất nước hồi sinh từ bao mất mát

Mẹ đứng lên đi

Hương khói lặng sâu rồi

 

Trường Sa ơi

Linh thiêng thềm lục địa

Nơi ôm ấp bao linh hồn trai trẻ

Cốt xương nào xây thành lũy

Trường Sa…

 

 CÁNH CÒ CÕNG NẮNG TRỞ TRĂN ĐƯỜNG CHIỀU...

 

Tình Ba giăng dải Ngân Hà

Dòng sông con trổ trăm hoa vạn rằm

Thái Sơn ngỡ vững trăm năm

Cánh cò cõng nắng trở trăn đường chiều

 

Ba nghiêng lòng trút niềm yêu

Thái dương tỏa rạng soi điều đúng sai

Bàn tay độ lượng hao gầy

Bồng con ru cháu những ngày xuân vui

 

Nắng chia chiều luống ngậm ngùi

Ba dang cánh hạc bên trời phân ly

Con nhoà nhang khói từ bi

Trắng màu khăn tiễn Ba đi - nhẹ nhàng

 

Với tay níu ngược thời gian

Kiếp sau con lại xin làm con Ba.

 

MÀU THỜI GIAN MẸ

 

Oằn vai gánh cuộc phù Vân

Lệch vai trĩu nỗi nhọc nhằn mẹ tôi

Tuổi xuân mẹ cũng một thời

Vì con - không biết đánh rơi lúc nào

 

Con đau nhìn mẹ nghẹn ngào

Vương trong khoé mắt giọt nào còn loang

Giọt nào đẫm gánh đa đoan

Giọt nào thương nhớ gởi ngàn xa xăm

 

Một đời dẫu đến trăm năm

Chùn chân mỏi gối vẫn đằm nét tươi

Bôn ba trên cánh đồng người

Bàn chân tứa máu gai đời mẹ vương

 

Mẹ ơi đẫm đóa vô thường

Màu thời gian mẹ lừng hương bốn mùa…

 

NÉT HOẠ CHO CON

 

Họa đường nét bình yên lên cuộc người các con từng đứa một, vệt màu loang góc chân trời nắng lạ, mướt miền xanh cánh diều con thả buổi chiều xanh.

 

Bức tranh ngày mẹ vẽ ánh bình minh, gió đầu mùa con xanh màu hy vọng, phất cọ hồng lên mùa xuân ngọt lịm, vạt mây lùa lát cắt thời gian.

 

Mỗi đứa con mẹ vẽ từng số phận, nét ngọt mềm lá hát khúc hồn nhiên, mùi rơm mới khói nhen ngày hanh hạ, bến bình yên bồi lở góc sông nhà

 

Con ơi!

Mẹ tất tả vẽ cuộc đời quen lạ, sợi tơ mềm đôi cánh mỏng thiên di, con ngỡ ngàng bay lên khung trời rộng, mùa xuân mới trổ mầm đơm cội phúc, mẹ âm thầm hát khúc hát à ơi…

 

Vung nét cọ đời mẹ vẽ mùa trôi, màu thời gian trổ đòng dâng thương nhớ, những gam nóng yêu thương cứ trôi về một phía, tháng tháng năm năm đổ hướng các con cười…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Khi thành phố lên tiếng – Chùm thơ Phan Duy
Trong dòng chảy “đô thị mới”, thơ Phan Duy không tìm cách mô tả bề nổi mà lắng lại để nghe. Chùm thơ ba bài sau đây là những biến điệu của một “tiếng gọi” – khi thì vang lên giữa phố xá rộn ràng, khi thì lặng xuống trong công viên, trong ký ức, trong những nhịp thở rất riêng của con người đô thị.
Xem thêm
Một nửa phố, một nửa quê - Chùm thơ Ngô Thúy Hà
Trong nhịp đô thị hóa, thơ Ngô Thúy Hà lặng lẽ giữ lại phần “quê” trong lòng phố. Ba bài thơ là những lát cắt mộc mạc, nơi ký ức và hiện tại đan xen, đủ để nhận ra: phố có thể đổi thay, nhưng hương quê thì còn ở lại.
Xem thêm
Một tiếng thơ chọn cách nhớ - Chùm thơ Ngọc Oanh
Không ồn ào tìm kiếm cách tân, Ngọc Oanh lặng lẽ gom lại những gì đã qua: một mùa hoa tím, một chén trà sớm, một dòng sông Sài Gòn… Chùm thơ như một cuộc trở về – nơi ký ức cá nhân chạm vào không gian đô thị hôm nay, và ở đó, cái “mới” không nằm ở hình thức mà ở cách người viết giữ được độ ấm của cảm xúc giữa nhịp sống đang đổi thay.
Xem thêm
Sài Gòn và những cảm xúc gần gũi - Chùm thơ Nguyễn Xuân Hương
Hai bài thơ hưởng ứng cuộc thi dưới đây là những cảm xúc chân thành của người viết dành cho TP.HCM – một thành phố năng động, nghĩa tình và không ngừng chuyển động. Dù còn giản dị trong cách biểu đạt, những câu thơ vẫn cho thấy một tình yêu mộc mạc với nơi chốn mình đang sống.
Xem thêm
Tần Hoài Dạ Vũ và chùm thơ Phút giây vĩnh cửu
Khi nghĩ về cuộc đời, bằng sự nho nhã và sâu sắc, thơ Tần Hoài Dạ Vũ mang sự trăn trở, rung động của một tâm hồn thao thức, đầy khát vọng và hoài niệm. Những lời thơ lắng đọng, tạo cho người đọc xúc cảm giữa hy vọng và thống khổ khi nhìn thấy hư vinh một kiếp người. Như dòng chảy giữa miên diễn và thay đổi trong đời sống nhân sinh đầy trầm luân. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Tần Hoài Dạ Vũ – Phút giây vĩnh cửu.
Xem thêm
Giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen - Tọa độ
Những lời thơ mang đầy tâm trạng, như khúc quanh trong một tâm thức, được lấp đầy bởi những trăn trở, mộng mị và nuối tiếc. Lời thơ mang vẻ đẹp của sự phiêu linh, qua đó chạm đến những nỗi buồn, thẫn thờ vén mình thổi tung những vết nứt của cuộc đời du mục. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh giới thiệu chùm thơ Jammy Nguyen.
Xem thêm
Những mạch ngầm của đô thị - Chùm thơ Bùi Đức Tú
Đô thị không chỉ lớn lên bằng những toà nhà, mà còn bằng những “mạch ngầm” của ký ức và con người. Hai bài thơ của Bùi Đức Tú gợi ra một nhịp sống hiện đại – nơi chuyển động và khoảng lặng cùng tồn tại.
Xem thêm
Giữ lửa thơ giữa nhịp đô thị mới – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Hưởng ứng “Tiếng gọi đô thị mới”, nhà thơ – CCB Phạm Đình Phú góp tiếng theo cách riêng: không ồn ào mà đủ ấm áp.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lê Bá Duy
Chùm thơ Lê Bá Duy không đi theo lối tả đô thị quen thuộc, mà lặng lẽ nhìn thành phố từ phía những con người mang theo quê nhà.
Xem thêm
Từ quê mẹ đến phố yêu - Chùm thơ Nga Vũ
Từ mẹ, từ quê đến Sài Gòn, thơ Nga Vũ là những dòng cảm xúc giản dị mà ấm áp, nơi ký ức và tình yêu hòa vào nhau trong một giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành.
Xem thêm
Từ phố biển đến thành phố mơ - Chùm thơ Nguyễn Loan
Thơ Nguyễn Loan mang một giọng điệu trữ tình, giàu cảm xúc trước những đổi thay của đô thị. Từ đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ sắc xuân đến phố biển Vũng Tàu đầy gió, chùm thơ là lời bộc bạch chân thành về một không gian sống đang chuyển mình – nơi con người tìm thấy niềm vui, niềm tự hào và những rung động riêng.
Xem thêm
Khi chiến tranh đi qua ký ức – Chùm thơ nhiều tác giả
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không. Chùm thơ của các tác giả Chi hội Bà Rịa – Vũng Tàu gợi lại những dư âm lặng lẽ của một thời đã qua – nơi bước chân, đồng đội và những mất mát vẫn còn vang trong lòng người.
Xem thêm
Từ phố mà đi, về trong nghĩa tình – Chùm thơ Võ Miên Trường
Giữa những chuyển động của một đô thị đang mở rộng không gian và tầm vóc, thơ Võ Miên Trường chọn đi vào chiều sâu của ký ức và tình người. Từ nỗi nhớ Sài Gòn nơi đất khách, đến những suy niệm về đời sống và hình ảnh một “đất mẹ bao dung”, chùm thơ là tiếng nói chân thành về một đô thị không chỉ lớn lên bằng công trình, mà còn bằng nghĩa tình.
Xem thêm
Khi dòng sông đi qua nỗi nhớ - Chùm thơ Nguyễn Đức Hạnh
Thơ Nguyễn Đức Hạnh mở ra một dòng chảy ký ức nhiều liên tưởng và ám ảnh. Từ sông đến phố, từ những vết cắt nội tâm đến những dư âm đô thị, chùm thơ tạo nên một không gian vừa mơ hồ, vừa day dứt – nơi cảm xúc không ngừng chuyển động.
Xem thêm
Chân trời của chị tôi – Chùm thơ Lương Sơn
Từ những chia tay nơi sân bay đến ký ức gia đình lặng lẽ phía sau, hai bài thơ của Lương Sơn đi theo một mạch cảm xúc giản dị. Không cầu kỳ cách tân, tác giả chọn giữ giọng kể chân thành, để những tình thân và hy sinh thầm lặng tự cất tiếng.
Xem thêm
Sóng mới trên biển xưa - Chùm thơ Hoài Thảo
Thơ Hoài Thảo đi từ ký ức quê biển đến nhịp sống đô thị đang mở rộng. Ở đó, sự đổi thay không xóa đi quá khứ, mà làm nó sâu hơn trong tâm thức.
Xem thêm
Trăng non giữa thành phố - Chùm thơ Lương Cẩm Quyên
Không ồn ào, chùm thơ của Lương Cẩm Quyên chọn dựng đô thị từ những chi tiết nhỏ. Ở đó, bê tông, thép và ánh sáng không chỉ là vật liệu, mà trở thành nơi con người gửi vào những ước mơ rất đời.
Xem thêm
Từ hố bom đến mùa hoa – Chùm thơ Hà Thiên Sơn
Không cần những hình ảnh lớn lao, thơ Hà Thiên Sơn đi từ những dấu tích nhỏ của chiến tranh để gợi lên ký ức và suy tư. Một chùm thơ lặng, nhưng có độ ngân dài.
Xem thêm
Giữ một mảnh hồn quê - Chùm thơ Võ Thị Thu Hằng
Từ làng quê đến đô thị, từ ký ức đến hiện tại, thơ Võ Thị Thu Hằng là những mảnh ghép giàu hình ảnh và cảm xúc. Trong nhịp sống hiện đại, tác giả vẫn cố giữ lại “hồn quê” - một hành trình lặng lẽ, nhiều suy tư.
Xem thêm
Khi tiếng hát đi qua đời người - Chùm thơ Vương Tâm
Giữa nhịp sống đô thị hiện đại, thơ Vương Tâm chọn nhìn về những phận người lặng lẽ và những ký ức không ồn ào.
Xem thêm