TIN TỨC
  • Thơ
  • Cánh cò cõng nắng trở trăn đường chiều ...| Thơ Võ Miên Trường

Cánh cò cõng nắng trở trăn đường chiều ...| Thơ Võ Miên Trường

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2022-06-12 12:52:17
mail facebook google pos stwis
1551 lượt xem

“Nhặt sợi buồn thêu chữ” là tập thơ thứ 5 và là tác phẩm mới nhất của Võ Miên Trường, hội viên Hội Nhà văn TPHCM. Nhân dịp ra mắt 2 tập thơ mới do Hội Nhà văn TPHCM tổ chức vào sáng 18/6/2022 sắp tới, Văn chương TP. Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ từ “Nhặt sợi buồn thêu chữ” của chị.
 

VÕ MIÊN TRƯỜNG

GIAO MÙA

 

Lao xao ngọn gió đông về phố

Mùa cũng xa rồi thu đã đi

Thương sao những sắc màu vàng đỏ

Sẽ phai tàn trước cuộc phân ly

 

Se lòng ngọn gió mùa đông Bắc

Chạm vầng mây xám bỗng giăng mưa

Vàng rơi tiếng lá buồn hiu hắt

Nước mắt vơi đầy buổi tiễn đưa

 

Giao mùa gió hát thềm rêu lạnh

Mặt hồ nghiêng sóng nối thu- đông

Mong manh chiều níu chiều trầm mặc

Nhá nhem ngày

chạng vạng nối đêm ơi…

 


BUỒN ĐANG TRỔ NHÁNH

 

Tự nhiên

buồn

trổ nhánh xanh

Buồn giăng

sợi nhớ

nghiêng thành quách em

 

Tự nhiên

buồn

muốn đốt đền

Buồn bày biện

những

giọt phiền ra hong

 

Tự nhiên

nhớ

tự nhiên

mong

Tự nhiên

sóng dội

chia dòng phù sa

 

Tự nhiên

một phút ơi à

Buồn tôi

phút ấy trổ hoa thơm đời…

 

DẠI KHỜ ĐA MANG

 

Em như cỏ dại ven lề

Vẫn xanh ngày tháng đi về trả vay

Vẫn ngằn ngặt nắng chân mây

Vẫn đêm thần thoại tim gầy lừng men

 

Thời gian khuyến mãi bên thềm

Chiều hôm nắng quái còn chênh vênh đời

Còn say khúc nhạc chơi vơi

Còn hơn thua với sao trời vu vơ

 

Chập chờn đêm đẫm dại khờ

Đa mang em gởi vào thơ ru người…

 

SÓNG GẠC MA CÒN VỖ

 

Mẹ thắp nén hương gạt sóng tìm quá khứ

Biển mù xa thăm thẳm nỗi niềm

Trùng khơi se thắt nhớ

Ngày 14 tháng 3

Ngày Gạc Ma máu nhuộm

 

Sáu tư chàng trai căng tràn nhựa sống

Những đứa con của mẹ

Ngực mang bầu máu nóng

Lời thề thiêng

Biển đảo - trái tim mình

 

Mẹ ơi. Nước mắt

Thắt lòng biển sâu

Sóng Gạc Ma bừng dậy

Biển nghiêng mình nâng sóng mãi ngàn sau

Đất nước hồi sinh từ bao mất mát

Mẹ đứng lên đi

Hương khói lặng sâu rồi

 

Trường Sa ơi

Linh thiêng thềm lục địa

Nơi ôm ấp bao linh hồn trai trẻ

Cốt xương nào xây thành lũy

Trường Sa…

 

 CÁNH CÒ CÕNG NẮNG TRỞ TRĂN ĐƯỜNG CHIỀU...

 

Tình Ba giăng dải Ngân Hà

Dòng sông con trổ trăm hoa vạn rằm

Thái Sơn ngỡ vững trăm năm

Cánh cò cõng nắng trở trăn đường chiều

 

Ba nghiêng lòng trút niềm yêu

Thái dương tỏa rạng soi điều đúng sai

Bàn tay độ lượng hao gầy

Bồng con ru cháu những ngày xuân vui

 

Nắng chia chiều luống ngậm ngùi

Ba dang cánh hạc bên trời phân ly

Con nhoà nhang khói từ bi

Trắng màu khăn tiễn Ba đi - nhẹ nhàng

 

Với tay níu ngược thời gian

Kiếp sau con lại xin làm con Ba.

 

MÀU THỜI GIAN MẸ

 

Oằn vai gánh cuộc phù Vân

Lệch vai trĩu nỗi nhọc nhằn mẹ tôi

Tuổi xuân mẹ cũng một thời

Vì con - không biết đánh rơi lúc nào

 

Con đau nhìn mẹ nghẹn ngào

Vương trong khoé mắt giọt nào còn loang

Giọt nào đẫm gánh đa đoan

Giọt nào thương nhớ gởi ngàn xa xăm

 

Một đời dẫu đến trăm năm

Chùn chân mỏi gối vẫn đằm nét tươi

Bôn ba trên cánh đồng người

Bàn chân tứa máu gai đời mẹ vương

 

Mẹ ơi đẫm đóa vô thường

Màu thời gian mẹ lừng hương bốn mùa…

 

NÉT HOẠ CHO CON

 

Họa đường nét bình yên lên cuộc người các con từng đứa một, vệt màu loang góc chân trời nắng lạ, mướt miền xanh cánh diều con thả buổi chiều xanh.

 

Bức tranh ngày mẹ vẽ ánh bình minh, gió đầu mùa con xanh màu hy vọng, phất cọ hồng lên mùa xuân ngọt lịm, vạt mây lùa lát cắt thời gian.

 

Mỗi đứa con mẹ vẽ từng số phận, nét ngọt mềm lá hát khúc hồn nhiên, mùi rơm mới khói nhen ngày hanh hạ, bến bình yên bồi lở góc sông nhà

 

Con ơi!

Mẹ tất tả vẽ cuộc đời quen lạ, sợi tơ mềm đôi cánh mỏng thiên di, con ngỡ ngàng bay lên khung trời rộng, mùa xuân mới trổ mầm đơm cội phúc, mẹ âm thầm hát khúc hát à ơi…

 

Vung nét cọ đời mẹ vẽ mùa trôi, màu thời gian trổ đòng dâng thương nhớ, những gam nóng yêu thương cứ trôi về một phía, tháng tháng năm năm đổ hướng các con cười…

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hồn thiêng non nước và những nỗi niềm biên ải - chùm thơ Trần Đôn
Thơ Trần Đôn như một bức tranh cảm xúc nhiều gam màu về Tổ quốc - khi thì thổn thức với nỗi niềm biên viễn, lúc lại ngân nga khúc tình tự dân tộc.
Xem thêm
Tháng Tư - Ký ức và khát vọng – chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chùm thơ mới 3 bài: Những người bạn tháng Tư; Sài Gòn ngọc sáng từ đâu; Hoa bằng lăng tháng Tư
Xem thêm
Cung bậc tình yêu – Chùm thơ Phạm Đình Phú
Thơ Phạm Đình Phú mang đến một thế giới giàu cảm xúc, nơi hoài niệm hòa quyện cùng những triết lý về cuộc đời, tình yêu và lý tưởng.
Xem thêm
Từ quê đến phố – Chùm thơ Thùy Vy
Chùm thơ của Thùy Vy là những lát cắt về cuộc sống, với những suy tư về tình thân, nỗi niềm xa xứ, và nét đẹp của thiên nhiên, con người.
Xem thêm
Chùm thơ Đặng Tường Vy
Dẫu hoa đời không nở Lời khen chê cũng thừa Ngược dòng con bến lỡ Giữ tâm bình như chưa
Xem thêm
Hồn quê trong chùm thơ Nguyễn Bá Vượng
Chùm thơ 6 bài của một cây bút xứ Nghệ
Xem thêm
Chùm thơ Trần Quang Khánh - Dấu chân lính trên những đám mây mùa thu
Mỗi bài thơ trong Những đám mây mùa thu như một nốt nhạc trong bản giao hưởng ký ức.
Xem thêm
Quảng Huệ với những câu thơ viết từ ký ức
Lũ chúng tôi! Bọn người trên bảy chục/ Ngày mẹ sinh, hơ trên lửa Napalm
Xem thêm
Phố Giang và bản giao hưởng tình yêu
Chùm thơ 5 bài của Phố Giang
Xem thêm
Hương sắc yêu thương – Chùm thơ Trần Kim Dung
Chùm thơ 5 bài rút từ tập Những dấu chân thơ
Xem thêm
Di chúc một người phương Nam | thơ Đào Phong Lan - nhạc Nguyễn Văn Thái
Ca khúc phổ từ bài thơ đoạt giải Nhì cuộc thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Giới thiệu thơ Lê Văn Hóa
Hương thời gian ngào ngạt bủa vây quanhTình trăng gió nồng nàn hương huyền diệuVới cuộc sống tình yêu không thể thiếuVì tâm hồn nguyên liệu của tình yêuChân lý cuối cùng, vẫn chỉ có bấy nhiêuTình bất diệt, yêu, yêu là lẽ sống.
Xem thêm
Chùm thơ Hồng Quang
Xa xôi biên ải phía trời tâySương giăng, nắng phủ ngủ vai gầyĐôi chân em bước nghiêng đồi núiThắp sáng tương lai mảnh đất này.
Xem thêm
Chùm thơ Biện Tiến Hùng
Xuyên qua lá trăng tràn khắp mọi nẻo,Gọi giao mùa theo mỗi bước chân đi,Xuân đang đến bên ngoài cánh cửaĐông bần thần vì chưa muốn ra đi.
Xem thêm
Tản mạn đầu năm - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Chuông chùa từng tiếng bâng quơ/ Mà mênh mang gió, mà bơ vơ lòng
Xem thêm