TIN TỨC
  • Truyện
  • Chiếc khăn dù ngày ấy/ Nguyễn Duy Hiến

Chiếc khăn dù ngày ấy/ Nguyễn Duy Hiến

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-09-05 23:42:10
mail facebook google pos stwis
442 lượt xem

CUỘC THI TRUYỆN NGẮN HAY 2022

 Nguyễn Duy Hiến

 Lần ấy tôi đến ấp 2, xã Tân Kiên của huyện Bình Chánh, thành phố Hồ Chí Minh để thăm người chú. Tình cờ tôi gặp ông Lê Đức Xuân vốn là người từng tải gạo thuộc Đoàn 81, Tổng cục Hậu cần, phục vụ các đơn vị chiến đấu tại chiến trường Đông Nam bộ. Những năm tháng chống Mỹ ác liệt, người lính của Đoàn 81 từng ăn độn ngủ rừng, uống nước Sông Bé, cái chết rình rập ngày đêm. Nay trở về cuộc sống đời thường, dù thời gian có xa bao chăng nữa, thì kỷ niệm về đời lính, về chiến trường, đồng đội, đồng chí trong ông không bao giờ phai.

         Biết tôi người Bình Phước, ông Xuân mừng lắm:

         - Cháu trở lại trên đó, nhớ đến nghĩa trang liệt sĩ tỉnh tìm mộ cô Trần Thị Lệ, nhập ngũ năm 1962, hy sinh năm 1966, đốt thay chú một nén nhang cháu nhé!

         Ngồi trên võng, ông Xuân trở mình, căn bệnh hẹp động mạch tim làm ông đau nhói. Ông vừa được các bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy cho thông ống hơn một tháng nay. Gỡ gọng kính sáng, môi mấp máy, đôi mắt vốn nhỏ của ông đọng nước nhìn xa. Kỷ niệm một thời binh lửa ùa về với người cựu chiến binh già gần tuổi 80.

                                                         *

        Rời thành phố hoa lệ theo tiếng gọi Tổ quốc, Lê Đức Xuân nhập ngũ lên đường đánh Mỹ. Năm 1963, anh được cấp trên bổ sung vào Đại đội 311, Đoàn 81 với nhiệm vụ chuyển tải gạo cho các đơn vị độc lập của cánh quân chủ lực. Lúc anh đến Đại đội 311 đã có cô Trần Thị Lệ. Cô Lệ người xã Tân Xuân thuộc huyện Hóc Môn. Gặp được đồng hương, hai người mừng lắm, Lệ lớn hơn Xuân 2 tuổi và nhận anh làm em nuôi. Lán trại đơn vị Xuân đóng giữa khu rừng thượng nguồn sông Mã Đà. Gần đó có con suối quanh năm rì rào chảy. Có chỗ mặt suối phẳng lỳ nước trong vắt soi rõ từng viên đá óng ánh màu trắng ngà. Những con cá lòng tong lưng có hai viền màu rêu lượn trong làn nước trong. Mỗi lần xuống suối tắm rửa, những con cá đó rất dạn bơi lại gần người. Tuổi mười tám hai mươi, ở khu rừng căn cứ, Lệ gắn chặt ký ức mình qua năm tháng với con suối thơ mộng. Cô thường hay ra đây ngồi một mình ngắm bầu trời xanh trong, từng cụm mây trắng lớn dần bay theo chiều gió. Áng mây này chắc hẳn bay về xuôi, nơi những vùng quê xao xác bóng dừa ngày đêm ùng oàng tiếng bom pháo Mỹ. Cô nhớ quay quắt những ngọn khói lam chiều tha thiết vương mái lá đơn sơ. Những con sông chở nặng phù sa, bóng con đò cắm sào trên bến hay lướt trôi giữa mặt nước in bóng mây trời. Bên con sông quê, xã Tân Xuân, mẹ và hai em đang làm gì, giờ này...? Và hình bóng cha đăm chiêu bên trang giáo án. Lệ thương cha biết mấy, gần 20 năm, ông vẫn chung thủy làm thầy giáo ở làng. Những đứa trẻ ông dạy năm xưa, giờ có đứa đang ở bộ đội, đứa đã bỏ xác chiến trường. Lại có đứa làm tay sai cho địch. Chiến tranh mà! Ai cũng phải chọn cho mình một lối đi, may thì gặp đường sáng sủa, rủi thì vương vào chỗ tối tăm. Rồi một tối, người học trò cũ của ông dẫn địch ập vào nhà bắt cha Lệ về tội “nghi can” hoạt động cách mạng. Chúng giam 3 tháng không moi được gì ở cha, đành thả. Cha tiếp tục dạy học lặng lẽ sáng đến lớp, trưa về. Mẹ tần tảo một nắng hai sương ruộng vườn.

                                                       *

       “Hoa khôi 311”, những chàng trai, cô gái Đoàn 81 đã gán cho Lệ biệt danh ấy từ những ngày đầu. Không có gì quá cả với người con gái Sài thành có nước da trắng mịn, khuôn mặt trái xoan, mái tóc dày dài vượt gấu áo bà ba. Lúm đồng tiền bên trái cộng thêm nét duyên dáng mỗi khi Lệ cười lộ cái răng khểnh trắng xinh như hạt bắp. Lệ là con gái thứ hai trong gia đình. Đang học, cô tham gia vào nhóm sinh viên yêu nước rải truyền đơn, tuyên truyền chống lại chế độ bù nhìn Nguyễn Văn Thiệu. Từng chứng kiến cảnh địch càn quét bắn giết dân mình, Lệ bỏ đô thành về nhà tham gia du kích xã và làm đơn xin gia nhập vào bộ đội Miền.

        Lệ vẫn chưa có người yêu, Xuân nghe mọi người nói lại thế. Anh thấy hơi ngượng mỗi lần xưng hô “chị Lệ”. Phải chăng mình đã yêu người con gái “đồng hương” lớn hơn 2 tuổi? Có can chi đâu. Tình yêu mà, ai ép buộc, huống hồ trong chiến tranh cái chết luôn kề bên. Xuân thấy lòng mình như bị thắt chặt, buộc nén. Mà hình như Lệ đã có lần gọi… Xuân và xưng “mình” đó sao? Nhiều đêm anh thao thức không ngủ được, hình ảnh Lệ, nước da trắng, mái tóc dày, khuôn mặt trái xoan, má lúm đồng tiền luôn hiện lên trước mắt.

       - Tối nay em muốn nói chuyện với chị. Hai chị em mình ra suối nghen.

Xuân chủ động gặp Lệ sau chuyến tải gạo về.

- Chuyện gì mà có vẻ quan trọng thế hử Xuân? - Lệ cười.

        Trăng 14 bàng bạc sáng một mảng rừng Phước Long. Xuân bước bên Lệ lòng hồi hộp. Cánh tay anh mấy lần chạm vào tay Lệ. Đến suối, hai người dừng lại ngồi lên phiến đá mặt nghiêng xuống suối. Lệ thỏng hai bàn chân nhấp nhấp vào dòng suối chảy mát lạnh. Từng cơn gió nhẹ bay qua, hương phong lan quyện hương bằng lăng tím phảng phất quanh đây.

         Xuân muốn nói nhiều nhưng cổ họng như nghẹn lại. Lệ nhìn anh cười. Xuân ngượng nghịu. Cuối cùng anh cũng thốt ra được mấy câu. Rằng: “Xuân… thương… thương Lệ. Em muốn… À! Mình muốn… cùng Lệ… Sau này hết chiến tranh…”.

       - Ta về ngủ mai còn phải hành quân sớm! Chuyện gì đến nó sẽ đến, Xuân ạ. Mình gấp gáp làm gì. Còn chiến tranh mà!

        Sau một thoáng im lặng, Lệ nhìn Xuân mới nói giọng rất khẽ.

        Xuân thở dài. Hai người đứng dậy ra về. Trăng tròn trên đỉnh Bà Rá.

                                                            

*

         Năm 1966, chiến trường miền Nam đầy ác liệt. Địch tăng cường ruồng bố bắn phá ráo riết ngày đêm, hòng tiêu diệt cô lập các căn cứ cách mạng của ta. Các cánh rừng, đồng trảng bị chúng rải chất độc hóa học cháy rụi. Đơn vị Xuân được lệnh tải gạo từ huyện Phú Giáo về phục vụ đơn vị 80B bộ đội chủ lực từ ngoài Bắc mới vào, hiện đóng quân cách trung tâm Phước Long khoảng 30 cây số. Đây là một nhiệm vụ rất quan trọng và đầy cam go. Bộ đội ta phải được ăn no, sẵn sàng chiến đấu khi có lệnh cần thiết. Từ đây đến chỗ nhận gạo, nếu đi vòng phải mất 3 ngày, đi tắt chỉ hơn một ngày nhưng phải vượt trảng Đồng Kiên. Vùng này thường bị trực thăng Mỹ dòm ngó tối ngày. Nghĩ đến đơn vị bạn đang rất cần lương thực, sau mấy lần cân nhắc kỹ càng, Xuân quyết định cho anh chị em tải gạo bằng đường tắt.

        Đến Đồng Kiên, đợi mọi người tới đủ, anh ra hiệu cho đơn vị dừng lại nghỉ lấy sức để vượt qua trảng. Nhìn một lượt mọi người, Xuân căn dặn:

       - Đơn vị chia thành tám tổ, mỗi tổ 5 người lần lượt nhanh chóng vượt trảng trước lúc trực thăng mò tới.

        Trảng Đồng Kiên rộng hơn 1 cây số, cây cỏ lúp xúp. Giữa trảng có một cây bằng lăng cao chừng hơn 10 thước, thân mấy người ôm, gốc có 4 cái trang cao gần đầu người trông như những cánh tên lửa. Cành chìa ra trơ trụi vì chất độc hóa học và bom đạn Mỹ. Ở gốc, nhú lên mấy chồi lá non tơ. Mấy tổ đã tải gạo qua mé rừng bên kia gần hết. Tổ của Lệ triển khai cuối cùng, vừa qua khỏi cây bằng lăng thì máy bay trực thăng ào đến. Chúng bay chậm lại dòm ngó, cánh quạt trên đầu xoay phành phạch. Lệ cùng 4 người hạ thấp bỏ gạo xuống và trườn lại cây bằng lăng ép mình vào thân trang. Ba chiếc trực thăng vòng qua đảo lại, cây cỏ vật vờ nghiêng ngả…

      - Chết rồi! Chúng đã phát hiện được mục tiêu. Xuân lo lắng quay lại nói với mọi người.

       Bỗng thằng trực thăng đi đầu thắng lại, hạ thấp quạt mạnh. Từ gốc hẹp của trang cây bằng lăng, chiếc khăn dù choàng cổ của Lệ bay lên vướng vào thân trang. Cô cố ghì chặt nó xuống… Không kịp! Một loạt đạn đại liên từ cửa trực thăng bắn xuống, Lệ trúng đạn ở đầu, máu chảy xuống mặt. Xuân biết chuyện gì đã xảy ra, lỗi tại anh. Giá anh đừng để mọi người đi tắt. Không thể để mặc đồng đội, phải cứu lấy 5 người! Ba chiếc trực thăng vẫn bám riết mục tiêu. Xuân quay lại vung tay:

      - Bắn!

       Mọi người chạy ra giương súng đồng loạt bắn, tiếng AK ran trời. Hai thằng trực thăng hoảng hốt ngóc đầu lên cao bay thẳng. Một thằng còn đang rà thấp, nó phát hiện 4 người còn lại. Chắc đây là tên chỉ huy. Chính nó đã bổ đại liên vào Lệ, Xuân nghĩ thế. Anh tức giận chạy ra trảng trống, nghiến răng kéo luôn một loạt AK. Chiếc trực thăng dính đạn ở đuôi bốc cháy. Một vệt khói đen sì kéo dài y như cái chổi khổng lồ, loang lổ rồi mất hút sau cánh rừng già.

        Cả đơn vị ùa ra vây quanh Lệ, cô mở mắt nhìn mọi người. Có nhiều tiếng thút thít khóc đằng sau. Xuân ngồi xuống ôm Lệ dựa vào người mình. Anh cố nén lại nỗi đau. Máu Lệ thấm vào áo, vào khăn dù của anh đỏ quánh. “Xuân để Lệ xuống… Mình không qua nổi đâu… Mình gửi lời về thăm cha mẹ và hai em ở nhà… Rất tiếc Lệ không còn… để phục vụ… để cùng đơn vị… tiếp tục… chuyển… chuyển... hàng…!”. Lệ nhìn qua một lượt mọi người, đến Xuân, tay níu chặt chiếc khăn dù, môi mấp máy. Lệ muốn nói với anh điều gì, mà không được. Nước mắt cô ứa ra ướt trên cánh tay Xuân. Lệ tắt thở, cô ra đi khi vừa tròn 24 tuổi.

       Trái tim Xuân thắt nghẹn. Mới hôm qua Lệ còn ngồi bên anh, mái tóc gội lá rừng ngây ngấy. Gió hất nhẹ làn tóc của Lệ phơ phất khẽ vương qua mặt anh, một vài sợi còn dính lại ở làn môi. Lúc đó tim anh đập mạnh như muốn vỡ òa, Xuân muốn ôm Lệ thật chặt và không bao giờ gọi chị nữa!

       Nước mắt Xuân chảy xuống nhỏ giọt trên ngực áo Lệ. Anh cúi xuống đặt lên trán Lệ một nụ hôn muộn màng. Nụ hôn đầu tiên cũng là nụ hôn cuối cùng của anh dành cho người con gái mình yêu thương nhất.

       Xuân cho mọi người chuyển gạo về điểm tập kết, còn lại hai người cùng anh chôn cất đưa tiễn người đồng chí. Huyệt được đào cạnh gốc cây bằng lăng, anh ôm Lệ đặt vào chiếc võng, lấy nước trong bi đông thấm vào khăn lau từng vệt máu khô. Tay Lệ vẫn cầm chặt chiếc khăn dù dính máu như nắm chặt trái tim của Xuân theo về nơi chín suối.        

        Sau chuyến tải gạo, Xuân trở về nơi phiến đá bên dòng suối hai người ngồi nói chuyện đêm trước. Hơi Lệ còn ấm áp nơi đây. Xuân hái những bông hoa rừng xếp thành trái tim đặt lên phiến đá, ở giữa có hai chữ L-X. Anh đứng ngắm, nước mắt nhòa trong sương núi. Chợt thấy, bóng Lệ khỏa mình ngâm trong làn nước ban mai...

                                                       

*

         Sau ngày thống nhất đất nước, hài cốt Lệ được đưa về an táng ở Nghĩa trang Liệt sĩ tỉnh Bình Phước. Năm nào cứ đến ngày giải phóng là ông Xuân lại lên Bình Phước thắp nhang cho cô Lệ. Ông ngồi hàng giờ trong im lặng. Thế nhưng, 2 năm nay dịch Covid-19 ông không đi được. Rồi tuổi già, vết thương cũ cứ tái phát mà ông bị bệnh tim nên điều trị triền miên, không thể lên Bình Phước được. Mỗi khi đến kỷ niệm ngày tháng 4 lịch sử, nhiều ký ức năm xưa trào về làm tim ông nhói đau cổ họng nghẹn lại. Và cứ thế kỷ niệm một thời ăn độn, ngủ rừng luôn hiện về nối tiếp làm ông trăn trở, thao thức không nguôi.

          Mới đây tôi trở lại xã Tân Kiên thì được người chú cho biết, ông Lê Đức Xuân vừa mất. Tôi đến thắp nhang cho ông, may mắn chiếc khăn dù dính máu cô Lệ ngày ấy còn vắt bên cạnh di ảnh. Tôi xúc động nhìn chiếc khăn dù phần cuối có mấy quầng thẫm nâu. Chiếc khăn dù dính máu cô Lệ theo ông 56 năm qua như thể một tang chứng cho tình yêu chung thủy vĩnh hằng. Và như vết cắt đau thương trong năm tháng chiến tranh chống Mỹ, cứu nước.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thằng Bờm có cái nhà cao… – Truyện ngắn Chinh Văn
 Gọi lão bằng thằng, cả làng này ai mà dám thế? Chỉ trừ duy nhất một người: Ông già vợ lão: Ông Tám Trọng, ngoài ra gặp lão ai cũng chào “ông năm”, “chú năm” dù đằng sau tiếng chào không có vẻ gì kính cẩn.
Xem thêm
Hoàng Phủ Ngọc Tường: Chú dế rong chơi
Sau khi rời xa cõi tạm để lại rất nhiều tiếc nuối cho người yêu thích văn chương, mới đây NXB Trẻ đã cho ra mắt 3 tập sách gồm những bút ký, nhàn đàm, thơ ca đặc sắc của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường như một cơ hội để nhớ đến ông.
Xem thêm
Ngủ giữa trùng sơn – Truyện ngắn của Lê Vũ Trường Giang
Tôi đã bị mê hoặc ngay phút đầu khi thấy lăng Gia Long. Những câu chuyện bí ẩn liên quan đến nơi an táng thật sự của nhà vua, những bí mật trong chốn cung đình đã hấp dẫn, thôi thúc tôi ngồi vào bàn và viết trong gần một tháng trời. Khi ngừng bút, tôi chợt có ước ao được một đêm ngắm trăng thưởng rượu cùng bạn hiền trên Thiên Thọ, bên cung khuyết, bên lăng tẩm im lìm giữa trập trùng núi non, mênh mang sông nước.
Xem thêm
Nhẫn – Truyện ngắn của Lệ Hằng
Tiệc cưới sẽ bắt đầu vào lúc sáu giờ.Tôi còn hơn một tiếng rưỡi đồng hồ để tháo chiếc nhẫn này ra. Nó đã thít lại vào ngón tay tôi lúc nào mà tôi chẳng hay, cho đến khi tôi thấy mình cần tháo nó. Tôi ước gì, ước gì, ước gì… mình đã thấy cần tháo nó ra sớm hơn chứ không phải lúc này. Thời gian thì vẫn cứ đang trôi đi trong khi tôi ngồi đây tháo nhẫn. Tôi xoay, và đẩy, và níu, và giật, ngón tay đã đỏ rưng rức nhưng tôi vẫn mắc kẹt trong chiếc nhẫn của mình. Vô dụng. Không thể kéo nó ra được. Càng kéo ra càng thít vào thì phải. Chết tiệt, nó ôm lấy ngón tay tôi như một lời nguyền.
Xem thêm
Viên đạn ngọt – Truyện ngắn của Trần Quỳnh Nga
Tùy lặng yên. Trước mắt anh cảnh và người tưởng chừng như thân quen giờ đều trở nên xa lạ. Anh vẫn thường gặp trong giấc mơ của anh dòng sông Gấm trong đêm mùa đông sâu hun hút. Đồng đội anh phải níu vào chiếc dây thừng dài nối hai bên bờ để bơi qua sông trong cái rét tê người, càng không thể quên được khe Ve khi cả tiểu đội chỉ còn lại hai đứa cùng nhau chụm đầu ăn bữa cháo cuối cùng cạnh con khe nồng nặc mùi thuốc hóa học.
Xem thêm
Bí mật của H’Loan – Truyện ngắn của Hồng Chiến
Giờ kiểm tra toán, học trò lặng im chăm chú vào bài vở của mình. Cô giáo H’Xíu ngồi quan sát học sinh làm bài lòng vui vui. Cuối tháng tư rồi, chẳng còn mấy tuần nữa năm học sẽ kết thúc, lớp 3A của cô được nghỉ hè trước khi bước vào năm học mới và chắc chắn có thêm tấm giấy khen treo lên tường lớp học ghi nhận công lao của cô và trò sau một năm phấn đấu. Những gương mặt thơ ngây, thông minh và dễ thương ngày hai buổi đến trường đã trở thành niềm vui, niềm tự hào của chính cô – người mẹ thứ hai của các em.
Xem thêm
Chảy đi sông ơi – Truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp
Tất cả những quang cảnh ấy và cảm giác ấy đều thật tuyệt vời. Tuyệt vời hơn nữa còn là truyền thuyết huyễn hoặc về con trâu đen ở khúc sông này. Những người đánh cá ban đêm quả quyết đã nhìn thấy nó. Nó thường xuất hiện vào lúc nửa đêm. Nó ở dưới đáy lòng sông lao lên mặt nước. Toàn thân bóng nhẫy, đôi sừng cao vút, mõm thở phì phì, con trâu phi trên mặt nước như phi trên cạn. Con trâu phì bọt, nước dãi của nó tựa như trứng cá. Nếu ai may mắn hớp được bọt ấy sẽ có sức lực phi thường, bơi lặn dưới nước giỏi như tôm cá.
Xem thêm
Con mèo của Foujta – Truyện ngắn của Nguyễn Quang Sáng
Nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà danh họa Foujita, người con của đất nước Phù Tang, những nhà chơi tranh, mua bán tranh trên thế giới đã nháo nhào chạy săn lùng tranh của Foujita. Dò theo bước đường phiêu lưu của ông, giới sành tranh biết rằng ở Việt Nam đang còn vài bức của ông. Từ Mỹ, từ Pháp, từ Úc, từ Canada… bằng thư hoặc bằng điện, họ gửi về những nhà mua bán tranh ở Việt Nam, bằng mọi giá phải tìm mua cho được tranh của Foujita, đặc biệt là tranh con mèo. Trên thế giới, họa sĩ nào cũng có một nét độc đáo, mang theo dấu ấn tài nghệ của mình. Nét độc đáo của Foujita là nét vẽ con mèo.
Xem thêm
Vợ chồng nhà Phó Nhọt – Truyện ngắn của Vũ Hùng
Tui dám khinh các ông nhân viên hành chánh cấp xã dưới chế độ cũ bởi không biết học hành, chữ nghĩa thế nào mà tên tuổi của công dân cứ làm sai be bét, dở khóc dở cười. Không phải chỉ mỗi thầy Dài đâu nghen mà cả thằng bạn thân của tui ở làng Tây Trù cũng chung số phận như vậy!
Xem thêm
Nụ hôn màu lửa – Truyện ngắn của Lại Văn Long
Thành phố thay đổi đến ngỡ ngàng. Những con đường trung tâm ngày thường đông nghịt, đêm lấp lánh muôn màu ánh sáng từ dòng xe cộ bất tận, giờ thênh thang, trống trải. Những tòa nhà bị giăng dây như những gã khổng lồ bị xiềng chân bức bí; những giao lộ lù lù barie, lều dã chiến được kiểm soát bởi công an, quân đội, dân phòng…
Xem thêm
Pháo hoa cổ trấn – Truyện ngắn Tống Phước Bảo
Cô cúp điện thoại và nghe lòng mình trống rỗng một cách lạ kỳ! Đêm đó trong giấc mơ với xứ mây này. Cô mơ về một ngày hội trấn cổ với bập bùng lửa thiêng, trai gái đủ mọi sắc tộc từ những bản làng kéo về. Muông chim tụ hội ríu rít vang động thinh không. Mùa gió thổi tung những lời khấn cầu của dân bản. Gió thổi những cánh hoa đỏ bay phấp phới trên không trung rồi rơi xuống đất. Cô nhặt những cánh hoa hình trái tim lên. Những cánh hoa chợt tan vào tay cô.
Xem thêm
Ông Trời | Truyện ngắn của Đặng Chương Ngạn
Nguồn: Viết & Đọc chuyên đề Mùa Thu 2023.
Xem thêm
Bức nude thứ chín – Truyện ngắn của Tống Ngọc Hân
Cả hai đứa quỳ xuống! Hai kẻ tội đồ không mảnh vải che thân mặt tái mét không còn một giọt máu sụm gối xuống nền đá hoa lạnh băng.
Xem thêm
Kí ức của mèo đen – Truyện ngắn của Nguyễn Đăng Khương
Nơi tôi sống là nhà kho hẹp sau dãy nhà lớn chứa nhiều sách báo cũ của thế kỷ trước mà chủ nhân của tôi vì bận việc công chức nên ít có thời gian để mắt tới. Tôi thường vuốt râu cười khì “chủ nhà ta là nhà thơ ba xu”.
Xem thêm
Tiếng mõ trong ngõ cụt - Truyện ngắn Kim Uyên
Trước đây, vợ lão Nam thường tụng kinh gõ mõ hai lần trong tháng, vào sáng mồng một và ngày rằm. Đầu năm nay nhân ngày rằm tháng giêng mụ mời một thầy chùa về làm lễ lớn, sau ngày đó mụ Nhung chăm tụng kinh hơn. Việc này khiến mọi người trong khu ngõ cụt không hài lòng, đặc biệt là các nhà liền kề với nhà lão Nam vì tiếng gõ công cốc nổi lên lúc năm giờ sáng.
Xem thêm
Bài điếu văn của lão Tân - Truyện ngắn Kim Uyên
Lão Tân thấy nhà đám náo động thì đứng dậy thất thểu ra về. Vừa đi lão vừa suy nghĩ căng thẳng lắm, lão chưa biết viết thế nào để hoàn thành bài điếu văn về ông chủ tịch cho em trai đọc vào lúc di quan sáng mai.
Xem thêm
Chạm mặt voi rừng - Truyện ngắn của Hồng Chiến
Những cơn gió trong rừng già bao giờ cũng khác với cơn gió bình thường. Trước khi đưa bàn tay mát rượi mơn man lên làn da, mái tóc chúng ta, gió thể hiện vũ khúc của mình bằng tiếng reo ầm ĩ như có hằng trăm, hằng ngàn con nai cùng chạy, làm các cành cây nghiêng ngã, xô đập vào nhau rầm rầm.
Xem thêm
Hai người mẹ | Truyện ngắn của Lê Thanh Huệ
Truyện hay về người mẹ Việt Nam
Xem thêm
Bắt cá trên cao nguyên - Truyện ngắn của Hồng Chiến
H’Lê làm lớp trưởng lớp 9A1, người dân tộc Êđê có nước da bánh mật, mặt trái xoan, tóc xoăn tự nhiên tạo nên một vẻ đẹp huyền bí. H’Lê học cùng lớp nhưng hơn Thanh một tuổi, người rắn chắc, khỏe mạnh ra dáng một thiếu nữ. Còn Thanh sinh ra, lớn lên ở ngoại ô thành phố, quanh năm nghe tiếng gầm của sóng biển.
Xem thêm
Bản năng kép - Truyện ngắn Phùng Phương Quý
Ta nắm tay đấm vào đầu để nhớ lại. Đuổi ngay cái dự án khu công nghiệp ra khỏi bộ nhớ. Mười phần trăm là cái gì. Mười lăm phần trăm cũng chả là cái gì. Lại hai mươi à? Cút xéo ngay cái phần trăm hoa hồng của chúng mày. Tao đếch cần! Tao thích bia hơi, thích tăng gô...
Xem thêm