TIN TỨC
  • Thơ
  • Chùm Thơ Lương Sơn

Chùm Thơ Lương Sơn

Người đăng : phunghieu
Ngày đăng: 2022-07-01 00:07:44
mail facebook google pos stwis
2403 lượt xem

Nhà thơ Lương Sơn

1---  Tiếng vọng  đại ngàn

 

Tây nguyên ơi!

Hôm nay ta về với Tây nguyên

Với âm thanh vang vọng giữa đại ngàn

Tiếng cồng trầm hùng

Tiếng chiêng rộn rã

Tiếng lục lạc rung..bừng thức núi rừng.

 

Ta đi trong tiếng chiêng đồng

Tới những buôn làng ven hồ Yaly

Qua những thác ,ghềnh,dòng sông,con suối...

Đây Chư prong, Konp lông,Krong pa,Dakglay,Lâm Đồng Daklak.

Kia dòng Serepok,thác Dambri,núi Langbiang,rừng thông Mang Đen

Ta đã từng đi nên ta thấu hiểu.

Đã có Tây Nguyên của một thời những người đi mở đất

Họ đã tới những miền đồi tranh hoang vu

Những đỉnh núi mây mù

Những cánh rừng bí ẩn

Họ đặt tên cho những vùng đất mới  khai sinh những tên núi,tên rừng..

 

Rồi có một Tây Nguyên những năm dài kháng chiến

Nương rẫy,nhà Rông lửa cháy ngút trời.

Nhưng Tây Nguyên không một bước lùi

Già,trẻ,gái ,trai thề sống chết với núi rừng

Tất cả đều đứng lên chống giặc

Bằng hầm chông,dao,búa,cung tên.

 

*

 

Để có một Tây Nguyên những tháng năm này

Rừng cao su bạt ngàn tầm mắt

Hương chè xanh thơm nức ban mai

Thương hiệu cà phê lan toả những phương trời các quốc gia và các vùng lãnh thổ.

Nguồn thuỷ điện Yaly bừng sáng những thung xa..đến những bản làng.

 

Ôi Tây Nguyên nồng nàn

Tây Nguyên thương mến

Tây Nguyên hào phóng chân tình

Những già làng vững chãi kiên cây táu cây lim

Xứng đáng là niềm tin cho con  cháu tôn vinh

Những chàng trai dũng cảm

Để giữ gìn Tây Nguyên hùng vĩ,họ chính là sức mạnh không cùng

Những cô gái Tây Nguyên đẹp như những bông hoa rừng

trong bản tình ca những chàng trai đã hát

"Em rực rỡ nhất trong những bông hoa rừng

Em xinh nhất trong những cô gái đẹp

Yêu em anh để trong lòng

Một trăm lần nhớ,một nghìn lần thương"

 

Và hôm nay ,

Tây Nguyên có biết bao cô gái,Ê-đê, Ba na

Bàn tay edm giỏi giang trồng ngô,trồng sắn

Làn môi em quyến rũ hồn ta

Đôi mắt,khuôn ngực em đẹp như nữ thần Si va

Bừng nở,nồng nàn,mê đắm.

 

**

 

Với riêng tôi

Về Tây nguyên tôi lưu luyến trong lòng

Bát nước chè em trao cho tôi khi tôi đang khát

Nắm cơm nếp nương mẹ đặt vào tay tôi khi tôi đang đói

Và với cha-nhìn khuôn mặt quắc thước với đôi mắt bừng lên như ánh lửa

của Người,tôi nhận từ cha những khát vọng Tây Nguyên.

 

***

 

Nhớ đến nao lòng...

Những đêm..dưới ánh sao khuya

Cha  đã kể cho tôi nghe những thiên sử thi Đam San

Người dạy tôi phải biết gìn giữ cội nguồn sâu thẳm của tầng tầng văn hoá tâm linh

Lễ cúng Đất Trời,lễ tiễn đưa người đã khuất

Tập tục thuần hoá voi rừng

Lễ hội mừng được mùa

Lễ tạ ơn thần núi,thần rừng

Tạ ơn mẹ cha nuôi con trai trưởng thành

Khi con gái đến tuổi làm dâu.

 

Về Tây Nguyên

Ta đi ,ta đi mãi với núi rừng rộng mở

Nghe cồng chiêng vọng giữa đại ngàn

Ta bỗng nhận ra một Tây Nguyên hôm nay không còn hoang vu nữa

Vẫn một Tây Nguyên vang vọng của đại ngàn

Tây nguyên đang vươn mình mạnh mẽ

Trong niềm vinh  quang kiêu hãnh của con người

Ôi Tây Nguyên.

 

 2     Cam Ly

 

   Nước tung trắng thác Cam Ly

          Rừng chiều giục bước

            Tôi đi rừng chiều.

 

                 Xa nghe...

           Ngàn lá thông reo

Ầm ầm thác cuốn trôi theo gió ngàn.

 

         Dòng trong Cẩm Lệ..mơ màng

  Mở lòng đón sóng dâng  tràn Cam Ly.

 

            Mỗi lần tôi đến...

             ..   Rồi đi..

            Tình còn  ở lại

             Cam Ly cõi lòng.

 

     Trầm vang trong tiếng chiêng cồng

Cam Ly thác đổ.. sáng rừng cao nguyên.

 

 

   3       Quê  núi

 

Những nương chè xanh ngắt

Những chân ruộng bậc thang

Những vườn cây trĩu quả

...Hoa vải trắng lưng đồi.

 

Ngày đã ngả sang chiều

Qua lối mòn xanh rêu

Những cô gái hái chè

dừng chân bên suối

Mắt huyền lung linh bóng nước

Những chuỗi cười khúc khích .. bay xa..

 

Hình như có những chàng trai đi qua đồi thông

Mắt nhung nhìn sang bên ấy.

Chiều trung du---Thông reo--Núi Huyền My*

Dòng Lục Nam trôi**

Mang tiếng hát em về miền quan họ

Sông Thương sông Cầu ... nao nao nỗi nhớ

Anh thương em!

Em nhớ anh!

Đến với em về bên  em...ơi những chàng trai quê núi

Hát câu ca  'Người ơi ! người ở đừng về  !

 

 

4      Bến  Nghiêng

 

Bến Nghiêng---nghiêng xuống những con tàu

Nghiêng vào trùng dương xanh thẳm

Nghiêng vào bài ca của người thuỷ thủ.

 

Nép dưới chân đồi Vạn Hoa.

Bến Nghiêng giữ những điều bí mật

Của những đoàn tàu không số,không tên

Không địa danh, không nơi cập bến..

 

Từ Bến Nghiêng...những con tàu không số

Chứa trong hầm tàu; xăng, dầu,vũ khí

Trong buồng thuỷ binh: lương thực quân trang.

Đi tới những bến bờ

Nơi đâu rừng đước,rừng tràm

Nơi đâu đầm hoang bãi sú

Chiều Vũng Rô, Sa Kỳ Quảng Ngãi

Đêm Khánh Hoà, Vàm Luông .. Cà Mau.

Mặt biển là mặt trận.

 

Có bao người đi... từ Bến Nghiêng không về nữa

Để lại tuổi thanh xuân trong tiếng sóng dâng trào

Để lại thanh âm lời nguyện thề trên bến cảng

'Tổ quốc còn biển còn. Thì ta chết có sao đâu 

 

**

Ôi biển Việt Nam---Bến Nghiêng Bến Nghiêng

Mật danh cảng K15 thay vì tên gọi

Chuyện thuở chiến tranh bây giờ... sau nhiều năm Thơ mới kể...

Có ai... có ai về Bến Nghiêng không ? Về đây nghe gió thổi

Nghe tiếng sóng vọng về

Lời hẹn của những chàng trai đi giữ biển

Vang mãi giữa mênh mông

 

 LƯƠNG  SƠN

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm
Đô thị mới rắc đầy sao sa – Chùm thơ Trần Thanh Bình
Bến Bạch Đằng tàu xuôi cửa biển/ Sáng mở mắt/ ngắm bãi Trước bãi Sau
Xem thêm
Nguyễn Trần Hoàng Viện và chùm thơ Ngọn gió đi qua
Bằng những lời thơ đẹp, được gọt giũa từ những âm thanh màu sắc của cảm xúc, tạo sức gợi của một đời sống mỏng manh, hư ảo, chập chờn vô thức như ngọn gió vô thường. Là bức tranh buồn vạn kỷ khi nhớ về bóng người xưa. Câu thơ đầy cảm thức khi liên tưởng về con người, cuộc đời, trần thế…Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Trần Hoàng Viện – Ngọn gió đi qua.
Xem thêm
Hành trình yêu thương - Chùm thơ Phương Bình
Ngày mới phố vươn mình/ Nắng nghiêng qua khung cửa/ Phố ngắm phố bình minh/ Mà không cần chỉnh sửa.
Xem thêm
Nguyễn Đình Thái và chùm thơ Thơ tình người lính trẻ
Khi viết về những năm tháng chiến đấu và người lính, bằng sự rung động thật sự về tinh thần lạc quan, kiên cường của họ. Tác giả đã viết lên những dòng thơ giàu xúc cảm, mỗi bài thơ là một câu chuyện về các mối quan hệ giữa người với người, giữa người với thiên nhiên, những địa danh lịch sử, những năm tháng chiến tranh, được cảm nhận và kết nối với nhau một cách trực quan, sinh động. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nguyễn Đình Thái – Thơ tình người lính trẻ.
Xem thêm
Ký ức phương Nam – Chùm thơ Trần Thế Vinh
Chùm thơ của Trần Thế Vinh cho thấy một giọng thơ đậm đặc căn tính Nam Bộ, đặc biệt là vùng đất An Giang – Thất Sơn – châu thổ Cửu Long. Đây không phải kiểu thơ “đô thị hóa” theo bề mặt hiện đại, mà là một nỗ lực đi sâu vào ký ức văn hóa, cội nguồn nhân nghĩa và đời sống nông dân miền Tây trong những biến động của thời cuộc.
Xem thêm
Bên đường Hồng Lĩnh – Thơ Nhật Chiêu
Hay tin nhà thơ Phạm Thiên Thư đã rời cõi tạm, là một bạn thơ tri âm, tiếc thương cho người thi sĩ tài hoa, đã có những năm tháng gắn bó cùng nhau qua nhiều nơi. Nhà thơ Nhật Chiêu đã cảm tác bài thơ “Bên đường Hồng Lĩnh” nhằm tưởng nhớ người bạn, nhà thơ Phạm Thiên Thư bằng tấm chân tình sâu sắc.
Xem thêm
Đóm nắng trong thành phố - Chùm thơ Đoàn Trọng Hải
Đoàn Trọng Hải tham gia cuộc thi không bằng những đại cảnh đô thị, mà từ các khoảng lặng rất đời: một ban công đầy bê tông, một khung cửa sổ, một người mẹ già ngồi trước hiên chiều…
Xem thêm
Dưới ánh đèn đô thị - Chùm thơ Nguyễn Văn Mạnh
Từ những mảnh chợ đêm dưới chân cao ốc đến khát vọng dựng xây một thành phố nghĩa tình, Nguyễn Văn Mạnh gửi vào cuộc thi một tiếng nói giàu suy tư: yêu đô thị không chỉ là ngợi ca ánh sáng, mà còn biết lắng nghe những phận người còn khuất trong vùng mờ tối.
Xem thêm
Khát vọng vươn mình - Chùm thơ Hoàng Thị Hương
Từ biển Vũng Tàu đến thành phố hôm nay, những chuyển động của đời sống mang theo một niềm tin rõ rệt: khát vọng vươn mình.Chùm thơ của Hoàng Thị Hương là tiếng nói hướng tới tương lai, nơi biển, đất và đô thị cùng hòa vào một nhịp đi lên.
Xem thêm
Những lát cắt đời thường – Chùm thơ hưởng ứng của Hưng Nguyên
Từ những chi tiết rất nhỏ của đời sống, tác giả Hưng Nguyên đã chạm đến những tầng cảm xúc sâu hơn về con người và sự sẻ chia. Không ồn ào, không khẩu hiệu, những bài thơ hưởng ứng cuộc thi sau đây là những bước đi chậm – nhưng để lại dư âm.
Xem thêm
Những nốt trầm giữa phố - Chùm thơ Thạch Đờ Ni
Từ Cà Mau, Thạch Đờ Ni tham gia cuộc thi bằng chùm thơ mang sắc thái văn hóa riêng – nơi công trường, phố xá và không gian tâm linh cùng tồn tại.
Xem thêm
Những phác thảo đô thị mới – Chùm thơ hưởng ứng của Vũ Thanh Hoa
Chùm thơ của nhà thơ Vũ Thanh Hoa có thể xem như những ghi chép ban đầu về một đô thị đang chuyển động: còn dang dở, còn phác thảo, nhưng đã gợi mở những cảm nhận riêng về sự gần gũi, kết nối và đổi thay.
Xem thêm
Đêm cực hình - Chùm thơ Kiều Bích Hậu
khi bóng đêm ập xuốngcũng là lúc cơn đau chiếm lĩnh cơ thể anh
Xem thêm