TIN TỨC

Đại tướng Lê Văn Dũng – Một “ông già Nam bộ”

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-12 15:58:15
mail facebook google pos stwis
93 lượt xem

TRẦN THẾ TUYỂN(*)

Hay tin anh Bảy – Đại tướng Lê Văn Dũng – về cõi vĩnh hằng, dù biết trước sẽ đến ngày này, tôi vẫn bàng hoàng, đau xót. Mất đi anh là mất một người anh, một người đồng đội, một người thủ trưởng khả kính.
 

Chân dung Đại tướng Lê Văn Dũng (1945-2026).

Anh Bảy về với tổ tiên. Nhiều người đã viết về anh, mỗi người từ một góc nhìn riêng. Tôi cũng vậy, viết về anh Bảy từ góc nhìn của tôi – góc nhìn về một “Ông già Nam Bộ”.

Không nghị quyết, không quyết định, thậm chí không có một quy chế hay danh xưng chính thức nào để tôn vinh những con người có uy tín, có sức lan tỏa trong cộng đồng. Mỗi vùng đất gọi họ bằng những cách khác nhau. Miền Bắc có “Anh Cả”, miền Nam có “Anh Hai”; nơi khác là “già làng Tây Nguyên”, là “Ông già Nam Bộ”…

Thoạt đầu, tôi từng nghĩ chữ “già” trước hết là nhiều tuổi – sống lâu thành lão. Nhưng khi có dịp đi nhiều, sống nhiều, trải nghiệm khắp các vùng đất nước, tôi mới hiểu: danh xưng ấy không nằm ở tuổi tác, mà nằm ở uy tín, nhân cách và sự lan tỏa đối với cộng đồng.

Ở Nam Bộ, từng có danh xưng “Ông già Nam Bộ” theo nghĩa đen, như nhà văn Sơn Nam – người am tường đến mức hiếm ai sánh kịp. Có người nói vui rằng gọi Sơn Nam là “ông già Nam Bộ” vì ông… đi bộ khắp Nam Bộ. Chuyện đó xin bàn sau. Ở đây, tôi chỉ muốn nói vì sao anh Bảy Dũng xứng đáng với danh xưng ấy.

Tác giả và các đồng đội đến Nhà tang lễ chào vĩnh biệt Đại tướng Lê Văn Dũng, 12/1/2026.

Trước hết, anh Bảy xứng danh Ông già Nam Bộ bởi nhân cách.

Nhân cách không phải tự nhiên mà có, mà được rèn luyện, tu dưỡng qua năm tháng. Điểm xuất phát của anh Bảy cũng như bao người khác: nước có giặc thì đi đánh giặc. Năm 1963, anh dấn thân vào cách mạng trong thời kỳ vô cùng gian khó, khi con đường phía trước như một đường hầm chưa thấy lối ra. Từ Giồng Trôm, anh đầu quân cho đơn vị non trẻ mang tên Đoàn Bình Giã…

Từ người chiến sĩ đến cán bộ cấp chiến lược, anh Bảy không nhảy cóc, không đốt cháy giai đoạn, mà bền bỉ, kiên trung đảm nhiệm từng nhiệm vụ. Sinh thời trò chuyện, anh từng nói rất mộc mạc:

“Thời đó khó lắm. Ai sao mình vậy. Tụi tao cố gắng.”

Suy nghĩ ấy theo anh từ khi làm lính đến lúc làm quan – mà là quan rất to. Có lần tôi hỏi anh:

– Năm Mậu Thân 1968, anh làm gì?

Anh Bảy cười hề hề:

– Lúc đó tui làm đại đội trưởng. Chết nhiều quá, tui cứ nghĩ mình sẽ chết. Giờ đâu thành tướng tá.

Tôi nghĩ, anh Bảy Dũng xứng danh Ông già Nam Bộ còn bởi cái uy của vị tướng trận và cái tình của người cùng đội ngũ.

Tôi biết anh Bảy từ khi anh còn là cán bộ trung đoàn cho đến lúc giữ cương vị cán bộ cấp chiến lược: Bí thư Trung ương Đảng, Tổng Tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ở bất kỳ cương vị nào, anh vẫn giữ cho mình cái “dĩ bất biến” và biết “ứng vạn biến”.

“Dĩ bất biến” là anh Bảy vẫn là chàng trai Nguyễn Văn Nới ra đi từ vùng đất địa linh nhân kiệt, suốt đời hết lòng vì quê hương, đất nước, vì con người.

“Ứng vạn biến” là ở cương vị nào, anh hành xử đúng với cương vị đó: trung thực, kiên quyết, quyết đoán.

Bởi thế, anh trở thành Đại tướng; trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong thời kỳ kháng chiến.

Cuối cùng, Đại tướng Lê Văn Dũng xứng danh Ông già Nam Bộ bởi sự chân chất, mộc mạc. Anh chưa bao giờ tỏ ra “cao đạo” với bất kỳ ai, nhất là với thuộc cấp. Anh nghĩ sao nói vậy, dĩ nhiên tùy chỗ, tùy lúc, nhưng luôn toát lên khí chất của người mang dòng máu mở cõi.

Anh Bảy Dũng – người anh, người đồng đội, người thủ trưởng của tôi – nay đã về cõi vĩnh hằng. Viết về anh, ai chẳng nói những điều tốt đẹp. Nhưng với góc độ của người từng ở cạnh anh, tôi viết những dòng này như một lời khóc anh Bảy.

Những kỷ niệm xưa ùa về, như sóng biển trào dâng.

TP. Hồ Chí Minh, ngày 11-1-2026

T.T.T

——

(*) Đại tá - Nguyên Trưởng Ban Đại diện phía Nam báo QĐND.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh: Ngày nào tôi cũng bì bõm trong những trang văn
Thấy nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vẫn ra sách đều đặn sau nhiều năm, có người hỏi ông rằng bao giờ thì ngừng viết. Đối với ông, đó là câu hỏi kỳ lạ, giống như khi bạn hỏi một người đang yêu: “Bao giờ thì anh mới ngừng yêu?”.
Xem thêm
86 gương mặt văn nghệ sĩ của Phùng Văn Khai: Những “gương mặt” biết kể chuyện
Dưới những chuyển động gấp gáp của đời sống đương đại, khi văn chương không ít lúc bị cuốn vào vòng quay của sự kiện, truyền thông và thị hiếu, thì những cuốn sách chọn cách đi chậm lại, lặng lẽ quan sát con người, lắng nghe chiều sâu của từng phận đời nghệ sĩ, càng trở nên hiếm và đáng quý, như một sự trở về thể loại chân dung văn học truyền thống. 86 gương mặt văn nghệ sĩ (Nxb Hội Nhà văn, 2025) của Phùng Văn Khai thuộc về mạch sách như vậy. Đây không chỉ là một tập chân dung văn học theo nghĩa thông thường, mà còn là một bản phác thảo rộng mở về đời sống tinh thần của nhiều thế hệ sáng tạo Việt Nam, từ những cây đại thụ đã thành tên tuổi trong lịch sử văn học, đến những gương mặt đương thời và lớp trẻ đang từng bước không ngừng khẳng định mình. Và, ẩn tàng phía sau những chân dung văn nghệ sĩ, chính là một chân dung tinh tế của người cầm bút.
Xem thêm
Nhà văn Trương Anh Quốc – Văn chương như người đi tìm kho báu
Nhà văn Trương Anh Quốc, ủy viên Ban văn trẻ Hội Nhà văn Việt Nam, sinh năm 1976 tại vùng miền núi tỉnh Quảng Nam. Anh đạt giải Nhì cuộc thi Văn học tuổi 20 năm 2005 với tập truyện ngắn “Sóng biển rì rào”, giải Nhất cuộc thi văn học tuổi 20 năm 2010 với tiểu thuyết “Biển”, cùng nhiều giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Báo Sài Gòn Giải phóng… Nhân dịp anh vừa ra mắt cuốn tiểu thuyết thứ tư “Trùng khơi nghe sóng”, Trương Anh Quốc đã có cuộc trò chuyện nhỏ về văn chương với Văn nghệ Thành phố.
Xem thêm
Chuyện bút danh Đynh Trầm Ca và bài hát Ru con tình cũ
Đynh Trầm Ca tên thật Mạc Phụ, sinh năm 1941 tại Vĩnh Điện, Quảng Nam (cũ). Hơn 60 năm tuổi nghề, Đynh Trầm Ca đã sáng tác hơn 300 bài thơ và gần 100 bài ca khúc. Vì tuổi cao sức yếu, nhạc sĩ đã qua đời vào ngày 1/12/2025, hưởng thọ 85 tuổi.
Xem thêm
Vi Thùy Linh và hành trình vượt lên chính mình
Tính từ bài thơ đầu tiên viết năm 15 tuổi (tháng 9/1995), sau này được đưa vào tập thơ đầu tay (Khát, NXB Hội Nhà văn, 1999), Vi Thùy Linh đã có một hành trình sáng tác 30 năm với 7 tập thơ. 30 năm trôi đi gắn với bao đổi thay, biến động trong đời sống, thiếu nữ Vi Thùy Linh đã là bà mẹ hai con.
Xem thêm
Nhạc sĩ Thế Hiển - Người lính không mang quân hàm
Bài viết của NSND Nguyễn Thị Thanh Thúy
Xem thêm
Tìm hiểu về thân thế, sự nghiệp của nghệ sĩ thị giác, thủ khoa Vũ Tú
Sự tìm hiểu về thân thế và sự nghiệp của nghệ sĩ thị giác, thủ khoa Vũ Tú mang một ý nghĩa không chỉ đối với giới nghiên cứu nghệ thuật mà còn đối với công chúng yêu cái đẹp. Bởi lẽ, thân thế chính là cội nguồn hình thành nhân cách và tài năng của một con người. Khi đi sâu vào quê hương, gia tộc, môi trường văn hóa nơi Vũ Tú sinh ra và lớn lên, ta sẽ thấy rõ sự kết hợp giữa truyền thống Kinh Bắc giàu bản sắc với nền học vấn hiện đại đã nuôi dưỡng nên một tâm hồn nghệ sĩ. Chính bối cảnh ấy đã tạo nên một con người vừa gắn bó với cội nguồn dân tộc, vừa có khát vọng mở ra những chân trời sáng tạo mới.
Xem thêm
Người nghệ sĩ mang tên một dòng sông
Đó là Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) Trà Giang.
Xem thêm
Nhà văn Phùng Văn Khai - người lính đa năng của văn chương quân đội
Trong dòng chảy không ngừng nghỉ của văn học nghệ thuật Việt Nam đương đại, có những người đi lặng lẽ như bóng cây, và cũng có những người tỏa sáng lấp lánh bởi đa tài và năng lượng sống mãnh liệt. Nhà văn, nhà thơ, nhà biên kịch, người dẫn chương trình cuốn hút - Phùng Văn Khai là một trong số hiếm hoi như thế. Với vai trò Phó Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Quân đội, ông không chỉ là cây bút tài năng mà còn là một “người lính văn nghệ” đích thực - dấn thân, cần mẫn, và luôn rực cháy ngọn lửa sáng tạo. Ông là người của nhiều vai trò - một “hệ sinh thái” nghệ thuật sống động.
Xem thêm
Phạm Trung Tín – Từ con chữ đến tấm lòng tri ân
Nguyên Hùng: Trong làng văn nghệ, không thiếu những nhà thơ, nhà văn tài hoa. Nhưng không phải ai cũng đủ nhẫn nại và tâm thành để đi hết hành trình đời người với sự thủy chung son sắt cùng văn chương, cùng bạn văn, và đặc biệt là cùng ký ức.
Xem thêm
Thủy chung với nông nghiệp Tuần Hoàn
Giữa bạt ngàn sắc xanh của núi, đồi đầy sỏi đá vùng quê Phong Thu, Phong Điền, Thành phố Huế, có một người đàn ông đã biến những ước mơ về một nền nông nghiệp bền vững thành hiện thực. Ông là cựu chiến binh Nguyễn Hồng Lam. Bẩy mươi bẩy tuổi, nhập ngũ Mậu thân năm 1968. Thời kỳ miền Nam bước vào giai đoạn tổng tiến công và nổi dậy ác liệt. Hiện là Ủy viên Ủy Ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam; Ủy viên ban thường trực Trung ương Hội người cao tuổi; Chủ tịch Hội Nông nghiệp tuần hoàn Việt Nam; Nhà khoa học của nhà nông; Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Quế Lâm – một cái tên đã trở thành biểu tượng của ý chí, nghị lực và khát vọng vươn lên từ bàn tay trắng. Câu chuyện của ông Lam không chỉ là hành trình xây dựng một tập đoàn kinh tế vững mạnh mà còn thể hiện bản lĩnh của người lính Cụ Hồ trên mặt trận kinh tế mới, về niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn, và khả năng “truyền lửa” cho biết bao thế hệ nông dân, con cháu.
Xem thêm
Nhà văn Phạm Thái Quỳnh một mình thong thả “Bến Xuân”
Càng đến với văn chương và lịch sử, dường như Phạm Thái Quỳnh càng có sự thong dong dù những câu chuyện anh viết ra đều canh cánh nỗi đời, phận người. Nói vậy có lẽ nào vô lý? Mà khi đã văn chương sẽ đều có những lý lẽ riêng.
Xem thêm