TIN TỨC
  • Thơ
  • Giấc mơ trong ngôi nhà đang cháy | Chùm thơ Bùi Thu Hằng

Giấc mơ trong ngôi nhà đang cháy | Chùm thơ Bùi Thu Hằng

Người đăng : nguyenhung
Ngày đăng: 2023-01-18 16:52:19
mail facebook google pos stwis
1564 lượt xem

BÙI THU HẰNG


Giấc mơ trong ngôi nhà đang cháy

 

Dang dở bài thơ về anh

Khuya lắm, cây bút thức

Cảm xúc chồm lên

Ngã nhào bí dị

 

Rạng rỡ vẫn khuôn mặt anh 

Tiếng còi vào ca hối hả

Cố thiếp đi một tí...

Cố thiếp đi một tí... 

Cố thiếp đi...

 

Em mơ thấy ngôi nhà đang cháy

Anh lao đến không bế xốc em ra

Dùng môi khoá chặt nỗi sợ hãi trong em

Ngọn lửa... ngọn lửa... tóc... áo ... quần... da thịt... đang cháy rực

Mình vẫn như hai con sâu ngấu nghiến diệp lục

Em mỉm cười biết rằng mình đang tồn tại

Trong mơ

 

Em chỉ mong đó là hiện thực

Để được chết trong vòng tay anh

Mình dắt nhau lên thiên đường đấy chứ

 

Con muỗi hút máu làm em giật mình

Cô đơn dậy

Ý nghĩ dậy

Mười đầu ngón tay

Cả con tim em... bầm dập

Giọt sương hiện thực lại thay tóc em

Mùa hiện hữu lại thay khuôn mặt em

 

Con muỗi đáng ghét

Em khóc

Tìm ngôi nhà đang cháy hụt hơi

Liệu anh có thật trên đời?

 

 

Ngày mai em xa

 

Ngày mai em xa

Mọi rối rắm đang cố bảo toàn

Ngăn cặp chật hẹp

Nào giấy vệ sinh, kem đánh răng, xà bông... 

hãy cùng ta làm cuộc 

chạy trốn lo toan

 

Trốn tháng nhợt nhạt, ngày vô cảm với hoàng hôn và ban mai

Giúp ta với ném bản thảo bạn bè mắng nhau vào sọt rác

Dẫn niềm tin từ câu thơ

 

Thời gian ơi!

Tựa khuya khoắt là lúc em đang khuyết

Vòm trời đêm nay cũng như đêm trước

Giọt sương đêm nay chưa làm long lanh cỏ ướt

Chưa biết mới mẻ mình

Chiếc giường hãy thôi huyễn hoặc

Những thổn thức, bồi hồi trong em vẫn nguyên khiết

 

Con Át Cơ có nhịp đập trái tim gấp gấp

Nhịp thơ dại

Nhịp thiếu nữ

Nhịp đàn bà

Yêu anh vị một giá – trị - nhân - văn ấy mà

 

Ngày mai em xa...

Lúc hôn không dám nhìn sâu vào mắt

Sợ nỗi buồn rơi trên má

Nỗi buồn lăn trên má anh!


Ảnh: Internet.


Đến Khe Sanh

 

Giơ tay ngỡ chạm thiên đường

Mặt trời, môi ấm yêu thương rất gần

 

Thung xanh suối tóc hồi xuân

Tay găm vết sẹo ngực trần phong ba

 

Đá thiền thiếp ngủ thật thà

Gió đồng trinh thổi càng da diết buồn

 

Đất lành chim chọn cội nguồn

Con từ mẹ biển ấm hồn Khe Sanh

 

Hoa nào hồng bởi máu anh

Lá nào thắm bởi tóc xanh tháng ngày?

 

Hương trầm cháy rụng lòng tay

Kẻ về, người ở rừng cây nghẹn lời

 

Dấu chân rừng rậm sương rơi

Ôm muôn hoa lá sầu rười rượi trăng

 

Nhẩm ngang đếm dọc mộ phần

Cúi đầu tôi tạ lỗi lầm áo cơm

 

 

Dỗi hờn với cỏ

 

Tôi nằm nghe bước trăng đi

Ngoài kia cỏ nói thầm thì lời yêu

 

Biếc xanh mê mải bấy nhiêu

Nơi tôi bao phận hiểm nghèo cầm tay

 

Sương rưng rưng giọt cỏ may

Ngân nga từng nốt nhạc say hồn người

 

Dỗi hờn là dỗi hờn ơi

Tôi ghen với cỏ giữa trời bao la

 

Dãi dầu giá buốt phong ba

Gót giày nhàu nhĩ vẫn mà mượt xanh

 

Gió qua ngọn cỏ gió lành

Nắng phơi trên cỏ nắng thành dịu êm

 

Xót ai vừa trải lòng đêm

Sáng ra ngắm cỏ có quên dỗi hờn!

 

 

Tờ lịch cuối

 

Lắt lay chiếc lá vàng phai

Buồn rơi rụng xuống gió cài then đêm

 

Câu thơ đừng nấn ná thêm

Trút phiền muộn vịn ấm êm vơi đầy

 

Tuổi trời tuột nhói lòng tay

Xác tờ lịch cuối mỏng bay trắng chiều

 

Anh còn giông bão trăm điều

Em còn chết bởi lời yêu thật thà

 

 Trái tim lành sẹo phong ba

Có qua cười khóc mới tha thiết tình

 

 Dịu hiền má lúm đồng trinh

Nắng mưa dầu dãi da mình giòn tươi

 

Đá mòn, sông cạn, mây trôi

Thương nhau thề giữ trọn lời trăm năm

 

Chân chim níu vội lá răm

Sợi xanh, sợi bạc, sợi cầm chát chua

 

 Khẽ buông đợi phút giao thừa

Cho hoa lên nụ dắt mùa trên môi.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Những dấu xanh của thành phố - Chùm thơ Trần Kim Dung
ừ những hàng me già trên đường Nguyễn Du đến thành phố biển đang chuyển mình mạnh mẽ, thơ Trần Kim Dung ghi lại những lát cắt đời sống bình dị bằng cái nhìn chân thành và giàu tình yêu với vùng đất mình đang sống. Trong những vòm lá xanh và những chân trời đang mở rộng ấy là nhịp đập của một đô thị nghĩa tình, năng động và không ngừng vươn lên.
Xem thêm
Vọng từ Côn Đảo - Chùm thơ Lê Vinh Dự
Côn Đảo hôm nay không chỉ là điểm đến của biển xanh, nắng gió và những hàng bàng cổ thụ. Trong cảm nhận của nhà thơ Lê Vinh Dự, mỗi lèn đá, ngọn sóng, ánh trăng nơi đây vẫn còn vọng lại bước chân của những người tù yêu nước đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Xem thêm
Hoa tràm đất nhớ - Chùm thơ của Huỳnh Văn Út
U Minh mùa này hoa tràm nở không emOng có hút mậtchim có bay về đơm tổ?hay chỉ gióđi qua những hố bom nước đỏ.
Xem thêm
Nhật Chiêu và chùm thơ Ta chào bình yên
Bằng sự nhẹ nhàng thánh thiện, thơ Nhật Chiêu là sự lắng đọng của một trái tim giàu cảm xúc, đưa người đọc vào miền ký ức đầy mộng thực. Lối gieo vần, nhịp điệu và các biện pháp tu từ tạo nên một bức tranh đa sắc, bay bổng của sự lãng mạn pha lẫn chất thiền trong một thế giới nội tâm. Tình yêu trong thơ Nhật Chiêu là khoảng lặng, là những nuối tiếc lẫn hồi sinh, vừa huyền diệu vừa bí ẩn. Văn chương Thành phố Hồ Chí Minh xin giới thiệu chùm thơ Nhật Chiêu – Ta chào bình yên.
Xem thêm
Trở về từ những chuyến đi – Chùm thơ Đinh Nho Tuấn
Sau những tháng ngày đối diện với bạo bệnh, Đinh Nho Tuấn trở lại với thơ như một cách tri ân cuộc sống. Hai bài thơ Về quê và Xách xe lên và chạy là những lát cắt giàu cảm xúc về quê hương, đất nước và hành trình kiếm tìm nguồn sống trong những điều bình dị nhất.
Xem thêm
Mang quê vào phố - Chùm thơ Lý Hoa Sao
Tôi yêu những mùa cây thay lá/ Hoa dầu rơi kín mặt đường quen/ Đèn đỏ đếm thời gian nhẫn nại/ Dòng người xuôi ngược giữa bon chen
Xem thêm
Biển trong tim – Chùm thơ Lê Thị Điểm
biển đem nắng ủ vai gầy/ ướp mùi rong mặn phủ đầy tóc sương/ đem con sóng thức canh trường/ ru bờ cát ngủ bằng hương muối nồng
Xem thêm
Giữa sóng gió và mùa nhớ - Chùm thơ Hà Thái Quốc
Nắng sớm lên trên biển xanh vời vợi/ Bước chân đi sao cứ mãi ngập ngừng/ Vai hành trang khoác nỗi nhớ trên lưng/ Gánh ân tình của người thương sâu nặng
Xem thêm
Thi ca điểm hẹn: Vũ Thanh Hoa tái xuất thi đàn với bộ ba ấn phẩm Vũ - Thanh - Hoa
Vũ Thanh Hoa vừa chính thức trở lại thi đàn sau gần một thập niên khi chị ra mắt cùng lúc bộ ba tập thơ mới mang tên “Vũ - Thanh - Hoa” tại TPHCM với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi”.
Xem thêm
Những hạt mầm trong gió tháng Sáu - Chùm thơ nhiều tác giả
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6, những bài thơ nhỏ từ nhiều giọng viết khác nhau cùng gặp nhau ở một điểm chung: tình yêu dành cho tuổi thơ và niềm tin vào những hạt mầm đang lớn.
Xem thêm
Phố cũ, phố nhớ - Chùm thơ Lê Thanh Hùng
Con đường quen, vội vã bước chân hoang/ Reo cuốn quýt chồng lên nhau, từng lớp/ Bươn bả nắng, dòng xe trôi choáng ngợp/ Đường phố cũng oằn cong, nếp sống mòn...
Xem thêm
Chiều phố lất phất Xuân - Chùm thơ Nguyễn Nguyên Phượng
Nhành mộng rẩy run lệ đắngMùa rơi phía nhớ lay phayNíu nhau niềm nỗi rưng sầuĐọng môi mềm buổi chia tay
Xem thêm
“Ru lên thật thà” - Ca khúc của Hoàng Quý
“Ru lên thật thà” mang một nỗi buồn đẹp - nhẹ như lời tự sự, chậm như bước chân ký ức. Nghe rồi cứ thấy lòng mình dịu xuống, như vừa đi qua một miền gió cũ.
Xem thêm
Ở trọ non ngàn – Chùm thơ Trương Vu Giang
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, tập thơ Ở Trọ Non Ngàn của bạn mang một sức nặng tự sự vừa khốc liệt, vừa bao dung. Đây không chỉ là tập hợp của những vần xoay chữ nghĩa, mà là bản đồ hành trình của một linh hồn tự vá víu những vết xước định mệnh để đi tìm bản ngã. Đọc xuyên suốt tập thơ, ta bắt gặp chân dung một gã lữ hành kỳ lạ: kẻ mang tên Được, nghĩa là “nhặt được” từ xó chợ khi chưa tròn ba tuổi, nhưng lớn lên lại chọn sống cuộc đời của một dòng sông Giang tự tại giữa đại ngàn.
Xem thêm
Dừng lại để rồi đi - Chùm thơ Châu Hoài Thanh
Chùm thơ Dừng lại để rồi đi có chất suy tưởng khá tự nhiên, không cố triết lý mà vẫn gợi được cảm giác một người từng trải đang tự đối thoại với mình.
Xem thêm
Những miền xanh ký ức - Chùm thơ Huỳnh Minh Tâm
Đây có thể là một chùm có cá tính riêng, có chất đô thị – du ký – hoài niệm khá rõ, khác nhiều chùm dự thi thường gặp.
Xem thêm
Những điều thiêng liêng - Chùm thơ Minh Hương
Tổ Quốc là gì/ mà ai cũng vấn vương/ ăm ắp trong tim/ dạt dào nỗi nhớ
Xem thêm
Phố người ta – Chùm thơ Bình Địa Mộc
Giữa nhịp sống đô thị nhiều biến động, Bình Địa Mộc chọn nhìn Sài Gòn từ những điều rất nhỏ: ổ bánh mì, gác trọ nhập cư, lan can chung cư hay một con hẻm mùa triều cường. Chùm thơ mang giọng điệu bụi bặm, gần gũi và thấp thoáng nỗi niềm của những phận người đi tìm chỗ đứng giữa phố thị hôm nay.
Xem thêm
Giữa những đổi thay - Chùm thơ Trần Ngọc Phượng
Với giọng điệu chân thành, mềm mại và giàu cảm xúc vốn có, ở chùm thơ này, lão nhà thơ CCB Trần Ngọc Phượng viết về khát vọng về một “thành phố của tương lai”, những bâng khuâng rất đời thường, về hồi ức tháng Năm của một thế hệ đã đi qua chiến tranh và năm tháng học trò. Văn chương TPHCM trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
Xem thêm